Truyện 100 chữ

Thảo luận trong 'VƯỜN VĂN' bắt đầu bởi truongluu1575, 16/09/2009.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    BA
    LÊ HOÀNG ĐÔNG PHƯƠNG
    Lớp 12. Tôi không có thời gian để về nhà xin tiền ba như hai năm trước. Vì thế ba phải đích thân hàng tuần đem tiền xuống cho tôi: Từ nhà tới nơi tôi trọ học cách l5km. Nhà nghèo không có xe máy ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba. Tôi chuẩn bị mua hồ sơ đăng ký thi đại học, không có thời gian về tôi lại nhắn ba. Lần này sau khi đưa 100 ngàn cho tôi, ba hỏi: ''Còn dư được đồng nào không con tôi đáp '' Dạ dư 4 ngàn ba ạ''. ''Cho ba 2 ngàn để lỡ xe hư như lần trước thì có mà sửa''. Ba đi rồi, tôi nhìn theo, nước mắt rưng rưng.
     
    3 people like this.
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    VỀ QUÊ ĂN TẾT
    PHẠM HOA PHƯỢNG
    Cầm chứng chỉ cử nhân luật trong tay, và sau bao lần xin việc, tôi đã đi làm được ở Công ty bao bì Thành phố. Nhận 800.000đ lương, năm nay tôi quyết định về quê ăn tết. Tính toán cả mấy ngày để mua quà cho bố, cho mẹ, cho em, cho cháu. Khi xe lăn bánh bỗng giật mình, không biết khi hết tết vào lại Thành phố đi làm, tiền đâu để trả tiền nhà, tiền ăn và tiền xe đi vào, chẳng lẽ lại xin tiền mẹ. Tôi bỗng thở dài.
     
    3 people like this.
  3. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ƯỚC MƠ ĐẠT ĐƯỢC
    PHẠM HOA PHƯỢNG
    Ngày Xưa, khi còn bé, tôi thích đọc báo, truyện, nhất là cứ đến mùa xuân, sách báo tràn ngập, đủ màu sắc ở các quầy. Tôi mơ ước, sau này tôi sẽ có thật nhiều báo, nhất là báo xuân, tôi sẽ đọc cho thật đã thèm. Nay tuổi về chiều, cuộc sống khó khăn, tôi đi bán báo, cầm xấp báo xuân trên tay, bìa báo rực rỡ những cành mai, cành đào mà tôi nào có xem được. Nghĩ lại, mơ ước tuổi thơ, nay đã đạt được rồi nhưng có một nửa.
     
    3 people like this.
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHÁU NỘI TỘI NGOẠI
    DIỆP QUANG
    Chị tôi sinh. ''Nhóc tì'' khóc suốt đêm. Tôi rất ''dị ứng'' tiếng trẻ. Ngoại ẵm thâu đêm. Chị ngủ như chết. Thương mẹ, lại mất giấc, tôi bẳn tính: ''Cháu nội tội ngoại''. Chị rớt nước mắt. Tôi có vợ và sinh con. Vợ bị khâu nhiều mũi, mất sữa hẳn. Thiếu sữa mẹ, ''cục cưng'' quấy hết cỡ. Nội ốm, nằm viện lâu dài. Bế một chốc, tôi gắt ầm ĩ. Bà ngoại sang, bồng thâu đêm suốt sáng. Vợ tôi ngủ li bì. Chị nhìn tôi, tôi nhìn chị, ân hận.
     
    2 people like this.
  5. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NỘI TÔI
    DIỆP QUANG
    Ba rước nội lên Sài Gòn để phụng dưỡng. Nội tôi vui lắm. Ba làm ở Bạch Hổ, tháng về một lần. Mẹ dạy ở Cần Giờ, tuần về một bữa. Tôi học sáng, chiều Anh văn, tối vi tính. Bà chèo queo một mình. Thức ăn đầy tủ lạnh kể cả trầu cau. Một hôm nội xoa đầu tôi và bảo: ''Trên này ăn lạnh, uống lạnh, ngủ lạnh, trầu cau cũng lạnh. Nội nhớ cái nóng dưới quê lắm. Bà phải về thôi''. Tôi năn nỉ nội hết lời nhưng vô hiệu.
     
    3 people like this.
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    HỌC
    LÊ ĐỨC QUANG
    Năm hai mươi, tôi theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi sự thông minh, hiểu biết... Năm bốn mươi, tôi cũng theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi kinh nghiệm, từng trải... Năm sáu mươi, tôi quay ngược lại theo tuổi trẻ hai mươi, để học hỏi sự nhanh nhẹn, tháo vát... Học lại từ đầu.
     
    3 people like this.
  7. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO
    PHẠM QUỐC
    Ông nội tôi là cụ đồ nho, quanh năm quần ta, guốc mộc. Tết nào học trò cũng đến. ông mất, họ khóc suốt đêm. Bố tôi là thầy giáo thời trước giải phóng; sau này, về làm ruộng, chân lấm tay bùn. Vài học trò cũ có dịp gặp, cúi đầu: ''Con chào thầy'', lễ phép. Tôi là giáo viên thời bao cấp, dép Lào, áo lính; một buổi lên lớp, một buổi bán kem cây. Học trò vẫn ''chào thầy'' kính cẩn. Gẫm lại ba đời thầy, tôi thấy phảng phất đâu đây lời ''tôn sư trọng đạo''.
     
    2 people like this.
  8. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CÂY QUẠT
    LÊ NGUYỄN THỤC QUYÊN
    Ngày còn ở quê, cháu thích ngủ chung với Bà. Giường chật, nóng, nhưng có bàn tay và những câu chuyện cổ tích của Bà đem luồng gió mát vào giấc ngủ... Bố mẹ đón Bà vào thành phố. Phòng rộng thênh thang, máy lạnh chạy rì rì, chẳng phải dùng đến quạt. Buồn, Bà gọi cháu cùng ngủ. Cháu nhăn mặt ''Cháu không quen ngủ chung''. Cây quạt của Bà hóa ra thừa thãi.
     
    3 people like this.
  9. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ĐỒ CỔ ]
    LÊ NGUYỄN THỤC QUYÊN
    Biết tôi chuyên nghiên cứu đồ cổ, anh mời đến, cho xem bộ sưu tập thời Lý. Quý chúng lắm nên hàng ngày anh lau chùi kỹ lưỡng, đặt chúng nằm trang trọng trong phòng khách thật đẹp. Để có được nó, nghe đâu anh tốn công ròng rã mười năm trời... Có tiếng ho yếu ớt bên chái nhà tối tăm nơi góc sân. Tò mò, tôi liếc nhìn... Mắt cụ già nhỏ bé đang run rẩy trên chiếc giường con trải manh chiếu rách, cáu bẩn, tồi tàn. Bên cạnh là tô cơm khô cứng tự bao giờ... Món đồ cổ trở nên vô nghĩa.
     
    3 people like this.
  10. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    BÔNG ĐIÊN ĐIỂN
    NGUYỄN SAN
    Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển. Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn. Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh. Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật qua lăn tõm xuống cống đen ngòm đề lộ đôi chân phèn túa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa. Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.
     
    3 people like this.
  11. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHUNG ĐƯỜNG NƯỚC
    NGUYỄN SAN
    Mảnh vườn hương hoa của anh Ba và thằng Út có chung đường nước. Mấy năm nay hai anh em giận nhau, đến nỗi giỗ cha mạnh ai nấy cúng. Cái mặt đập bên cạnh có cây ổi già bị rào kín lại, mạnh ai nấy đắp. Đêm ba mươi tháng tám nước lên nhanh quá. Anh Ba chở xuồng đất đắp vội lên mấy chỗ nước tràn. Bỗng, giật mình chạm phải bàn tay ai vừa bê một tảng đất sình nhão nhoét. Một thoáng ngỡ ngàng, anh nhận ra thằng Út. Bốn bàn tay chai sần bất động đè lên mặt đập. Trong đêm tối, bốn dòng nước mắt phan chiếu ánh sao sáng bong lanh.
     
    3 people like this.
  12. Keane

    Keane Ong tìm mật

    Chữ PHÚC
    Huỳnh Thanh Vân

    Ngọc là cháu nuôi, nghịch phá từ nhỏ, ưa gây hấn, đánh lộn với bạn bè và trẻ con hàng xóm. Ngọc làm phiền cả nhà, cả lớp. Bà và cô kiên nhẫn dạy Ngọc điều tốt.

    Học xong lớp 12, Ngọc bỏ nhà đi "bụi". Ngày Ngọc đi, cô thấy trên bàn viết của mình có chữ PHÚC mạ nhũ vàng. Ngọc nắn nót cắt từ tờ bìa của bloc lịch dán trên lớp, như quà tặng, rất đẹp.

    Từ ấy, mỗi ngày, ngồi vào bàn trước khi soạn bài cô đều tĩnh tâm cầu chúc cho Ngọc được PHÚC trong cuộc đời.
     
    3 people like this.
  13. Keane

    Keane Ong tìm mật

    Quà tặng của Thượng đế T.H.


    Cô đã hơn một lần thủ thỉ với mẹ: " Anh ấy là món quà quý giá nhất mà Thượng đế đã ban tặng cho con ", lần nào nghe xong mẹ cũng mỉm cười.

    Cô đã yêu - yêu bằng tất cả những gì cô có được. Cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc sống. Với cô, anh là phần đời quan trọng nhất.

    Rồi một ngày kia. Thượng đế đến mang món quà của cô đem tặng cho kẻ khác.
    Đêm nào cô cũng ôm gối mòn mỏi tực hỏi vì sao...

    Mẹ nằm bên khẽ nén tiếng thở dài.
     
    4 people like this.
  14. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    THỜI GIAN
    NGUYỄN THÁI SƠN
    Tôi viết về người thầy cũ, dạy tôi cách đây ba mươi hai năm. Bài đăng. Con đường mười cây số, từ miệt huyện, tôi đạp xe cọc cạch về thành phố tặng thầy tờ báo. Thầy đọc đi đọc lại mấy lần: ''Bất ngờ quá, anh ạ!''. Phút chia tay, bất ngờ hơn: ngày xưa, tay tôi run như lạnh khi thầy đưa viên phấn lên bảng, bây giờ, tuổi tác làm bàn tay thầy run rẩy trong hai bàn tay tôi, nhưng điềm tĩnh, ấm áp.
     
    3 people like this.
  15. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    XA VẮNG
    NGUYỄN THÁI SƠN
    Hồi ấy, mồi lần Ba nổi giận; hoảng; đứa vờ lật vở học bài, đứa quét nhà, đứa lăng xăng xuống bếp, đứa Út chuyên chui vào góc giường trùm mền kín mít. Giờ đây, ngay trong sự thương yêu đầm ấm của Ba, các con vẫn tứ tán: người đi làm xa, người công việc xuôi ngược, người theo chồng, cậu Út ngồi đại học. Ba lủi thủi ở mé quê một mình, xa vắng.
     
    3 people like this.
  16. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHUYỆN NHỎ. . .
    VÕ THANH SỬ
    Chị tôi theo chồng định cư ở nước ngoài. Vừa về thăm nhà dắt theo thằng con trai. Lúc đi cháu còn bế trên tay, nay đã ba tuổi Cháu rất ngoan, lễ phép, cả nhà cười vui theo từng câu hỏi của cháu. Hôm nay, hai cậu cháu đứng trước cửa nhà ngắm ông đi qua bà đi lại, tôi cho cháu quả ô mai mơ là món cháu rất thích. Nhấp nháp xong, cháu cầm cái hột bé tí hỏi tôi: “Vất đi đâu hở cậu?”. Tôi vô tư chỉ ra đường. Cháu ngần ngừ giây lát rồi hỏi lại tôi: “Thế nhà cậu không có giỏ rác hở cậu?” Tôi nhìn ra đường. Bao nhiêu là rác đang ''cuốn theo chiều gió''. Trong tay cháu chỉ là cái hột ô mai bé tí. Ôi! Cháu tôi...
     
    3 people like this.
  17. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NGÀY THỨ 7
    Đ.T
    Thuở bé tôi luôn luôn chờ đợi ngày thứ bảy. Vì đó là ngày ba tôi thường đưa cả nhà đi ăn tối, đi xem phim. Đến tuổi dậy thì, ngày thứ bảy càng đáng yêu hơn vì đó là ngày tôi đến nơi hẹn với người yêu. Khi lập gia đình, tôi cũng mong ngày thứ bảy để được nghỉ việc, được giặt ủi quần áo, dọn dẹp nhà cửa... Và bây giờ tôi sợ ngày thứ bảy! Đó là ngày chồng tôi họp bạn nhậu, con tôi hẹn với người yêu, tôi hoàn toàn cô đơn.
     
    3 people like this.
  18. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CẦN THIẾT
    T.T
    Ngày cô theo gia đình định cư ở nước ngoài, Thầy buồn nhiều vì cảm thấy trống vắng, cô đơn. Nhiều năm trôi qua, Thầy vẫn ngày hai buổi ăn cơm tiệm, một mình một bóng đi về. Đã bao lần cô gợi ý đón Thầy sang, nhưng Thầy nhất quyết từ chối. Cuộc đời Thầy gắn bó với trường lớp đã bao năm, làm sao nỡ dứt bỏ. Một lần điện thoại về thăm, cô dè dặt hỏi: ''Anh có cần gì cứ nói, em sẽ gởi về liền''. Cười buồn, Thầy ôn tồn đáp: ''Anh chỉ cần em''.
     
    3 people like this.
  19. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    TÓC MƯỢN
    MINH TÂM
    Thuở trước mỗi khi bới đầu bà thường dùng một lọn tóc nhỏ thêm vào búi tóc. Bà bảo đó là ''tóc mượn'' - Tôi hỏi: - Mượn của ai ? - Bà cười. Bà bệnh nhiều không bới tóc nữa, thỉnh thoảng bà thoa dầu dừa tay run run chải lọn tóc mượn. Tôi hỏi: - Bà chải tóc làm gì? - Để dành cho mẹ con. Bà mất, mẹ không bới đầu, lọn tóc mượn không ai nhớ tới. Một lần dọn dẹp chợt thấy lọn tóc, mẹ dửng dưng: ''Ngoại mầy thiệt...'' Tôi thấy nhớ bà, thương bàn tay run run chải tóc.
     
    3 people like this.
  20. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ĐÒN CỦA BỐ
    VŨ THỊ THANH TÂM
    Nắng trưa hè rát bỏng kèm theo đợt gió nóng. Thằng con từ ngoài ngõ vào mồ hôi nhễ nhại, áo quần lấm đầy bùn, tay giơ cao xâu cá vài con đòng đong, cân cấn. Giận quá, phết cho thằng con mấy roi. Đêm nằm, xoa mấy vệt lằn ở mông con, lòng xót xa, nghĩ lại ngày xưa: mẹ mất sớm, bố ở vậy nuôi con, sau mỗi lần bị đòn vì nghịch ngợm, đều thấy bố quay đầu đi, tay dụi mắt. Ước gì trở lại ngày xưa bé để được ăn đòn của bố. Bố ơi!.
     
    3 people like this.

Chia sẻ trang này