Thơ "nịnh" vợ

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi tandai, 12/12/2008.

  1. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Có nhiều trường phái thơ, nhiều kiểu thơ. Thường thì người ta hay kêu thất tình mới làm thơ hay, còn yên bề gia thất rồi thì... hết cảm hứng thơ :rolleyes:.

    Thế nhưng, vẫn có một lối làm thơ khá hóm hỉnh, là thơ... "nịnh" vợ :p. Với lối làm thơ này, Bùi Nguyễn Trường Kiên có nhiều bài đạt đến trình độ... siêu nịnh :D. Quý bà đọc những bài này chắc chỉ có... phổng mũi :eek:.

    Nói thế cho vui, chứ thực ra thì cũng cần phải đặt ngược lại câu hỏi: chẳng lẽ nào các bà vợ lại "ghê gớm" đến độ cắt đứt hết mạch thơ của các thi sĩ? Có lẽ không đâu nhỉ! Thơ là cảm hứng, nếu các "ông thi sĩ" tìm thấy cảm hứng từ các "quý bà thơ" (thuở còn yêu thì gọi là "nường thơ") thì chắc là cũng phải có những bài gọi là "nịnh" vợ để đời như BNTK chứ nhể. :D

    Các bác có sưu tầm được những bài thơ thuộc loại này thì cùng chia sẻ ở đây cho vui nhá.
     
    Chỉnh sửa cuối: 12/12/2008
    1 person likes this.
  2. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Ngàn lần là cứ: Có yêu em! (Bùi Nguyễn Trường Kiên)

    Em bảo quả đất vuông
    Anh bảo tròn
    Em bảo vuông
    Ừ, thì vuông!

    Em bảo mặt trời màu đen
    Anh cho rằng đỏ
    Em bảo đen
    Anh chữa lại vàng
    Em bảo đen
    Ừ, thì đen!

    Em bảo biển sao hẹp thế
    Anh nói rằng biển mênh mông
    Em bảo: Không
    Anh bảo: Có
    Một hạt sương long lanh nho nhỏ...
    Ừ, thì biển chẳng mênh mông!

    Anh có yêu em không?
    Anh bảo rằng có
    Em lắc đầu: Không
    Anh gật đầu: Có
    Không có!
    Ngàn lần là cứ: Có yêu em!
     
    1 person likes this.
  3. SweetLove

    SweetLove Ong non & nai ^^

    Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
    Nhất vợ nhì trời... là chuyện tự nhiên.
    Ðàn ông sợ vợ thì sang,
    Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.
    Ðàn ông không biết thờ bà
    Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
    Ðàn ông sợ vợ ai khi,
    Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!
    Ðàn ông khíp hách ngang tàng,
    Nghe lời vợ dạy là hàng trượng phu.
    Ðàn ông đánh vợ là ngu,
    Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.
    Lấy nàng từ thuở mười nhăm,
    Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
    Nàng thì trông hãycòn son,
    Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.
    Nắng mưa là chuyện của trời,
    Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
    Suốt ngày cày cấy như trâu,
    Chiều về rửa chén cũng ngầu như ai.
    Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
    Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
    Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
    Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.
    Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
    Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
    Nàng đòi thi đấu võ đài,
    Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.
    Nhớ xưa mình mới quen nhau,
    Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
    Cho nên tôi mới bị lường,
    Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.
    Than ôi thực tế phũ phàng,
    Mày râu một kiếp thôi đành đi đoong.
    Một lòng thờ dzợ sắc son,
    Còn non còn nước thì tôi còn... thờ


    Không biết làm thơ nhưng biết cớp pi and paste.:D
     
    1 person likes this.
  4. ntsc

    ntsc New Member

    :d:d:d:d:d:d!
     
  5. votienlong

    votienlong Noname

    Cái vụ này vô đây học hỏi tích lũy kinh nghiệm là chính...Không ngờ anh TD cũng "
    nịnh" thế nhểy...hi
     
  6. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Hehe! Ở xứ này, có câu " Lady first". Té ra Ở VN , không thiếu gì cha Sợ Zợ. Đây là 1 lầm lẫn nặng ký. Bởi vì ông cha ta có câu" Con không cha như nhà không nóc", Cái xứ Mĩ này con cái hư hỏng nhiều cũng vì người Đàn Bà chi phối quá nhiều trong gia đình. Đừng nghĩ LT kỳ thị đàn bà, vì LT kính trọng mẹ hơn cha của LT. Nhưng có bao nhiêu người Đàn Bà được như mẹ LT. Năm 1975 LT ham chơi ở miền Trung, trong khi cả nhà đi Mĩ. Vậy mà chỉ có Mẹ vẫn ở lại chờ LT. Dù thương Mẹ, nhưng LT nghĩ rằng đàn ông vẫn luôn là cột trụ của gia đình
     
    1 person likes this.
  7. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Mỗi ngày
    Sau bữa ăn
    Tôi vẫn ngậm ngùi rửa chén
    Không vì yêu
    Không vì thương
    Chỉ muón chia xẻ cuộc đời
    Vợ cũng đi làm,
    Mình cũng thế
    Sống trên đời
    hạnh phúc ở riêng ta
     
    2 people like this.
  8. RiêngMộtGócTrời

    RiêngMộtGócTrời Ong tìm mật

    Giã từ cõi mộng điêu linh
    Tôi về buôn bán với mình phôi pha
    Mình ơi tôi gọi là nhà
    Nhà ơi tôi gọi mìnhnhà tôi.

    Bùi Giáng
     
    1 person likes this.
  9. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Vợ thơm như đóa hoa hồng
    Dù khô, dù héo gì chồng cũng... yêu!
    Vợ lãng mạn như cánh diều
    Chồng buồn thì đợi chiều chiều thả chơi
    Vợ sáng như ánh mặt trời
    Chồng bị... cúp điện cả đời chẳng sao
    Vợ “ngọt” như bịch me ngào
    Vắng một chút đã “xôn xao” cõi lòng
    Vợ là hơi thở của chồng
    Thiếu vài bữa chắc mấy ông hổng còn!
    Thà rằng chẳng được ăn ngon
    Chứ mà không vợ... héo hon, thẫn thờ
    Vào ra hồn cứ dật dờ
    Vợ ơi! Đừng có... hững hờ nữa nghen!

    Sưu tầm
     
    1 person likes this.
  10. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Tình anh, em là duy nhất

    Tiếng sét ái tình băng xuống cuộc đời anh
    Trái tim nóng, vỡ oà trong hạnh phúc
    Ít phút gặp em, bao đêm ngày thổn thức
    Lòng dạ lâng lâng như kẻ vô hồn.

    Trên đường đời, vó ngựa dập dồn
    Anh vững tin hơn, có em bên cạnh
    Trong đêm đen, ôi vì sao lấp lánh
    Anh vượt đại ngàn nhờ đôi cánh - Tình Yêu.

    Sánh bên nhau ta mong ước thật nhiều
    Nhưng có lẽ một điều cao cả nhất
    Là mãi giữ một tình yêu chân thật
    Không mỏng kiểu tơ trời, hay mỏng manh sương mai.

    Ta cùng nhau vững bước tới tương lai
    Nửa của tôi ơi! Tình anh, em là duy nhất.

    Sưu tầm
     
    1 person likes this.
  11. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Không cao sang, mơ mộng, xa vời
    Em hiện hữu giữa đời tôi rất thật
    Quá vô tâm tôi đâu có biết
    Đã bao lần em khóc vì tôi

    Mỗi một lần nước mắt em rơi
    Mang lại cho tôi những điều may mắn
    Chẳng phải duy tâm nhưng có một điều chắc chắn
    Ở cạnh em tôi luôn được bình an

    Trời sinh ra tôi con ngựa bất kham
    Không là kị sĩ mà em ghìm cương rất giỏi
    Những lúc đánh mất niềm tin, chán chường, mệt mỏi
    Tôi tìm lại sự cân bằng trong em

    Sống xa quê tôi càng thấm thía hơn
    Nỗi cô đơn cùng có người chia sẻ
    Tôi muốn nói với em một điều nhỏ bé
    Đơn giản chỉ là: Tôi không thể thiếu em

    Sưu tầm
     
    3 people like this.
  12. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Biết ơn em (Bùi Nguyễn Trường Kiên)

    Nói lâu nay hỏng "có sách", mách hỏng "có chứng", sợ thành ra nói xạo. May quá, bữa rồi về quê, na được thùng sách đóng gói cất kĩ từ thời tốt nghiệp đại học xuống Xì Gòn, lôi ra được cuốn thơ của Bùi Nguyễn Trường Kiên. Xin trích tiếp một bài "nịnh" khác:
    ===

    Biết ơn em

    Cảm ơn em
    Nàng Âu Cơ ngày nay
    đã chung vai tảo tần sương gió
    Chia hết niềm vui, giữ lấy phần gian khó
    Để những mái đầu xanh
    nên vóc nên hình.

    Thuở ban sơ
    Ai hiểu hết chính mình
    Bài toán cộng lo toan
    bài toán trừ cơm áo
    Bài dân ca nào nói về chim sáo
    Sổ lồng rồi, sáo chẳng bay xa?

    Mái tóc từ bao giờ em chẳng cài hoa
    Hai lần uốn cong hai lần hối tiếc
    Để hôm nay khi nói về dong suối biết
    Anh mơ màng tìm gió ở trên cao.

    Cuộc đời buồn như một giấc chiêm bao
    Đưa tay nằm bàn tay em sạm nắng
    Anh chợt hiểu vì đâu môi lại đắng
    Và vì đâu
    Suốt đời
    Anh chẳng thể thiếu em.

    (Bùi Nguyễn Trường Kiên. Gửi lời cho gió mang đi... Thơ. NXB Trẻ, 1997, tr. 13-14.)
     
    Chỉnh sửa cuối: 05/05/2009
    4 people like this.
  13. songma

    songma New Member

    Tui có mấycâu này muốn tặng cho mấy anh ninh nặng dzợ
    Trời ơi ngó xuống mà coi!
    Mấy ông nịnh vợ là con Ngọc Hoàng.
    Ngọc Hoàng đi uống bia ôm.
    Tối về nịnh vợ em là "nàng tiên".
    Rồi mơ đến bóng tiên non.
    Lượn lờ trong quán xanh hồng đèn hoa.
    Con nào mà chẵng giống cha!
    Ới anh nịnh vợ là con Ngọc Hoàng.
    Tui đây tức cãnh sinh tình.
    Anh thì nịnh vợ, tui thì nịnh anh.
     
    3 people like this.
  14. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Một chuyến đi xa (Bùi Nguyễn Trường Kiên)

    ta bỗng thèm một chuyến đi xa
    thèm được xa em
    thèm được em nhớ
    thèm được thấy em buồn nỗi buồn vô cớ
    thèm được biết em thao thức suốt canh dài.

    ta bỗng thèm một chuyến đi xa
    thèm biết em quên - dễ nào quên được
    thèm em nhớ về mùa xuân năm trước
    về một sớm mai nào ta đã gặp nhau.

    ta bỗng thèm một chuyến đi xa
    thèm em nếm tận cùng nỗi buồn xa cách
    những giọt mưa đầu mùa tí tách
    gõ trong đêm gọi sáng đón ai về.

    ta bỗng thèm một chuyến đi xa
    dù chẳng hề muốn xa em trong giây phút
    và ai đó khi nói về hạnh phúc
    sẽ lại nhắc về
    một chuyến đi xa...

    (Bùi Nguyễn Trường Kiên. Gửi lời cho gió mang đi... Thơ. NXB Trẻ, 1997, tr. 15-16.)
     
    2 people like this.
  15. Unlimited

    Unlimited Ong lãng du

    Unlimited mới đọc được bài thơ này, thấy vui vui ... đúng là mấy "ông" khéo nịnh vợ thật :D

    Tự nhiên vợ gọi


    Tự nhiên vợ gọi. Hết hồn!
    Câu thơ trượt té. Vui buồn lăn quay
    Thằng tôi đang ở trên mây
    Đi tìm câu bát giữa ngày nắng hanh


    Tự nhiên vợ gọi: Này anh!
    Giọng quen quen. Vẫn giật mình! Mới đau!
    Quay sang vợ. Mặt mày chau:
    - Em làm rớt mất một câu bát rồi!


    Tròn xoe đôi mắt. Vợ tôi
    Hỏi: - Gì?... Anh khéo lôi thôi!... Thật là!...
    Suốt ngày bờ lốc bờ la
    Rồi còn bắt nạt người ta! Tôi cười:


    - Thôi! Thiệt là khổ! Nường ơi!
    Câu thơ mới đó! Mất rồi! Tại em…
    Vợ rằng: - Thơ thẩn! E hèm!
    Nhớ em, nhớ ả! Còm men suốt ngày!


    Lại cười. Tôi bảo: - Ơ hay!
    Em với ả? Cái cô này! Rõ ghen!
    Vợ rằng: - Ghen ấy? Cóc thèm
    Hơi đâu đốt đuốc đi tìm chiêm bao!


    Và cười. Tôi tiếp: - Mà sao?
    Hỏi gì thì bảo?! Ồn ào quá thôi!
    - Hỏi gì em cũng quên rồi!
    - Đấy! Thấy chưa? Đúng là người bị hâm!


    - Thế thì anh quá sai lầm
    Làm thơ mới đúng là hâm… chồng à!
    Tôi cười ha hả ha ha!
    - Bài thơ tôi viết cho bà xã yêu


    Ừ! hâm mới viết những điều
    Vợ chồng như bống kho tiêu…[​IMG], và còn
    Một câu tám nữa rất ngon
    Thế mà vợ gọi, hết hồn… mất tiêu!


    Vợ cười: - Anh khéo nịnh liều
    Vợ chồng như cá kho… yêu nỗi gì?
    Nhăn răng tôi lại cười khì!
    Vợ liền giục: - Làm tiếp đi! Kẻo mà…


    Nguyễn Lãm Thắng




    Chú thích: Vợ chồng như bống kho tiêu…Câu này trích từ bài thơ "Ngày xuân nâng cốc cùng em" trong tập thơ Điệp Ngữ Tình của Nguyễn Lãm Thắng. Nxb Hội Nhà văn, 2007.
     
    3 people like this.

Chia sẻ trang này