viết về người mãi yêu

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi condecodon, 04/06/2009.

  1. condecodon

    condecodon New Member

    TÌNH TÔI

    Kẽ bạc tình sao làm ta đau khổ
    Để thấy mình phải tủi hổ trong tim
    Nhưng ta không ta đã chẳng đi tìm
    Suốt cuộc đời thôi cũng chỉ lặng im

    Trời xuôi gió đời ta không xuôi gió
    Trao nhẫn rồi mà có nhẫn được đâu
    Ta lơi tay cho chữ nhẫn không đầy
    Mơ sum vầy chờ mãi hỏi có hay

    Người tóc bạc ngày đầu xanh có thế
    Có trở trăn trông ngóng một lời thề
    Có bao giờ người đi về sai lối
    Có trở về trên lối cũ xa xưa ?

    Tiếng con thơ đêm mưa sao buồn vắng
    Cho cõi lòng ta sâu lắng nặng thêm
    Ta đêm đêm vẫn cứ đứng bên thềm
    Vẫn đợi chờ cho nhói lòng tim đau
     
    1 person likes this.
  2. condecodon

    condecodon New Member

    ĐAM MÊ

    Ta đam mê trên những nẽo đường
    Những phù du và lời thơ trăng gió
    Yêu say sưa nên ta có nghĩ nhiều
    Chỉ dối lòng ta có nặng bao nhiêu

    Khi đi xa ta rất nhớ quê nhà
    Nhớ mẹ cha và dòng sông bến đá
    Ta lơ mơ ta thơ thẩn đêm ngày
    Rồi nhận thấy mình chỉ nhớ người ta

    Ta hân hoan trong bữa cuối đến trường
    Khép lại rồi xa giảng đường thân quen
    Chia tay nhau chia tay hết bạn bè
    Giấu lệ nào ? ta thấy lòng vui sao

    Sau năm năm ta mới thấy lưu đầy
    ước mộng này tan biến thành mây bay
    Chia tay anh , chia tay với một người
    Giấu lệ vào cho thấy lòng thêm đau .
     
  3. condecodon

    condecodon New Member

    VỌNG PHU

    Đường ta đi cỏ gai đã phủ đầy
    Sao ta đến mà không đi qua đấy ?
    Hai tay không chân cũng chẳng có giầy
    Ta ngại gì con đường gian nan ấy

    Vì ta thấy đường ta đi ánh sáng
    Ta mang tình cả nghĩa làm hành trang
    Quà đem tới một trời yêu thương nhớ
    Chỉ xin anh xin mãi chớ hững hờ

    Tình tan vỡ tình ta đang tan vỡ
    Anh chạnh lòng có vương vần về ta
    Ta lang thang trên lối sắp sa đà
    Chợt giậc mình dừng bước mới nhận ra

    Đường ta đi cỏ gai đã phủ đầy
    Trên trăm lối thì dường như trăm lối
    Phải mĩm cười mà chịu ta một nỗi
    Cả cuộc đời thôi sống kiếp vọng phu
     
  4. Bà Chúa Tuyết

    Bà Chúa Tuyết Cold heart.

    ANh muốn được gọi em là vợ!


    ANH MUỐN ĐƯỢC GỌI EM LÀ VỢ

    “Phải, Anh chắc bướng hơn tất cả
    Anh không nghe thiên hạ đặt điều
    Và không đếm trên ngón tay những kẻ
    Gọi Em bằng hai chữ "em yêu"...

    Anh không gọi Em là thiếu nữ
    Không giữa đường bứt hoa tặng Em
    Trong mắt Em Anh không tìm kiếm
    Những ánh cười thời con gái trinh nguyên

    Anh không tiếc một thời dằng dặc
    Em chẳng đợi chờ Anh ở trong mơ
    Cũng không tiếc khi gặp Anh, Em đã
    Qua mất rồi năm tháng ngây thơ

    Và nếu như số phận rồi gắn bó
    Cho chúng mình hai đứa thành đôi
    Thì không phải vì Em không được biết
    Bao nhiêu người gần gũi, xa xôi...

    Anh muốn được gọi Em là vợ
    Không phải để rồi loan báo khắp nơi
    Không phải bởi từ lâu Em đã
    Luôn bên Anh trong mọi sự trên đời.

    Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên Em
    Đâu phải điều khiến Anh mê đắm
    Anh chỉ cần Em dịu dàng bí ẩn
    Tới cùng Anh như thầm lặng bao lần..."


    Bài thơ của K.Simonov...


    [​IMG]
    Khuyến mãi thêm tấm hình
     
    3 people like this.
  5. Bà Chúa Tuyết

    Bà Chúa Tuyết Cold heart.

    Khoảng vắng em chờ
    Thơ: Chu Hoạnh

    Anh là bài thơ không chép được
    Mà đành lòng em phải thuộc từng câu
    Thuộc bằng ngày nghe và đêm âm thầm hát
    Thuộc bằng hè mưa và thu mơ màng nắng

    Anh là màu xanh trái đất này
    Ngày từng ngày nên biển mặn gừng cay
    Là mắt, là tay, là giọng buồn em hát
    Là mưa, là nắng, là khoảng vắng em chờ

    Ôi tình yêu, tình yêu là gì?
    Mà suốt đời ai đã một lần qua
     
    2 people like this.
  6. Keane

    Keane Ong tìm mật

    MỘT MÌNH
    Thơ:MINH TUẤN


    Một mình quạnh vắng đêm sương
    Ngắm vầng trăng lạnh u buồn xám mây
    Vọng vang muôn tiếng lá bay
    Mang theo nỗi nhớ gió đầy hanh hao.

    Lặng tìm bóng dáng vì sao
    Vắng tanh như chợ đêm vào bơ vơ
    Trái cau đã thắm vườn chờ
    Sao em chẳng lại kết tơ mộng trần.

    Nhớ em mái tóc mùa xuân
    Bay dăng trước mặt những lần sánh đôi
    Mịn màng như ánh trăng rơi
    Dài như nước chảy tận nơi suối nguồn .

    Một câu nhớ ,mười vần thương
    Bài thơ chắp mãi nỗi buồn nhớ em
    Thu nào nhớ,thu nào quen
    Không em trở lại …Ai thèm tiếc thu . ​
     
  7. Sao băng

    Sao băng New Member

    Anh có về trong giấc mơ em

    Anh có về trong giấc mơ em
    Để biết rằng có một người đang nhớ
    Hương hạnh phúc nhẹ nhàng như hơi thở
    Con đường chiều ngược gió những yêu thương !

    ***

    Anh có về trong giấc ngủ những làn hương
    Đong gói nhớ thương còn vương trên màu mắt
    Những vì sao băng lóe lên rồi vụt tắt
    Phía cuối chân trời vạt nắng nhuộm vàng phai.

    ***

    Anh có về trong những sớm ban mai
    Đánh thức dậy bằng lời yêu năm cũ?
    Vạt sương rơi...mắt người sao ủ rũ
    Cỏ tê lòng nghe nhói trái tim đau

    ***

    Anh hãy chớ về cho giấc ngủ qua mau
    Để đêm nay
    Em không giật mình bởi những gì đã mất
    Để chẳng phải tin những lời anh là thật
    Để được yên bình trong giấc ngủ ngàn sâu.

    Sao băng
     
  8. Cỏ khát Mưa

    Cỏ khát Mưa New Member

    Phía ấy có bình yên?

    Một chút lá vẫn cứ rơi nhè nhẹ
    Cho sấu vàng thêm chín cả bờ hiên.
    Một chút nắng vẫn cứ vương nhè nhẹ.
    Hỏi ráng chiều phía ấy có bình yên?

    Một chút gió vẫn cứ ru nhè nhẹ.
    Như bước chân ai ghé qua thềm.
    Cho ký ức vẫn vọng về khe khẽ .
    Mây buồn, nỗi nhớ lại buồn thêm.

    Một chút hờn ghen, em đỏ mắt.
    Muôn thưở tình yêu, biết thế rồi.
    Một chút giận hờn, anh lặng ngắt.
    Để bây giờ hai đứa ở hai nơi.

    Một chút thôi, anh vô tình. Em trách!
    Một chút thế thôi, cũng dỗi hờn.
    Một chút thôi, hững hờ. Em xa cách!
    Giờ chỉ là một chút nhớ. Không hơn.
    Một chút không em, anh cô độc.
    Lang thang như mây trắng cuối trời.
    Một chút không em, chiều tĩnh mịch.
    Tha thẩn đường về, bóng nắng vơi.

    Một chút, anh vô tình. Một chút.
    Mất nhau rồi, một chút cứ vấn vương.
    Một chút , anh dại khờ. Một chút.
    Nắng vẫn vàng cháy bỏng những nhớ thương.

    Nguyễn Thúy Hạnh
     

Chia sẻ trang này