Tình yêu-tuổi trẻ

Thảo luận trong 'THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG' bắt đầu bởi lonely, 11/09/2008.

  1. lonely

    lonely New Member

    Dư âm tiếng sét ái tình

    Dư âm tiếng sét ái tình [​IMG]
    Phải chăng tình yêu chỉ đến rồi đi như một thoáng lá vàng bay?

    Và em hiểu, tiếng sét ái tình không phải bao giờ cũng mang lại tình yêu đích thực một khi ta không tìm cách nuôi dưỡng cảm xúc và tình yêu từ nó. ​

    Một ngày tháng Tư, em đã gặp tiếng sét ái tình. Anh đáo để cho rằng đó không phải là rủi ro mà là niềm vui tình cờ có được trong đời. Nhìn vào đôi mắt tươi trẻ và đắm say của anh, em tin điều đó.
    Em đã nín thở khi môi anh chạm vào môi em. Những ngày tháng ấy thật hạnh phúc với những chuỗi tin nhắn ngọt ngào, với bài thơ anh viết tặng!
    Có thể anh không tin nhưng em không thể nói khác, rằng đêm nào em cũng nhớ, cũng nghĩ đến anh. Em nhận ra rằng, trong em đang có những thay đổi đặc biệt, có những cảm xúc rất lạ bắt đầu len lỏi trong tim. Rồi từng đêm cứ lần lượt trôi qua, em càng nghĩ về anh nhiều hơn trước. Nhưng anh bao giờ cũng vội vàng, đến rồi đi rất nhanh.
    Em có cảm giác lúc nào anh cũng sống theo cảm hứng và chờ đợi những điều ngẫu nhiên. “Chúng ta thôi gặp nhau một thời gian”. Em cho rằng làm như thế sẽ thách thức lòng kiêu hãnh của anh. Anh sẽ chạy đến và ôm em (nếu anh cũng đang nuôi nấng và hy vọng ở tiếng sét ái tình). Nhưng em càng chờ đợi thì anh càng xa em hơn…
    Em không tin đó là sự thật. Em phát điên lên khi thiếu anh. Anh thản nhiên: “Anh không yêu em, đó đơn giản chỉ là một cảm xúc được “tăng tốc”. Anh chỉ muốn chinh phục “thủ phạm” đã gây ra “vết thương” cho anh”. Có thể, anh chỉ “lì xì” chút say mê mà em đa đoan tiêu pha đến giờ không hết.
    Còn em, em đón nhận “cú sốc” tình cảm ấy một cách ngây ngất, cảm giác lâng lâng tưởng như tình yêu chợt đến không thể cưỡng lại được. Em trở thành người đa cảm và mê tín trong trạng thái đang yêu. Ừ nhỉ, có khi cả đời sống với nhau còn không hiểu hết nhau, huống chi đây chỉ là “sấm sét”. Nó ngắn, tóe lửa khoảnh khắc và rồi tắt để lại nhiều dấu chấm than(!)…
    Mùa hè lại về. Vẫn cái nắng vàng và những cơn gió ẩm ẩm, nồm nồm khó chịu. Nhưng anh không còn tặng hoa loa kèn cho em, như vẫn hẹn. Ở phương xa anh có những ngày tháng Tư rất đẹp và… có lẽ là hạnh phúc hơn. Khi nhận thiệp báo hỉ, em chỉ muốn khóc.
    Em không trách anh, không oán trách người đời ấm lạnh. Em chỉ trách mình sao vẫn còn để anh trở về trong những giấc mơ. Và em hiểu, tiếng sét ái tình không phải bao giờ cũng mang lại tình yêu đích thực một khi ta không tìm cách nuôi dưỡng cảm xúc và tình yêu từ nó.
     
  2. lonely

    lonely New Member

    Tình yêu luôn có điều kỳ diệu

    Tình yêu luôn có điều kỳ diệu


    "Chiều mây dần trôi em mơ về chốn xa cuối trời, 1 mình em nơi này quạnh vắng buồn nhìn mây theo gió bay. Yêu là chi mãi âm thầm nhớ mong bóng người, dù anh đã đi về nơi xa em vẫn nhớ riêng mình anh..."

    Mày đừng hỏi rằng tao đã quên bài này chưa, mà tao vẫn nghe nó thường xuyên đến nỗi thuộc lòng ca từ và giai điệu của nó rồi. Mặc dù tâm trạng tao không còn giống như trong bài hát này nữa, mặc dù những tình cảm trong tao bây giờ vẫn chưa qua vạch tình yêu, tao đã thôi không còn nhung nhớ, đã thôi những suy nghĩ vẩn vơ..
    Và cuộc sống hối thúc tao nhìn về phía trước, khiến tao mệt mỏi đến nỗi không thể nhìn về phía sau, tao cảm ơn về điều đó, vì tao sợ ngoái đầu lại, tao sẽ bị cuốn trong cái quá khứ vừa đẹp vừa đau, sợ nhìn thấy hình bóng một người trong quá khứ. Một người cho tao rất nhiều, nhưng lại lấy đi tất cả, để tạo nên con người tao bây giờ.
    Tao thích nghe bài hát này, vì nó gắn liền với hình ảnh mày của ngày hôm đó. Khi ca từ bài hát vang lên, tao nhớ rõ khuôn mặt đầy nước mắt của mày, đang gục lên bàn vi tính trong phòng tao. Đó có lẽ là lần đầu tiên trong suốt 7 năm trời tao được biết một con người yếu đuối trong mày, sau cái vẻ mạnh mẽ mà mày luôn thể hiện với mọi người.


    [​IMG]
    Một tình yêu ngọt ngào sẽ lại đến trong tương lai

    Sài Gòn hay có những cơn mưa dai dẳng thế này vào mùa thu, có phải mùa thu thay lá khiến mày nhớ đến những con người đã rời xa chúng ta? Nếu trời mưa có thể xoá hết nhưng ưu tư trong lòng mày, có thể cuốn trôi những lỗi lầm của người khác gây ra cho mày, có thể rửa được vết thương khắc trong tim mày ngày trước, tao sẽ mong trời mưa mãi.
    Tao không thể bắt mày tha thứ cho ai đó, khi trong mày sự tổn thương là không thể bù đắp. Tao chỉ mong thời gian khiến mày nhẹ nhõm hơn với những gì đã qua, và tiếp tục đi tiếp vì bản chất mày có sự mạnh mẽ, cái sự mạnh mẽ ấy mày đã dạy cho tao, tao vẫn nhớ mãi.
    Mày biết không tình yêu ngộ lắm, quen nhau rồi chia tay nhau, vui vẻ với nhau rồi lại quay lưng làm cho nhau đau khổ. Có những cặp vợ chồng lấy nhau về vui vẻ cũng được vài ba năm, khoảng thời gian còn lại người ta không sống vì tình yêu mà vì trách nhiệm. Khi yêu con người ta trở nên ích kỷ và toan tính. Thế sao cuộc đời không thể thiếu tình yêu?

    Cho nên, mày vẫn hãy tin rằng, tình yêu luôn có điều kỳ diệu. Trong tương lai, chứ không phải nơi quá khứ. Hãy cho trái tim mày một cơ hội giống như tao đang tạo cơ hội cho trái tim mình mày nhé!
     
  3. Hoa Anh Đào

    Hoa Anh Đào Ong tiếp tân

    Mối tình đầu

    [FONT=&quot]Mối tình đầu[/FONT]

    [FONT=&quot]Trong cuộc đời, mỗi con người được nhận rất nhiều tình cảm. Tình cảm nào cũng thiêng liêng, cao quý và có giá trị. Song có lẽ, mối tình đầu luôn để lại những dấu ấn, kỉ niệm khó phai nhòa nhất, dù thời gian có bạc màu.[/FONT]

    [FONT=&quot]Tình đầu thường không đến chóng vánh, không phải là tiếng sét ái tình, không phải là những tình cảm xuất phát ngay từ “cái nhìn đầu tiên”. [/FONT]

    [FONT=&quot] Mối tình đầu bước chân vào cuộc sống của ta nhẹ nhàng như những làn gió. Để rồi một lúc nào đó, bất chợt ta bắt gặp cái nhìn đắm đuối, cử chỉ ngây ngô, một món quà giấu vội. Đó thường là nguồn cội của tình cảm nồng thắm ban đầu.[/FONT]

    [FONT=&quot] Tình đầu là khi những ngón tay của bạn lần đầu tiên được lấp đầy bởi những ngón tay của người khác. Lúc đó, bạn mới chợt phát hiện cảm giác thiếu thiếu bấy lâu và cảm giác vững chắc, ấm áp cho những ngón tay mình. Để rồi sau những phút giây đầu ngượng nghịu, những ngón tay bạn bắt đầu quen tìm đến những ngón tay thô ráp kia để được sưởi ấm, yêu thương.[/FONT]

    [FONT=&quot] Tình đầu là cái ôm đầu tiên khi bạn đang khóc. Cảm giác được thỏa sức khóc trên vai người khác mới thật dễ chịu, ấm áp làm sao. Lúc đó bạn biết chắc chắn rằng cho dù lúc này cả thế giới có đổ ập xuống, bạn vẫn không phải là kẻ cô đơn. Vẫn có người bên bạn, chia sẻ những phút buồn vui cay đắng với bạn.[/FONT]

    [FONT=&quot] Và rồi tình đầu là nụ hôn vội, ngượng ngùng, vụng về, cũng là giây phút thăng hoa nhất trong cuộc đời của mỗi con người. Bạn nhận thấy đôi môi mình tê tê, lòng mình lâng lâng theo cánh gió. Để rồi mãi sau đó, bạn mới cảm nhận được vị ngọt ngào, nồng thắm của tình yêu. [/FONT]

    [FONT=&quot] Sau này có thể bạn sẽ có nhiều nụ hôn khác với những cảm nhận và hương vị khác. Nhưng cảm giác tê tê, lâng lâng đó sẽ mãi không bao giờ quay trở lại.[/FONT]

    [FONT=&quot] Tình đầu luôn đẹp bởi nó ẩn chứa những xúc cảm mới lạ ban đầu, hồn nhiên, e ấp, ngượng ngùng mà luôn nồng cháy. Lúc đó, bạn sống trong cảm giác khám phá, phát hiện và tìm kiếm. Bởi thế mà đó là tình cảm đáng nhớ, đáng yêu nhất trong suốt cuộc đời.[/FONT]

    [FONT=&quot]Đọc những dòng cảm xúc này, những ai sắp yêu xin hãy mở lòng mình đón nhận. Để rồi sau đó bạn sẽ có những giây phút lãng mạn, tuyệt vời hơn thế này rất nhiều. [/FONT]

    [FONT=&quot] Với ai đã trải qua mối tình đầu, có thể bài viết này gợi lại cho bạn cảm giác buồn, cảm giác vui, song một điều chắc rằng nó sẽ giúp bạn nhớ lại những phút giây rung động đầu đời. [/FONT]

    [FONT=&quot]Và những người đang sống trong mối tình đầu, hãy biết trân trọng, nâng niu, cảm nhận nó, để rồi đó sẽ là những tháng ngày đáng nhớ nhất trong suốt cuộc đời.[/FONT]

    [FONT=&quot]Ngọc Ánh(Dân trí)[/FONT]

    Bạn đã trải qua mối tình đầu như thế nào? Hãy cùng chia sẻ về mối tình đầu của mình nhé!
     
  4. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    10 điều tuổi trẻ thường lãng phí

    Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.

    Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.

    Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!

    Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.

    Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.

    Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!

    Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.

    Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.

    Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.

    Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!

    Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

    Sưu tầm
     
  5. H.A.T89

    H.A.T89 Ong tìm mật

    Hạnh phúc

    Người hạnh phúc không phải là người được sống trong hoàn cảnh thuận lợi mà là người có thái độ sống tốt trước bất kỳ hoàn cảnh nào

    Khi được hỏi về hạnh phúc rất nhiều người trả lời rằng, hạnh phúc là có thật nhiều tiền, hạnh phúc là có một gia đình êm ấm, hạnh phúc là có một công việc ổn định, thoải mái, hạnh phúc là yêu và được yêu… Và rất nhiều người đã quy hạnh phúc ra tiền, họ cho rằng tiền có thể mua được hạnh phúc và lao vào kiếm tiền để rồi nhận ra khi có càng nhiều tiền thì họ càng thấy hạnh phúc của mình ít đi.

    Hạnh phúc không thể cân đong đo đếm, cũng không mua bán, cầm nắm được. Hạnh phúc chỉ là một trạng thái tình thần và hơn thế nữa nó chỉ có trong ta, do ta quyết định. Không thể đem cho, biếu tặng hạnh phúc cho ai được. Hạnh phúc với mỗi người là một khác, ngay trong tình yêu hay gia đình thì mỗi người cảm nhận hạnh phúc theo cách riêng. Hạnh phúc là do ta tự cảm nhận và cùng nhau xây dựng nên.

    Chúng ta hãy thử nhắm mắt lại và tưởng tượng về khoảng thời gian buồn nhất với mình từ trước tới nay. Nhớ lại một chuyện buồn sẽ khiến ta có cảm giác rất buồn, nhiều khi nó có thể làm ta rơi nước mắt. Nhưng ngay sau đó, nếu quay ngay sang người bên cạnh cười một cái và nghĩ đến những chuyện vui thì không khí hoàn toàn khác.

    Rõ ràng mọi cảm xúc đều do ta tạo ra, não của ta không thể phân biệt được cái thật và cái cho là thật. Ta nghĩ buồn sẽ có cảm giác buồn, nghĩ vui sẽ có cảm giác vui, và hạnh phúc cũng vậy, nó đơn giản chỉ là trạng thái tinh thần và hoàn toàn có trong ta, do ta quyết định. Vì vậy có ai đang mải miết cố công tìm hạnh phúc ở một nơi nào đó bên ngoài thì nên quay lại ngay và tìm nó trong chính con người mình. Hãy tìm lại một số ngăn bị bỏ quên trong tâm trí của ta bấy lâu, hạnh phúc đang ở đó và đang chờ được khám phá.

    Nếu thành công là có cái mình thích thì hạnh phúc lại là thích cái mình có, là hài lòng với cuộc sống, là cho và nhận, là sống và chia sẻ. Đó là khi ta yêu quý và trân trọng những gì mình có, ta hài lòng mà không bằng lòng với những gì mình đang được hưởng, ta sẵn sàng cho đi mà không kỳ vọng nhận về, ta sống hết mình và chia sẻ với mọi người. Khi đó ta sẽ cảm thấy hạnh phúc thật sự của mình.

    Trong cuộc sống nhiều khi chúng ta đau khổ vì thua kém bạn bè, thiếu thốn vật chất . Điều này cũng giống như khi có chiếc bút trên bàn ta nhìn thấy cái bút, khi bỏ cái bút đi ta không thấy gì, khi có mùi hương ta ngửi thấy mùi thơm, còn khi không có mùi gì ta không ngửi thấy gì cả. Ta không biết rằng ta đã quá phụ thuộc vào các sự việc bên ngoài và chịu sự chi phối của nó.

    Việc ta ngửi được hay nhìn được không phải do ta quyết định mà do sự vật và mùi hương nào đó quyết định. Chính vì vậy ta thường đau khổ vì nhìn thấy những cảnh tượng trớ trêu, âm thanh khó chịu,… Ta không biết rằng ta nhìn được là do ta có mắt, ta nghe được là do ta có tai, ta có toàn quyền quyết định sử dụng nó mà không phải là ai khác.

    Khi yêu quý những gì mình có và chủ động sử chúng vào những việc có ích nhất, có ý nghĩa với ta nhất. Đó mới thực sự là hạnh phúc. Đừng để như nhiều người mất đi đôi tay rồi mới thấy quý đôi tay, mất đi đôi mắt mời sẵn sàng đổi mọi thứ để lấy lại được đôi mắt. Vậy ngay lúc này đây khi ta có tất cả mọi thứ, hãy yêu quý và chăm sóc nó thật tốt. Chỉ có những thứ đó mới là người bạn tốt nhất của ta, những người bạn luôn bên ta và giúp ta làm ra tất cả.

    Vậy muốn sống hạnh phúc chúng ta cần làm gì? Chắc chắn trước tiên chúng ta phải Muốn, sau đó là Sống và cuối cùng mới là Hạnh phúc.

    Muốn ở đây là gì, muốn ở đây là mong muốn có một cuộc sống hạnh phúc, luôn cố gắng hướng tới một cuộc sống tốt đẹp nhất, nỗ lực hết mình để xây dựng hạnh phúc cho bản thân gia đình và xã hội. Muốn cũng là ý thức được rằng ta cần yêu quý những gì mình có, chân trọng và dành cho nó những tình cảm tốt đẹp nhất…

    Sau đó ta cần Sống, cần sống hết mình với từng giây phút, từng khoảnh khắc, tìm được ý nghĩa của cuộc đời mình, tìm được ý nghĩa trong những việc mình đang làm dù là nhỏ nhất, chủ động sử dụng những gì mình có vào những công việc có ý nghĩa nhất, khiến bản thân sung sướng nhất. Nếu ta quá lo lắng về tương lai và áy náy về quá khứ, ngồi ở lớp nghĩ về người yêu, ngồi ăn nghĩ về bạn…,tâm không ở trong thân, không dành thời gian cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, ta để những mục tiêu, những đích mới cuốn đi, ta sẽ không bao giờ cảm thấy hạnh phúc vì khi đó ta không hề sống. Sống cần cảm nhận được tất cả vui buồn, nét đẹp của cuộc sống, sống là luôn tiến bộ, vươn lên, sống là thấy ý nghĩa trong từng công việc mình làm, trong từng giây phút của cuộc sống.

    Và cuối cùng đó là Hạnh phúc, đó là lựa chọn con đường của mình, lựa chọn công việc khiến ta sung sướng thoải mái nhất, đó chính là được hết mình với từng giây phút của cuộc sống, bên gia đình, bạn bè, người yêu…với công việc, với mục tiêu, mục đích của bản thân.
    Hạnh phúc là bây giờ, tại đây, tĩnh tâm mỉm cười. Đừng bao giờ chờ đến ngày mai tôi mới hạnh phúc, như trên tấm bia một người đã ghi: “ Nơi đây yên nghỉ một người sẽ hạnh phúc vào ngày mai.” Cũng như người vợ trong câu chuyện chiếc áo cưới. Cô được chồng mình tặng một chiếc áo rất đẹp vào ngày cưới. Cô đã không mặc nó ngay mà chờ đến một dịp đặc biệt nào đó sẽ mang nó ra mặc. Ngày sinh nhật cô, rồi ngày đứa con đầu tiên ra đời, lễ giáng sinh… Chiếc áo của cô vẫn nằm yên trong tủ. Cô cố chờ đến một dịp nào đó thật sự đặc biệt mới mặc nó. Thế rồi dịp đặc biệt đó không bao giờ đến nữa, cô lâm bệnh và qua đời bỏ lại chiếc áo mà cô chờ đến một dịp đặc biệt nào đó mới mặc nó. Cô không biết rằng hôm nay, ngày 29/12/08 hay bất kỳ một ngày nào khác là ngày đặc biệt nhất trong cuộc đời chúng ta vì đó là ngày duy nhất không bao giờ có ngày thứ 2 như vậy. Hôm nay chính là ngày tạo ra quá khứ và quyết định tương lai của ta.


    Hãy cháy hết mình với ngày hôm nay. Hạnh phúc là cả một quá trình cảm nhận từng giây phút của cuộc đời. Hạnh phúc không phải là đích đến mà nó nằm trên từng chặng đường đi. Dành thời gian để cảm nhận hạnh phúc nhiều hơn, bạn sẽ thấy hạnh phúc trong mình đang lớn lên

    Sưu tầm
     
    Chỉnh sửa cuối: 29/12/2008
  6. H.A.T89

    H.A.T89 Ong tìm mật

    Người mình yêu và người mình thích

    [​IMG]

    Đứng trước người yêu , tim bạn đập nhanh hơn
    Thế nhưng , đứng trước người mình thích , bạn chỉ vui mừng phấn khởi .

    [​IMG]

    Đứng trước người yêu , mùa đông biến thành mùa xuân
    Thế nhưng đứng trước người mình thích , mùa đông vẫn chỉ là mùa đông đẹp .

    [​IMG]

    Nếu người bạn chăm chú nhìn là người iêu của bạn , bạn sẽ đỏ mặt lên
    Thế nhưng nếu người bạn chăm chú nhìn là nguời bạn thích , bạn sẽ mỉm cười .

    [​IMG]

    Đứng trước người mình yêu bạn ko thể nói hết mọi điều trong lòng
    Thế nhưng đứng trước người mình thích , bạn có thể nói hết mọi điều .

    [​IMG]

    Đứng trước nguời yêu , bạn dễ ngượng ngùng lúng túng
    Thế nhưng đứng trước người bạn thích , bạn lại có thể thực sự thể hiện mình .

    [​IMG]

    Người mình yêu , lúc nào cũng vương vấn trong lòng bạn
    Bạn ko giám nhìn thẳng vào đôi mắt người mình yêu
    Nhưng bạn lại có thể tự nhiên đón nhận ánh mắt người mình thích .

    [​IMG]

    Khi nguời mình yêu khóc , bạn cũng sẽ rơi nước mắt
    Còn khi người mình thích khóc , bạn có thể dừng lại an ủi .

    [​IMG]

    Cảm giác yêu bắt nguồn từ đôi mắt
    Còn cảm giác thích bắt nguồn từ đôi tai
    Vì vậy khi bạn ko thích nguời bạn thích nữa
    Bạn chỉ cần bịt chặt đôi tai .

    [​IMG]

    Nhưng khi bạn có ý định thử nhắm chặt đôi mắt
    Thì tính yêu sẽ biến thành những giọt lệ , mãi mãi trong lòng bạn .


    Sưu tầm
     
    Chỉnh sửa cuối: 01/01/2009
  7. thachthaotim

    thachthaotim New Member

    ký ức tình yêu

    "Anh có yêu em không?” “Có”. “Yêu như thế nào?” Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối:
    “Thì... cũng như mọi người YÊU NHAU”. VÂN ĐỎNG ĐẢNH: “Ứ, Ứ CẦN ANH NÓI thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn), cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.


    Ừ NHỈ, TẠI SAO NHỮNG KỲ NGHỈ NGƠI LẠI CỨ gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng. Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau, tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi, Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...


    Chiều nắng nhạt dần và gió lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn dài “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...


    ...Linh chưa kịp bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh... Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần. Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...


    “Anh xem em mặc áo dài màu này có hợp không?” Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù “Ðẹp lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi “Nhưng mà tại sao mới được chứ. Sao ANH GÀN THẾ? HAY ANH KHÔNG KHIẾN EM THÌ TỰ ANH ĐI MUA CŨNG ĐƯỢC. Ừ, MÀ CHƯA BAO GIỜ EM THẤY ANH DÙNG CAVAT”. ĐƠN GIẢN THẾ MÀ cũng giận nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi “Tại sao” mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùisoa thêu...


    Trong suốt thời gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới, Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm, Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn, ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của tất cả thế gian này cộng lại...


    Không phải Vân không biết trước cô, Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi, mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa: “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.


    ... Linh bảo: “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích. Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi: “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận, về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.


    Duy lại đến tìm Vân như sau hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. C
    "Anh có yêu em không?” “Có”. “Yêu như thế nào?” Duy tròn mắt nhìn Vân một thoáng, hơi bối rối:
    “Thì... cũng như mọi người YÊU NHAU”. VÂN ĐỎNG ĐẢNH: “Ứ, Ứ CẦN ANH NÓI thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6 năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn), cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những điệp khúc câu hỏi cũ mèm.


    Ừ NHỈ, TẠI SAO NHỮNG KỲ NGHỈ NGƠI LẠI CỨ gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng. Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau, tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi, Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...


    Chiều nắng nhạt dần và gió lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn dài “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...


    ...Linh chưa kịp bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh... Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần. Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...


    “Anh xem em mặc áo dài màu này có hợp không?” Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù “Ðẹp lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi “Nhưng mà tại sao mới được chứ. Sao ANH GÀN THẾ? HAY ANH KHÔNG KHIẾN EM THÌ TỰ ANH ĐI MUA CŨNG ĐƯỢC. Ừ, MÀ CHƯA BAO GIỜ EM THẤY ANH DÙNG CAVAT”. ĐƠN GIẢN THẾ MÀ cũng giận nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi “Tại sao” mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùisoa thêu...


    Trong suốt thời gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới, Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm, Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn, ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của tất cả thế gian này cộng lại...


    Không phải Vân không biết trước cô, Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi, mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa: “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.


    ... Linh bảo: “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích. Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi: “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận, về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.


    Duy lại đến tìm Vân như sau hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với em mà anh chỉ nghĩ ĐẾN CHỊ LINH...”. DUY CẮN MÔI ĐỘT NGỘT “Ừ! ANH YÊU Linh và yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc áo xanh, Linh thường đi thong thả... hắc chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với em mà anh chỉ nghĩ ĐẾN CHỊ LINH...”. DUY CẮN MÔI ĐỘT NGỘT “Ừ! ANH YÊU Linh và yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc áo xanh, Linh thường đi thong thả...
     
  8. eagle1154

    eagle1154 Ong tìm mật

    hay thật, nhưng hình như có vài đoạn lặp lại nên bài viết dài lê thê ra..
    tình yêu thật rắc rối, khó hiểu, thật đau khổ cho người đến sau vì ko thể thay thế những hoài niệm trong wa' khứ của người yêu ..
    post thêm nhiều bài nữa bạn nhé
    ah mà khi nào Pig chế được loại kẹo nào ko có độc thì nhớ đầu độc mình với nhé:hihi:
    chúc bạn sớm thành công!!
     
  9. thachthaotim

    thachthaotim New Member

    thank kìu nhìu nhìu. khỏi lo di khi nào chế được ra kẹo hok mún ăn cũng bị bắt ăn ah`.khỏi lo đi hehheh
     

Chia sẻ trang này