Truyện 100 chữ

Thảo luận trong 'VƯỜN VĂN' bắt đầu bởi truongluu1575, 16/09/2009.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHỈ TAY
    THU TRANG
    Cô có thói quen xòe bàn tay trái, ái ngại nhìn đường chỉ kẻ ngang tay mình. Có người nói: ''Nếu tìm được người có đường chỉ tay như vậy, em sẽ giàu sang''. Nghe cô kể, anh cười: ''Tay anh không có đường chỉ ấy. Em ra chợ xem mấy ông ăn xin, chắc sẽ tìm thấy''. Cô cười như nắc nẻ. Rồi cuộc sống cuốn anh xa cô. Giờ đây, cô không cần bàn tay có đường chỉ ngang. Cô chỉ cần đôi tay chai sần với những ngón gầy để dìu cô đi suốt con đường này. Chỉ tay nào là hạnh phúc, chỉ tay nào là khổ đau, làm sao cô biết được!
     
    3 people like this.
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CÁI ĐƯỢC CÁI MẤT
    NGUYỄN THỊ KIỀU TRINH
    Năng l985, mẹ sanh con đầu. Không có quạt máy, mẹ vừa quạt vừa ru con suốt: ''Gió mùa thu mẹ ru con ngủ...''. Năm l991, mẹ sanh con thứ nhì. Nhà có quạt máy, mẹ chỉ ru: ''Gió mùa thu...''. Năm 1998, mẹ sanh con thứ ba. Hai mẹ con nằm phòng máy lạnh. Đồ chơi treo quanh nôi, có cả nhạc điện tử. Sáng nay đứa con thứ nhì vào lay: - Mẹ giảng bài cho con. ''... Lời ru có giờ mùa thu'' là sao hở mẹ? Giảng bài, mẹ say sưa hát: ''Gió mùa thu...''. Bé nằm bên nhoẻn miệng cười.
     
    3 people like this.
  3. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LỜI MÁ DẶN
    TẤN TRUNG
    Năm đầu lên Thành phố học đại học, bạn rủ đi uống cà phê, nhớ lời má: - Nhà nghèo, lên trển học, đừng mê chơi, ráng học thành tài nhe con! Tôi từ chối lời mời của bạn. Được một năm, lời má dặn tôi dần quên bởi những lời gọi ngọt tai của đám bạn. Cứ một – hai đêm, tôi cùng chúng đi ngồi quán, thả hồn theo điệu nhạc. Hôm nghỉ hè, về quê, ngồi ăn cơm, má nói: - Ăn nhiều vô! Trông con ốm quá! Dưới này, mỗi lần tới tháng, gửi tiền không kịp, má sợ con ở trển đói. Nghe má nói, tôi nhói ở tim.
     
    3 people like this.
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    THỊT GÀ
    NGUYỄN TUẤN
    Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đang ăn trước cửa. Tý khoe: ''Nhà Tý ăn thịt gà''. Đêm đó, bà Tám chửi: ''Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc''. Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, đột ngột qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui. Trời đổ mưa. Thằng Tý la lớn: ''Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi!''. Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.
     
    3 people like this.
  5. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ÔNG TÔI
    LƯƠNG TRỌNG TUẤT
    Trong chiến tranh, một qua trái phá đã giết chết cha mẹ tôi, khi tôi còn ẵm ngửa. Ông nội phải nuôi tôi. Ngày ngày, ông cần mẫn bón từng thìa nước cơm, nước cháo nuôi tôi. Mỗi khi tôi khóc đòi mẹ, ông ẵm lên cho tôi bú vào đôi vú khô đét của ông. Mỗi tiếng khóc nấc lên là mỗi cái nhay kéo vú ông để tìm sữa... Ngày tôi bỏ bú, đôi vú ông đã thành hai túm da bùng nhùng, chảy dài.
     
    3 people like this.
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ĐẾN VỚI RỪNG
    LƯƠNG TRỌNG TUẤT
    Quê tôi là vùng bán sơn địa, đất rừng ít. Ông nội tôi thường mang rựa vào rừng đốn củi gánh ra chợ bán. Đến đời cha tôi, người lại cùng bạn thợ vác rìu vào rừng sâu, hạ cây xẻ gỗ bán cho hàng mộc. Còn tôi, nay vào Tây Nguyên sinh sống, lại cũng đến với rừng! Tôi làm ở xí nghiệp khai thác gỗ. Không còn phải dùng rìu rựa, mà hạ cây đã có cưa máy, vận chuyển có xe be. Không biết đến đời con tôi có còn rừng đề nối nghiệp cha ông không nữa...
     
    3 people like this.
  7. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NÉN HƯƠNG LÒNG
    NGUYỄN THỊ TUYẾT
    Tôi sinh ra và lớn lên ở Huế. Ngày thi đậu vào trường sư phạm Qui Nhơn, mẹ tôi tiễn tôi đi. Rồi ngày ra trường, tôi chọn nhiệm sở ở miền Nam. Mỗi lần hè, về thăm mẹ, khi đi mẹ hay nói: ''Mỗi lần con về rồi lải đi, nhà vắng lắm''. 32 năm trôi qua. Vẫn vậy. Ngày mẹ mất, tôi về thì mẹ đã nhắm mắt. Tôi khóc: “Mạ ơi! Sao mạ bỏ con mà đi?”. Nhưng tôi chợt thấy lòng quặn thắt: Trong một ý nghĩa nào đó, tôi bỏ mẹ tôi mà đi đã 32 năm nay! Sao ngày mẹ còn sống, tôi không nghĩ ra. Giá mà ngày đó tôi chọn nhiệm sở ở Huế. Mạ ơi, tha thứ cho con.
     
    3 people like this.
  8. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NHÀ CÓ HAI ANH EM
    ĐÀO THỊ THANH TUYỀN
    Nhà có hai anh em, anh Hưng và thằng Cún suốt ngày cãi nhau từ chuyện ăn uống đến chuyện học hành. Anh Hưng hay la thằng Cún về nó ham chơi hơn ham học. Thằng Cún rất ghét anh Hưng. Anh Hưng thi đậu vào đại học, đi học xa, thằng Cún thấy nhà cửa sao mà vắng về quá. Bây giờ nó chẳng buồn đi chơi, suốt ngày ngồi vào bàn học của anh Hưng lục lọi, ghi ghi, chép chép. Hôm nay sinh nhật thằng Cún. Cả ngày nó chẳng đi đâu dù mẹ đã cho phép nó đi chơi theo ý thích. Nó cứ quanh quẩn ở phòng khách nơi có đặt cái điện thoại. Đến tối khi chuẩn bị đi ngủ, nó chợt òa khóc tấm tức nói với mẹ: “Hôm nay sinh nhật con mà chẳng thấy anh Hưng gọi điện thoại về nhà...”.
     
    3 people like this.
  9. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    MÙA HÈ CỦA AN
    ĐÀO THỊ THANH TUYỀN
    Thế là hết mùa hè, mùa hè của An suốt ngày ở trong nhà với cái tivi,cái máy tính, và... uống sữa... Chiều nay, mẹ chở hai chị em An đi chơi lòng vòng, mẹ giảng giải cho nó thế nào là màu hoa phượng và mùa hè. An nghe mẹ kể những điều sao thấy lạ quá: mùa hè của mẹ có hoa phượng, có trò chơi rải gianh, có tắm sông, hái hoa, bắt bướm mùa hè của ba còn lạ hơn: suốt ngày chạy nhảy trong rừng hái sim, bắt chim, đào dế, thả diều, đạp xe đạp... An ngơ ngác nghe mẹ kể chuyện mùa hè của mẹ và ba như nghe kể một câu chuyện cổ tích nào đó.
     
    3 people like this.
  10. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHỊ TÔI
    TRÂN THỊ ÚT
    18 tuổi chị đẹp như hoa phù dung, nhiều nơi hỏi cưới không thèm. 26 tuổi, mẹ sợ chị ''ế chồng'' gả vội vàng cho anh bán củi tận Vành Hưng. 30 tuổi, má hóp, da đen, tay xách, nách mang ba đứa nhỏ về quê, mắt chị buồn xa vắng. Ba không chứa vì cái câu ''Trong nhờ đục chịu'', ''xuất giá tùng phu''. 42 tuổi, chị từ giã cõi đời với căn bệnh ung thư, mang vào lòng đất lạnh xa xôi lời ru của mẹ: ''Má ơi đừng gả con xa...''.
     
    2 people like this.
  11. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LÁ CỎ IM LÌM
    PHẠM THỊ HỒNG VÂN
    Đến thăm nhà người quen ở Sài Gòn, chị bất ngờ khi được đưa vào khu vườn đầy cây cối và xác lá. Lá của bao mùa dồn lại thành lớp dày, thì thầm với chị lời đất đai, nguồn cội. Đã bao năm từ lúc tha hương, chị quên mình còn có một chốn về nơi dải đất miền Trung gió Lào cát trắng. Chị nhặt một chiếc lá, đời lá nơi nào chẳng giống nhau... lá rụng thì về cội... Chút lòng quê thoáng qua, chị nghe lòng mình vỡ vụn...
     
    3 people like this.
  12. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LÒNG CHA
    NGUYỄN THỊ THANH VÂN
    Chồng tôi là sĩ quan quân đội chỉ huy một trung đoàn. Ông nổi tiếng là một người nghiêm khắc, cứng rắn với các sĩ quan, chiến sĩ dưới quyền và với bản thân. Đối với con cái trong nhà cũng vậy, các con tôi cho rằng đôi khi ông nghiêm khắc tới mức nghiệt ngã. Hôm qua là đám cưới con gái tôi. Sau khi đàng trai tới đón dâu, không thấy chồng tôi đâu, tôi vào phòng riêng thì thấy ông đang đưa khăn tay lên chấm nước mắt. Ông nói “Tội nghiệp nó, không biết về nhà chồng có bị khổ cực gì không?”.
     
    3 people like this.
  13. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    MÁ VÀ CÁC CON
    LAN Vl
    Hiền và Hòa là anh em sinh đôi, cùng học một lớp. Đang học lớp 9, Hiền xung phong đi bộ đội, chiến đấu ở biên giới Tây Nam. Sau khi xuất ngũ, Hiền trở về quê làm ruộng. Hòa được đi học nước ngoài, tốt nghiệp về công tác trong ngành hải quan. Khi mua dược nhà ở thành phố, Hải ngỏ ý đón má lên ở cùng. Má nói: ''Má ở với thằng Hiền, nó đau yếu luôn, có gì má còn phụ đỡ nó''.
     
    3 people like this.
  14. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LƯU BÌNH - DƯƠNG LỄ THỜI NAY
    LÊ KHẮC VIỆT
    Lễ Và Bình đôi bạn chí cốt, thuở hàn vi cùng mài đũng quần trên giảng đường. Lễ đắc chí làm quan to, Bình vẫn lận đận kiếp thứ dân. Một hôm Bình đến nhà thăm Lễ, người bảo vệ khinh khỉnh nhìn chiếc ''Su 100 năm'' của Bình rồi hất hàm: - Ông gặp ai? - Tôi là Bình, bạn học cũ, đến thăm ông Lễ. Người bảo vệ biến vào trong rồi trở ra: - Chắc ông lầm? Ông giám đốc nói không nhớ có quen ai tên Bình cả! Bình trở ra, tai ù ù nghe văng vẳng tiếng cười nhạo của nàng Châu Long: “... xưa rồi Diễm ơi!”.
     
    3 people like this.
  15. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHUYỆN CỦA NỘI
    NGUYỄN QUỐC VIỆT
    Nhận vé máy bay, cả nhà mừng tíu tít... Dường như nỗi cũng mừng lắm. Nội vào ra, hết sờ cái cột, sửa thân bầu, lại bứt mấy đọt mồng tơi nấu canh. Con cháu cười nội lẩm cầm... Từ ngày lên máy bay cho đến khi định cư nơi trời Tây, nội luôn săm soi một gói giấy, vẻ quí lắm. Chiều đông ảm đạm, nội ra đi, tay vẫn nắm chặt cái gói nhỏ. Bố nhẹ nhàng gỡ ra, một cục đất màu nâu rơi xuống, vỡ tan...
     
    3 people like this.
  16. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CƯỚI VỢ
    HOÀNG XUÂN THẾ VINH
    Mẹ mất, trối lại: “Ông phải cưới vợ cho nó, nhớ chọn người cùng làng”. Mình đi làm xa, ông cụ sống một mình. Thật tội. Nhờ mai mối, năm nào mình cũng về làng “coi mắt”, nhưng chưa ưng ý đám nào. Ông cụ có vẻ buồn. Công việc bề bộn ít có dịp về thăm. Bỗng nhận được điện tín: “Về gấp, đã tìm được nơi ưng ý”. Bỏ hết công việc vội vã về để làm vui lòng ông cụ. Tháng sau đám cưới được tổ chức, cô dâu là bà mai và chú rể là ông cụ.
     
    3 people like this.
  17. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    CHA YÊU
    TRẦN LÊ XUÂN VINH
    Cha là thợ hớt tóc. Từ nhỏ đến lớn chỉ có cha hớt tóc cho tôi. Lần đầu hẹn bạn gái, cha ngồi cả tiếng hớt tóc cho tôi thật đẹp. Cha nhìn tôi rồi mỉm cười. Rồi tôi có vợ, có con. Cha vẫn là người thợ hớt tóc duy nhất của tôi. Nay mắt cha đã mờ, tay run. Ai hớt tóc cho con, cha ơi!
     
    3 people like this.
  18. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    GIỖ ÔNG
    LÊ NGUYÊN VŨ
    Sớm mồ côi. Từ nhỏ anh em nó sống cùng nội trên rẻo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó qui tiên. Chú lấy lại căn chòi, ''khuyên'': 14, lớn rồi - nên tự lập. Anh em dắt díu nhau tha hương. Trưa. Phụ hồ về ''nhà'' - (ở dưới gầm cầu). Mệt. Đói. Giở nồi cơm: nhão như cháo. Thằng anh mắng: đồ hư. Con em mếu máo: em nấu để...giỗ ông. Ngẩn người. Chợt nhớ: hôm nay tròn năm ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ngày ông thích cơm nhão. Thế mà...! Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt: Ông ơi!!!
     
    3 people like this.
  19. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    EM TÔI
    LÊ NGUYÊN VŨ
    Thương tặng Ngọc Phụng, Bích Dung
    Bám đất Sài Gòn sau 3 năm ra trường, tôi vẫn không xin được việc. Đôi cua dạy kèm, khi chẳng đủ trang trải lại phải nhờ nguồn ''trợ cấp'' ở quê. Vừa rồi, đau ruột thừa, nằm viện. Mẹ vượt ngàn cây số vào thăm. Ngày về, dúi vào tay tôi chỉ vàng, bảo: ''Của cái Lan, nó dặn con dùng để hồi sức, viện phí và tiền gởi vào cho con trước đây cũng một tay nó cả. Tội nghiệp! Dạy thêm tít mù, còn nuôi thêm cả lợn''. … Nhớ ngày Lan trượt đại học, thư về tôi mắng chẳng tiếc lời… Cầm món quà của em, tôi chỉ còn biết nuốt nước mắt vào trong.
     
    3 people like this.
  20. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NƯỚC THOÁI
    NGUYÊN VŨ
    Nàng là kỳ thủ, chuộng lối đánh thần tốc. Cuộc cờ cũng như cuộc đời chẳng biết nhượng bộ một ai. Phong cách thi đấu lấy công làm thủ, cộng với tài nghệ phi thường khiến nàng vang danh đấu trường quốc tế. Nhưng rồi nàng cũng thất bại trước ván-cờ-cuộc-đời: chàng đã ra đi vì không chịu nổi một người luôn áp đảo. Trống trải. Đau buồn. Tuyệt vọng. Giờ, nàng chỉ biết ân hận, trách mình sao chẳng biết thoái lui. Nhưng, than ôi! Với quân ''ngã'' thì dù cao cờ đến đâu người ta cũng khó mà đi được một nước thoái!!!
     
    3 people like this.

Chia sẻ trang này