Vô thường

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi Unlimited, 19/04/2009.

  1. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Cũng lại là ...đôi khi



    Đôi khi...
    Nghĩ thật lạ về cuộc đời
    Lại có một ngày
    Có thể khóc vùi cùng người mới quen...


    Và những điều tưởng rằng đã quên
    Lại bỗng nhiên nhớ như chưa từng nhớ
    Giá được làm loài hoa mắc cỡ
    Sẽ xếp lá
    Vờ quên!


    Này tuổi đời! Ta xin trả lại em
    Những cỗi cằn
    Những ưu tư
    Và nhăn nhó
    Xin một lần được lại là trẻ nhỏ
    Hồn nhiên
    Reo cười
    Dẫu mây trời vần vũ
    Lòng nhẹ nhàng
    Không gợn chút âu lo...



    Từ Nguyễn
     
    4 people like this.
  2. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Là chút hồng phai



    Chẳng có gì đâu em ở lại
    Một chút cỏ hoa giữa tâm hồn
    Tâm hồn một chút hồn cỏ lá
    Cỏ lá tâm hồn một chiếc hôn.


    Chiếc hôn xưa ấy là hôn cũ
    Đã phai mờ trên những lối đi
    Đường về là gió, là mưa, là bão lũ
    Nhưng gót chân em vẫn ấm áp một lời thề.


    Cứ ấm áp cho gót chân hồng mãi
    Hồng như chiếc hôn cũ đã tàn phai
    Em ơi em ạ hồng mất dấu
    Sẽ mất dấu hoài giữa hư không.


    Hư không là gì hư không nhỉ
    Là chút hồng phai chút hoài nghi
    Hoài nghi là chiếc hôn có lẽ
    Đã tàn phai quá giữa đường về



    Trịnh Công Sơn


    **********************************

    Chúng ta thường biết và nhớ đến Trịnh Công Sơn với hình ảnh của một người nhạc sĩ tài hoa. Nhưng không chỉ để lại trần gian này cái thông điệp "Quê hương, Tình yêu và Thân phận" bằng âm nhạc, Trịnh Công Sơn còn vẽ và làm thơ.

    Gần đây Unlimited thường đọc thơ của ông, Thơ Trịnh Công Sơn không nhiều. Mỗi bài thơ thường chỉ có đôi câu. Hiếm có những bài thơ dài. Nhưng để lại trong lòng người đọc nhiều suy ngẫm và xúc cảm như nhạc của ông vậy.

    Đọc thơ Trịnh Công Sơn, càng hiểu thêm vì sao ca từ của ông lại gần với thơ đến vậy.


    Unlimited
     
    3 people like this.
  3. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Còn đó những vô thường!


    Thử nhẩm đếm trên bàn tay...
    Có bấy nhiêu ngày
    Trong một tháng
    Lẩn thẩn cười, ngao ngán
    Ai lại như mình không?


    Chuyện như đùa mà lại cứ bâng khuâng
    Một kiếp tằm ăn rỗi
    Này nhé
    Hết ngày là lại tối
    Cuối một chiều, hoàng hôn lại buông lơi...


    Chỉ một vầng trăng
    Cũng một ánh dương thôi
    Những tụng ca sẽ chỉ là thừa thải
    Bao người làm thơ miệt mài, mê mải
    Vẽ vầng hào quang lóng lánh, sáng ngời!


    Đêm nay trong cơn mưa đông ngập ngụa trong đời
    Ta lại hiểu thêm
    Về điều không tồn tại
    Những vui buồn thì thôi đành gửi lại
    Lẽ vô thường
    Dù khắc khoải vẫn còn đây...


    Từ Nguyễn
     
    1 person likes this.
  4. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Một ngày như mọi ngày



    Một ngày như mọi ngày,

    em trả lại đời tôi

    Một ngày như mọi ngày,

    ta nhận lời tình cuối

    Một ngày như mọi ngày,

    đời nhẹ như mây khói

    Một ngày như mọi ngày,

    mang nặng hồn tả tơi

    Một ngày như mọi ngày,

    nhớ mặt trời đầu môi

    Một ngày như mọi ngày,

    đau nặng từng lời nói

    Một ngày như mọi ngày,

    từng mạch đời trăn trối

    Một ngày như mọi ngày,

    đi về một mình tôi

    Một ngày như mọi ngày,

    đi về một mình tôi

    Một ngày như mọi ngày,

    quanh đời mình chợt tối

    Một ngày như mọi ngày,

    giọng buồn lên tiếp nối

    Một ngày như mọi ngày,

    xe ngựa về ngủ say

    Một ngày như mọi ngày,

    em trả lại đời tôi

    Một ngày như mọi ngày,

    xếp vòng tay oan trái

    Một ngày như mọi ngày,

    từng chiều lên hấp hối

    Một ngày như mọi ngày,

    bóng đổ một mình tôi...



    Trịnh Công Sơn
     
    2 people like this.
  5. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Khói trắng mong manh


    Trong buổi chiều tôi nhìn ra sợi khói
    Sợi khói rất mềm bay lượn xung quanh
    Đã từng qua những lần vô vọng thế
    Bình thản tôi nhìn sợi khói đang tan


    Dẫu sao lòng đôi chút cũng bình yên
    Bởi lòng tôi từng qua những muà tao loạn
    Một chút hương thay cho vừng sáng
    Loé lên rồi tắt ngúm cũng dần quen


    Và tôi quen cả những điều vô vọng
    Không phải cố tình để huyễn mình đâu
    Sợi khói trắng buồn lờ lững không lâu
    Như buổi chiều đông khói vờn trên mái bếp


    Tôi đang với quả xanh không có được
    Đang tìm buồn ngay lúc đang vui
    Ra khỏi cõi tôi để thấy bên ngoài
    Khói trắng tan khi nào chẳng biết


    Là khói sương nên rất mong manh
    Làm sao đựng trong một bàn tay hẹp
    Không khác đâu, cuộc sống này rất chật
    Còn chỗ nào cho tiếng hát tôi nghe


    Tôi thường hát những bản mình không thuộc
    Đam mê những sợi khói vô tình
    Đống lửa nào thả lên, không cần thiết
    Khói đẹp vô cùng vì khói rất mong manh



    Cao Thoại Châu
     
    1 person likes this.
  6. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Đoản khúc vô thường


    Chẳng tiếc những ngày trước anh qua
    Không em
    Chẳng buồn những ngày sau anh tới
    Không em
    Chỉ đau nỗi hôm nay
    Có nhau mà như xa


    Đôi khi hạnh phúc làm cho ta mệt mỏi
    Khi yêu thương thăng hoa trên lối mòn
    Đôi khi nước mắt làm ta ấm áp
    Và chia ly là dấu chấm huy hoàng…
    Nhưng niềm tin luôn là ngọn nến
    Thắp lên ánh sáng giữa hỗn mang


    Hạt giống luộc, em gieo vào đất
    Mong một ngày mầm quả sẽ sinh sôi
    Ươm niềm vui em gặt về trái đắng
    Trên niềm đau hạnh phúc sẽ đâm chồi…


    Than chi nỗi phù du mất - được
    Cõi vô thường ta hát khúc tụng ca.


    Đoàn Ngọc Thu
     
    Chỉnh sửa cuối: 02/05/2009
    1 person likes this.
  7. letriha

    letriha New Member

    ok. trat tuyet
     
  8. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Có thể!


    Có nỗi gì níu áo thơ tôi?
    Không biết nữa!
    Vừa như không, như có...
    Đo con chữ là thước trời lộng gió?
    Hay mịt mùng của tĩnh lặng - đơn cô?


    Có chút gì không ra vẻ bâng quơ
    Nhưng cũng chẳng nên hình hài, xương thịt!
    Ngay chính mình - đã chắc gì hiểu hết
    Day dứt? Tình cờ?
    Rồi như thể vu vơ...


    Có điều gì lẩn khuất giữa câu thơ?
    Nửa đau đáu? Nửa ngập ngừng?
    Có thể ...
    Cánh buồm xa thiết tha đời dâu bể
    Giữ trong lòng một bến nhỏ bình yên?



    Từ Nguyễn
     
  9. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Chạng vạng



    Chạng vạng đất

    Chạng vạng trời

    Tình tôi chạng vạng trong thời xa em

    Mắt nhìn chạng vạng hơi men

    Miệng đời chạng vạng chê khen tiếng lời

    Tuổi tên chạng vạng

    Quên rồi

    Đường đi chạng vạng biết nơi mô về?

    Tháng ngày chạng vạng cơn mê

    Oán ân chạng vạng

    Bốn bề đong đưa

    Đôi khi chạng vạng vần thơ

    Làm sao soi đến bến bờ tương lai

    Xin trăng sáng trọn đêm dài

    Vén

    Màng chạng vạng

    Phủ dày hồn tôi



    Nguyễn Văn Phương ( Phương xích lô)
     
  10. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Buồn riêng


    Ta có chút buồn không thể cho ai
    dẫu với em kia bỏ đời đứng chực
    (trời xanh thẳm – mái chiều cong vuốt
    một chùm mây trắng ngẩn cuối non đoài)



    Ta có chút buồn không thể cho ai
    cả với tình yêu một đời van vỉ
    (mùa lá hết - bất bình, gió xé
    con chim rồi nhảy nhót cành khô)


    Ta có chút buồn rất mới mà xưa
    rất thuộc về em mà lòng em mờ mịt
    như xế nắng, em đi – tà áo khép
    con mắt vừa trở sóng – lênh đênh ?


    Khổ vô cùng : chực suốt đời em
    khi nỗi buồn ta sững sờ hoá đá…



    Hoàng Lộc
     

Chia sẻ trang này