Truyện 100 chữ

Thảo luận trong 'VƯỜN VĂN' bắt đầu bởi truongluu1575, 16/09/2009.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật


    MINH TÂN
    Ngày còn là nhân viên bình thường, dẫu xa nhưng bố vẫn thường xuyên về quê thăm bà. Ít nhất mỗi tháng một lần. Nay nghe bố đã được làm lãnh đạo một công ty, bà vui lắm nhưng suốt cả năm rồi, vẫn chưa thấy bố về với bà. Bà lại buồn, sức khỏe yếu dần đi. Một hôm, nghe có người làng bảo nhìn thấy bố được phỏng vấn trên truyền hình. Kể từ đó, lúc nào bà cũng mở ti-vi và thường xuyên ngồi bên để chăm chú xem. Bà mong được gặp bố.
     
    3 people like this.
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    GIÓ QUÊ NỘI
    VÕ MINH TẤN
    Bà nội lên thành phố thăm cháu. Tay xách nách mang những nào là cây với trái quê nhà. Bọn trẻ ùa đến tíu tít vây quanh bà ''Cái gì ,đây nội?'', À, cái quạt, làm bằng mo cau đó''. Mẹ phì cười “Ở đây có quạt điện, cả máy điều hòa, mẹ mang cái đó theo làm gì cho vướng?” Đêm hè, trời oi. Thành phố bỗng nhiên mất điện. Ba cau có còn mẹ lầm bầm đi thấp nến. Bà khẽ gọi ''Các cháu lại đây với nội''. Lấy chiếc quạt mo ra, vừa quạt bà vừa nói: “Gió quê nội đó, mát không các cháu?”.
     
    3 people like this.
  3. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LÒNG MẸ
    TRẦN THẠNH
    Hết thôi nôi, mẹ tập cho con biết ăn, biết nói, biết đi. Bố mất sớm, mẹ đành ở vậy nuôi con. Lên ba tuổi, con lười ăn, mẹ còn lo từng bữa, dọa có ông địa ''to thù lù'', để ép con ăn. Lên mười tuổi, con mải chơi bạn bè cùng lứa, mẹ lại cầm roi ''dọa'' tìm con về ăn đúng bữa. Mười lăm tuổi, con đi học xa, bữa cơm nào mẹ cũng dọn sẵn, chờ con. Hai mươi mốt tuổi, con lấy vợ, ra riêng. Mẹ già sáng, trưa thui thủi một mình, nhớ con. Bữa cơm, không quên kèm thêm đôi đũa để cạnh mâm...
     
    3 people like this.
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NUÔI MẸ
    NGUYỄN THỊ THẢO
    Con ở Đức về, giàu có, đón mẹ ra nuôi. Con dâu hồ hởi, cơm quà cho mẹ chu đáo. Giường mẹ màn mới, quạt riêng. Mẹ như vàng. Chồng biếu mẹ mọi thứ. Thương mẹ, anh hay gần, trò chuyện, lại gởi quà về quê. Vợ nhìn xoi mói. Bữa ăn thiếu đậm đà. Tối đến màn chẳng mắc. Lạnh nhạt... Mẹ thành bạc. Mẹ ốm, nằm một chỗ, khó ăn, khó ngủ, ho... Chẳng chăm mẹ. Một mình vất vả mọi việc, vợ bực bội và lạnh lùng: ''Xem thế nào, đưa mẹ về quê...'' Mẹ thành rác vứt bờ tre!..
     
    3 people like this.
  5. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    THẦY TÔI
    TRẦN THU THAO
    Hồi học lớp hai trường làng, tháng mưa dầm nước ngập, đi đường ướt lạnh, khi đến lớp, thầy khoác áo cho tôi. Lớn lên trở thành cô giáo dạy vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh, nếm đủ ấm lạnh tình người nhưng không hơi ấm nào bằng hơi ấm tình thầy. Về thăm, thầy vẫn đơn độc bên mái lá nghèo đối ẩm bên mấy ông bạn già hưu. Mấy năm sau, vườn thầy mọc lên ngôi mộ cô quạnh lẻ loi. Tháng mưa dầm nước ngập, đêm lạnh: ai khoác áo cho thầy?
     
    3 people like this.
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    GIA ĐÌNH
    NGUYỄN TIẾN THĂNG
    Mẹ dằn chồng bát. Người ăn thì có người làm thì không. Bố lặng im, dốc từng hơi rượu, mắt vằn đỏ... Hai tháng nay bố nghỉ việc. Cơ quan giảm biên chế. Mẹ bán hàng ăn, dạo này ế ẩm. Tôi nghỉ dạy thêm do bị cảm. Bố nhất định không chịu ra phụ mẹ trông hàng, sợ nhếch nhác. Một mình mẹ xoay xở, nuôi cả nhà. Mẹ hay xỉa xói, ruột để ngoài da. Hôm tôi ốm mẹ lo cuống lên, nghỉ cả bán hàng; không cho tôi đi dạy nữa. Bao giờ bố lại đi làm!
     
    3 people like this.
  7. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CÔ TÔI!
    TRẦN QUÝ THIỆN
    Làm ăn phá sản, ba tôi bỏ nhà đi, mẹ theo người khác. Cô đến đón tôi về. Cô là em gái ba tôi. Cô nghèo, không chồng, con. Cô quý tôi như con mình. Ban ngày tôi được đi học, đêm cô đi quét rác. Thương cô lắm, cô ơi! Đêm. Mèo bắt chuột làm rớt vali trên tủ, đồ đạc rơi tung tóe, có những bài thơ, cả truyện ngắn. Ngỡ của cô, tôi gởi đăng báo. Báo đăng, yêu cầu gặp tác giả. Tôi đến nhận nhuận bút, về báo tin mừng cho cô. Cô sững sờ. Khóc, nói: Đó là kỷ vật của người bạn thân cô, đã hy sinh.
     
    3 people like this.
  8. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    MỢ TÔI
    LÊ XÃ THIỆP
    Đám hỏi xong, cậu sang Pháp du học, hẹn ngày về sẽ làm đám cưới. Nhưng cậu không về, và lập gia đình bên đó. Được tin, Bà nói: ''Nó không xem con là vợ, nhưng lúc nào mẹ cũng coi con là dâu''. Mợ giờ đã ngoài sáu mươi, ăn chay trường, đi lễ chùa, thường ghé ở nhà tôi. Mãi Tết rồi cậu mới về nước, đến nhà tôi chơi. Mợ vội lánh ra sau, dặn mọi người không cho cậu biết. Nhà trên, cậu kể chuyện bên Tây. Nhà dưới, mợ ngồi lần tràng hạt.
     
    3 people like this.
  9. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NỖI ĐAU
    VŨ THOẢNG
    Giờ chấm bài, cả lớp im thin thít. Tôi gọi: - Dũng! Lên đây! - Dạ!... Không như những em trước, Dũng chỉ nhăn mặt, mỗi khi chiếc thước kẻ tôi quất lên mu bàn tay. Tôi càng giận, cứ thế vụt cho chừa cái tính viết ẩu. Mu bàn tay của Dũng rớm máu... Gần 30 năm sau, từ chiến trường, Dũng trở về thăm tôi. Em ôm chầm lấy tôi bằng cái cánh tay còn lại: - Thầy! Thầy!... - Em! Dũng!... Tôi thảng thốt như vẫn thấy cái bàn tay non nớt, rớm máu của em ấm ở sau lưng.
     
    3 people like this.
  10. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LỜI HỨA CỦA CON
    HỒ VĂN THỜI
    Ba mất, mẹ tần tảo, chắt chiu nuôi chúng tôi ăn học. Những đêm hè với cái quạt giấy, mẹ cố xua đi cái nóng oi nồng. Tôi tự hứa: Sau này, tôi sẽ dành tháng lương đầu tiên mua cho mẹ cây quạt điện. Ra trường, có việc làm với thu nhập kha khá ở thành phố. Tiền cho một cuộc nhậu ở nhà hàng máy lạnh với những bia lạnh, khăn lạnh... có thể mua hai, ba cây quạt điện cho mẹ. Nhưng tôi đã quên lời hứa ngày nào. Ngày mẹ mất, chôn theo mẹ là những vật dụng thân thuộc. Tôi cảm thấy thắt lòng khi thấy cái quạt giấy cũ năm nào!
     
    3 people like this.
  11. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    MẸ
    VÕ THỊ THƠM
    Thuở lên bảy, nhà nghèo, con đông, mẹ phải chật vật lo bữa trước, bữa sau, con thiếu sự âu yếm của mẹ. Một buổi xế chiều ngủ dậy muộn, nóng hâm hấp, mẹ lo cuống cuồng chạy mua thuốc, ôm con vào lòng dỗ dành, van vái cho con. Thấy vậy, càng thích ngủ xế chiều để được bệnh. Khi 20, học xa, mẹ mất. Nhìn ráng chiều là tim nhoi nhói đau, hối hận làm khổ mẹ. Con hư quá mẹ ơi! .
     
    3 people like this.
  12. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    MẤT NGỦ
    NGUYỄN THỊ MAI THU
    Nhà chật, chỉ có một cái giường duy nhất, con tôi lại có thói quen chòi, đạp lung tung khi ngủ nên vợ chồng tôi ít khi nào được yên giấc. Nửa đêm, thường phải dậy ẵm con nằm cho ngay ngắn lại. Nhưng sau đó tôi chẳng thể nào ngủ lại được nữa. Vì mất giấc. Tôi thường ước ao một cái giường rộng hơn để dễ ngủ. Một ngày, cơ quan cử tôi đi công tác xa. Ở lại một mình trong nhà nghỉ với chiếc giường to, nệm êm, ra sạch. Tôi cũng không ngủ được, vì nhớ những cái đạp, chòi của con.
     
    3 people like this.
  13. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ĐỔI THAY
    NGỌC THU
    Hồi nhỏ ba mẹ ở quê, chị đi làm cho em học. Sinh nhật chị, em nối chỉ vỏ xe dành dụm tiền tặng chị cái nón. Chị rất vui, cảm động ôm hôn em. Thời kinh tế thị trường, em giàu lên. Mua gì cho chị cũng chê. Sinh nhật chị, nhớ ngày xưa em lại tặng nón. - Xì… giàu thấy mồ mà tặng nón! Chị kể lể công lao, giận dỗi... Em tiếc ngày xưa, giấu mặt vào tường lặng lẽ khóc.
     
    3 people like this.
  14. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    BÊN MÌNH
    TRUNG THU
    Bà không ngủ nổi. Chúng nó mới phone về xong ''Đã tới Úc bình an, nhưng chà bông họ quẳng rồi''. Nhói cả tim già! Bà không tiếc của, chỉ tiếc công. Tám mươi tuổi rồi, lọm khọm ngồi xé được cả ký như thế, vậy mà... Thương hai đứa cháu nhỏ, cha nhận được quà. Giọng con dâu còn nhấm nhẳn: ''Con bảo rồi! Đồ ăn bên mình mất vệ sinh lắm! Ai họ nhận!''. Mà bà nuôi sáu đứa thành tài cũng ''bên mình'' chứ đâu!
     
    3 people like this.
  15. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    VÔ TƯ
    ANH THƯ
    Thằng nhỏ 5 tuổi gần như chiều nào cũng phải nghe vở cải lương được người hàng xóm phát đi phát lại. Hôm nay trời mưa, nó cứ bi bô lặp lại lời bài hát trong vở cải lương: “Chồng gần không lấy đi lấy chồng xa...”. Người mẹ trẻ nghe con hát, quay mặt đi, rớm nước mắt.
     
    3 people like this.
  16. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHỊ HÀ
    LÊ KIM THÚY
    Chị rất thích nhũng bông hoa ngày 11 tháng 4. Một lần vừa nhận được hoa, chị hôn mẹ và đặt vào tay bà: “người ta bận tâm nhiều cho ngày sinh nhật mà quên đi, dù chỉ một bong hoa dành tặng mẹ mình. Tụi nhỏ vừa tặng hoa cho má nó, còn con thì tặng lại cho má của con...”. ... Chị vẫn nhận được mỗi năm, những bông hoa xinh đẹp của con mình. Có điều, những bông hoa không còn vui vẻ nữa mà bình hoa đã lặng lẽ trước bình hương. Sinh nhật đã đổi ngày!
     
    3 people like this.
  17. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ĐƯỢC VÀ MẤT
    L.K.THUÝ
    Kính tặng Má
    Ba thế hệ tiếp nối nhau dưới một mái nhà. Nắng hun hút nóng, mưa dội tứ giăng... Bữa cơm không đủ chỗ ngồi, giấc ngủ nằm co chen chúc. Nhà tuy ổ chuột, nhưng hạnh phúc là ổ voi! Rồi xây lại nhà. Dành riêng cho má một phòng, nhưng má vẫn thường ''di trú'' theo lũ con. Hỏi, má cười ''Ngủ với bây quen rồi!...''. Bao lần về thăm, thường thấy má một mình, khi với mấy tờ báo cũ, lúc lặng lẽ trước mâm cơm. Hỏi, má buồn: ''Tụi nó trong phòng. Con ăn với má cho vui!''.
     
    3 people like this.
  18. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ẤM TÌNH
    ĐẶNG QUANG TIẾN
    Ngày nào, ông già sửa giày cũng ngồi trên vỉa phố. Mùa này, trời lạnh căm. Chỉ một tấm áo mỏng che thân. Bạn tôi se lòng: ''Nhìn ông già lạnh, mình cũng lạnh''. Tìm được chiếc áo len cũ, bạn tôi tặng ông. Ông mừng rối rít, cám ơn... Mấy ngày sau. Ông già ngồi đó vẫn run rẩy, co ro... Bạn tôi nghĩ: ''Có lẽ ông nghèo quá, nên bán áo ấm để mua gạo chăng?''. Hỏi thăm ông, ông trả lời: ''Cô ơi, vợ tôi không có áo ấm, nên tôi đã nhường cho bà ấy mặc rồi!''.
     
    3 people like this.
  19. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NÉT CHỮ NGOẠI XƯA . . .
    ĐOÀN NGỌC TOẠI
    Năm tôi lên 6, ngoại cầm tay tôi tô những nét chữ đầu tiên, từ cỡ chữ 1 li đến 4 li, các kiểu chữ hoa... Từ cái bút chì Gilbert luôn được gọt nhọn, ruột chì vừa đen vừa mềm đến cái bút mực ngòi lá lúa, ngòi rộng nét thanh nét đậm được cắm chặt nơi đầu quản bút bằng giấy do chính tay ngoại xe rất chặt. Hơi thở của ngoại nhè nhẹ bên tai mỗi lần tôi tập viết. Nhớ một lần đi học về, thấy vở tôi chữ viết không đều, ngoại bắt tôi viết lại ba lần sau khi đã ngửa bàn tay phải lãnh đủ 3 roi đũa cả. Nghĩ đến lũ trẻ bây giờ mà buồn: bút đủ loại đắt tiền, toàn đồ ngoại. Vậy mà càng lớn, chữ càng xấu.
     
    3 people like this.
  20. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    BA
    TRẦN THỊ MAI TRANG
    Chị Hai về nhà chồng được mấy ngày, ba đã đòi đi thăm. Anh Ba càu nhàu, nhà người ta xa lắm chứ có gần đâu mà muốn đi thì đi. Ba vẫn đi. Ba sợ con gái mình khi rời khỏi nhà sẽ bị người khác bắt nạt. Mấy hôm, đã thấy ba về. Anh Ba lại cằn nhằn, đi đi lại lại mãi, ốm rồi khổ. Ba cười, tao sợ cơn Út không ai gọi dậy đi học nên phải về sớm.
     
    3 people like this.

Chia sẻ trang này