Quyên Góp Lịch Cũ

Thảo luận trong 'CHỮ THẬP ĐỎ' bắt đầu bởi dieulinh, 20/08/2008.

  1. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Hehe! đúng rồi đó, cô D L dắt Long đi nhậu đi. Hồi xưa ba của LT có nói " Có Đức mặc xức mà.... Nhậu". Hehe, chắc nhờ có đức mà LT nhậu dài dài. Ngay cả bây giờ nước MỸ khó khăn LT vẫn " một ngày như mọi ngày". Đâu phải hay ho gì. Nhưng trời cho LT có con dzợ già nó take care. Hehe, nó là dân có học mà chịu lấy thằng ba trợn như LT mấy chục năm chắc đúng là có Đức. Hehe.
     
    3 people like this.
  2. ngodangduy

    ngodangduy kẻ hát rong...

    kaka, chắc dzợ bác langtukhongtien hổng biết tiếng Việt, chứ nếu biết là bữa nay (8/3) không biết bác có còn... "toàn thây" để mà tiếp tục lên diễn đàn tám với bọn em nữa không?! :D
     
    2 people like this.
  3. votienlong

    votienlong Noname

    Bác LT nhà ta tranh thủ vừa dọn dẹp vừa lên nói chuyện đấy chứ bác Duy nhêyr...Hôm nay thấy ít "bóng hồng" trên diễn đàn quá.....
     
    2 people like this.
  4. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Hi hi... Coi bộ hay à nha:no1:Điều này DL chưa nghĩ tới bao giờ:p

    Nói vậy chứ DL sẽ cân nhắc cách sử dụng đồng tiền hợp lý và linh hoạt. Cám ơn vì đã tin cậy.

    @alô VTL: Không có chuyện đi "nhậu" ké với các em HS nghèo đâu à. Muốn đi "nhậu" cùng phải cố học cho giỏi và đem học bổng dzìa đây, nhá nhá nhá...;)
     
    4 people like this.
  5. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Nhận số tiền bác Lãng Tử gởi tặng Hội người Khiếm thị đã lâu, hôm qua chúng tôi đã đến trụ sở hội để hoàn thành lời hứa của mình.

    Vẫn căn nhà quen thuộc, hơi ẩm vì thấp hơn mặt đường,anh Vũ Xuân Trường lò dò ra tận cửa để đón tôi. Chúng tôi biết nhau độ 2 năm, mới đó mà nhanh ghê, gặp nhau chỉ đôi lần, nhưng nói chuyện khá vui ...

    Anh ngỏ lời cảm ơn bác Lãng Tử

    [​IMG]

    và cố gắng viết theo trí nhớ từ "Cảm ơn". Anh bảo đã lâu lắm rồi anh không viết kiểu này, từ sau tai nạn khi đang là sinh viên năm 3 trường ĐH Luật Hà Nội
    [​IMG]

    [​IMG]
     
    Chỉnh sửa cuối: 07/04/2009
    9 people like this.
  6. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Câu chuyện về những người mù hiếu học...

    Bắt đầu việc học là nắm thật vững chữ Braille, loại chữ nổi dành cho người khiếm thị. Thật nhanh, anh lấy "đồ nghề" ra. Nhìn anh linh hoạt tôi lại thấy xấu hổ cho cái tật vứt đồ lung tung của mình rồi chẳng biết để đâu..:???:
    Đây là cây bút và bảng kẹp
    [​IMG]

    Người ta kẹp tờ giấy bìa vào bảng kẹp,mặt dưới của bảng kẹp không bằng phẳng mà lõm vào tương ứng với từng ô kí tự, bấm chặt lại rồi dùng dùi xuyên lỗ. Trông khá đơn giản, nhưng dụng cụ này nếu sản xuất không chuẩn, chỗ lõm ở mặt dưới bảng kẹp bị lệch các kí tự sẽ rất khó sờ thấy. Dụng cụ này sản xuất ở nước ngoài tốt hơn, nhưng mua không những mắc tiền mà còn hiếm nữa, chẳng ai nhập về để bán vì có mấy ai mua...
    [​IMG]

    Đây là từ DIỆU LINH anh viết tặng tôi. Cần phải có 9 ô kí tự, dài quá.
    [​IMG]

    Tôi hỏi như thế một em học sinh đi học cần bao nhiêu giấy, bút...Chiêu một ngụm nước, anh bảo: Nếu xài tiết kiệm, mỗi em cần cũng hơn 10 kg giấy/ năm, loại giấy dày, để khi dùi thì vết đâm lồi lên, nhưng không dày quá vì sức các em đâm không thủng, giấy mỏng thì sau khi đọc vài lần chữ lại chìm xuống. Giấy lịch xài vẫn tốt dù gần đây khủng hoảng kinh tế cũng làm người ta bớt chút nguyên liệu giấy mỏng đi nhiều.

    Tôi nhẩm tính trung tâm gần 40 người và ai cũng học, số giấy cả huyện quyên góp đợt rồi cũng chỉ gần 2 tạ (nhiều nhất từ trước giờ) cũng chỉ đủ cho họ dùng khoảng nửa năm. Và đất nước mình có bao nhiêu trung tâm...chi phí học hành cho học sinh khiếm thị cao qua, nhưng có thể nói đây là con đường duy nhất giúp họ tự tin và hòa nhập...

    ...Anh tần ngần rồi với tay lấy quyển sách toán lớp 4 trên kệ. Sách giấy trắng, dầy, nặng khoảng hơn một kg. Bộ sách giáo khoa lớp 4 gồm 32 cuốn dày như thế này, giá mỗi cuốn khoảng một trăm ngàn. Cả trung tâm 7 HS lớp 4 nhưng phải dùng chung một bộ sách, cũng là của mạnh thường quân tặng...

    [​IMG]

    Đây là lớp có quân số đông nhất, còn các lớp khác vẫn học theo kiểu nhờ tình nguyện viên đọc sách, thu âm lại bằng máy cat-set rồi sau đó các em tự ghi lại bằng chữ Braille.Với các môn cần kỹ năng như Toán, Kỹ thuật... thì sẽ như thế nào nhỉ
    Lượng băng catset cần cũng rất nhiều. Năm ngoái trường LN cũng có tiến hành quyên góp băng catset cũ để tận dụng, nhưng vẫn chưa thể đáp ứng nhu cầu, chỉ là được chút nào hay chút đó mà thôi...


    Anh tươi tỉnh, nhưng bài toàn cơm áo học hành thật không phải chuyện đùa, người thường chăm cho nhau còn khó, huống chi...
     
    Chỉnh sửa cuối: 07/04/2009
    11 people like this.
  7. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Ước mơ của 14 năm về trước đã đến trong tầm tay...

    Chơi một lúc anh nói :" Có 2 tin vui, để xem nói cho DL tin nào trước" ..Cười...
    Tin thứ nhất là hội đã được cấp đất và phép xây dựng trụ sở, trả lại khuôn viên cho công trình Công viên bà huyện thanh quan. trụ sỏ mới sẽ nằm giữa một rừng cây và hy vọng đến cuối năm sẽ hoàn tất. Không giấu được niềm vui, bởi thời gian qua anh đã rất vất vả với hàng loạt các loại giấy tờ

    Tin thứ hai là tin vui cá nhân, anh đã lấy được tấm bằng Cử nhân Luật của trường ĐH Luật Hà Nội. 14 năm trước, khi đang là sinh viên năm 3 khoa Luật, anh bị tai nạn mất đi đôi mắt và thân thể đầy thương tích, ngỡ như tương lai của anh đã dừng tại đó...Làm quen với hoàn cảnh mới, vượt qua nỗi mặc cảm anh dần dần thích ứng với cuộc sồng một ngươi mù. Và máy tính đã tạo nên sự thay đổi, cùng với ước mơ một thời sống dậy, anh cầm máy tính, máy ghi âm đến trường Luật xin học tiếp. Thật may, thày Hiệu trưởng trường năm đó đã hết sức mạnh dạn chấp nhận trường hợp ngoại lệ này.

    Vừa học, anh vừa nhóm những người cùng cảnh vời mình và mở một lớp học tin học dã chiến, tiếng lành đồn xa, anh em tìm đến và đó là khởi điểm của Hội người khiếm thị ngày nay.

    Giấy chứng nhận tin học
    [​IMG]
    Anh học chung với người sáng mắt, khongcó bất ký sự ưu tiên nào ngoại trừ việc thi, anh làm bài trên máy tính. Anh say sưa nói về những dự định trong tương lai, về luật dành cho người khuyết tật, người khiếm thị. Ví dụ như bộ cấm khongcho mang máy tính có chức năng lưu trữ văn bản vào phòng thi và khongcó ngoại lệ nào cả, thì cơ hội học tập cho người khiếm thị coi như đã mất, anh một lần nữa, không dấu sự biết ơn của mình dành cho trường ĐH Luật. Anh bảo sẽ tiếp tục học tiếp lên cao học, vì còn quá nhiều việc phải làm, và mình phải giỏi mới có thể thuyết phục họ..

    Bảng điểm, chưa một lần thi rớt
    [​IMG]
    Bằng tổt nghiệp.
    [​IMG]

    Bên ngoài mây vần vũ, gió thổi ào ạt, nhưng chúng tôi cảm nhận dòng máu nóng rần rật chảy...Bất chợt những ước mơ thời xa xưa của 10 năm trước trong tôi lại về, thôi thúc...Dường như đứng trước anh, tôi hiểu sâu hơn câu nói " học tập là vô biên, không bao giờ là quá trễ cho sự khởi đầu" Cố gắng lên tôi ơi tôi...
     
    5 people like this.
  8. khanhlinh

    khanhlinh New Member

    Khanhlinh-Thuylinh gởi tặng Hội người Khiếm Thị 1.000.000 đồng. Nhờ Diệu Linh nhận tiền tại Thu Nguyên và chuyển giúp đến Hội. Cám ơn nhe. :)
     
    6 people like this.
  9. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Mấy nay em đi chơi không online, giờ mới đọc tin nhắn của chị. Cám ơn hai chị nhé, em sẽ gọi cho chị Thu Nguyên để nhận tiền và chuyển đến Hội.
    DL
     
    1 person likes this.
  10. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Tình cờ vào lại topic cũ, nhớ lại người bạn khiếm thị đầy ý chí và tài năng đã lâu rồi chưa liên lạc. Trong tất cả các chương trình mình từng tham gia, nếu đối tượng vận động là học sinh thì thích nhất vẫn là quyên góp lịch cũ: không tốn chi phí, ai cũng có thể tham gia, mỗi người một tay, huy động sức mạnh cộng đồng. Vì thế mà mỗi món quà trao tay tuy không nhiều nhặn gì, nhưng lại làm mình cảm động và cảm thấy được nhận lại nhiều hơn trao đi... Hơn năm nay không ở nhà, không làm gì, không cho ai gì, thấy mình tệ...
     
  11. dieulinh

    dieulinh Ong lang thang

    Lời tác giả:

    Tôi tình cờ bắt gặp cuộc thi và cảm thấy thú vị với ý nghĩa nhân văn của chương trình đối với người khuyết tật.

    Tôi vốn không thích định kiến xem người khuyết tật là đáng thương hại, là phải cho họ cái gì đó, khuyết tật gắn liền với từ thiện, với gánh nặng xã hội...Không phải thế, thật ra khi họ thiếu phần này thì họ giỏi năng lực khác, họ làm được nhiều thứ, cái họ cần là một môi trường đủ lành mạnh và công bằng, tạo điều kiện cho họ sống hòa nhập, như một người bình thường.


    Tôi nghĩ đến một người bạn mà tấm gương học tập kiên trì bền bỉ của anh có thể tiếp thêm sức mạnh cho bất kỳ ai cảm thấy sự học khó khắc hoặc rên rỉ cuộc đời bất công.

    Người cùng quan điểm như tôi cũng nhiều, song nhận ra rồi ngồi yên thì cũng chẳng ý nghĩa gì, điều đang cần là làm gì đây trong chính hoàn cảnh cũ, liệu có thể làm gì để tốt hơn chăng, thay vì ngồi và tiếp tục than vãn?

    Nghĩ đến điều đó, tôi viết bài này suốt vài ngày nay, lục lại tư liệu cũ, gấp gáp... ý nghĩa nhân văn của cuộc thi đã níu tôi ở lại, tôi muốn dành thời gian cho bài viết này dù thời gian đã gần kề. Năng lực viết có hạn, tôi chỉ làm được một việc là thật lòng mà thôi...


    Một ngày cuối năm 2008, tôi được giới thiệu đến anh để thực hiện chương trình quyên góp Lịch cũ để làm tập vở cho người khiếm thị theo sự phát động của nhóm Những Ước Mơ Xanh ở SG. Khi đó tôi còn là một cô giáo cấp 3 tại Thung lũng Mây, một thị trấn nhỏ ở Đơn Dương. Khi tiếp xúc với anh với vai trò Chủ nhiệm Hội Khiếm Thị tỉnh Lâm Đồng, tôi không tin rằng anh bị mù hoàn toàn. Thể nào thì cũng phải thấy chút chút gì đó chứ mù mà sao online ào ào, trả lời mail và tin nhắn nhoay nhoáy, mù mà nghe anh kể anh đi tỉnh này tỉnh kia cứ như người bình thường và hơn cả tôi nữa, phi lý.

    Cho đến khi lần đầu gặp anh sau khoảng hơn tháng liên lạc qua internet, trông anh lần dò đi ra đón, hoàn toàn không thấy gì cả, tôi thật tình ngạc nhiên hết sức.

    Từ sự ngạc nhiên ấy mà tôi được nghe anh chia sẻ về con đường trở thành thầy giáo tin học của mình, ở trung tâm này, người online được không chỉ có mình anh mà rất nhiều bạn khác, nhanh và thành thục không kém, tôi vẫn mắt tròn mắt dẹt nhìn anh bạn trẻ add nick tôi.


    Một chàng sinh viên, năm 3 ĐH Luật Hà Nội, phơi phới tuổi xuân và hy vọng, sau một tai nạn, anh mất đi thị lực và sức khỏe của mình. Chới với. Hụt hẫng. Mịt mờ. Vô vọng.

    Làm quen với bóng tối, vượt qua các nỗi sợ hãi, anh lần tìm cách để thích nghi với cuộc sống mới, ước mơ trở thành một cử nhân Luật tạm gác lại, anh bắt đầu việc học đầu tiên là nắm thật vững chữ Braille, loại chữ nổi dành cho người khiếm thị với bút và bảng kẹp, làm quen với máy tính và các phần mềm chuyên dụng cho người khiếm thị.

    Đứng lên được rồi, anh bắt đầu nhìn quanh, có rất nhiều người khuyết tật như anh, đau khổ như anh đã từng, nhưng không phải ai cũng có thể tự mình đứng dậy, họ chìm trong sự mặc cảm lệ thuộc, sự chán nản, sự cô đơn và tuyệt vọng…Không đành lòng, anh tỉ tê tâm sự rồi gom họ lại, lá rách đùm lá nát, thế là lớp dạy tin học và chữ Braille ra đời trong gian phòng trống hoác, thiếu trước hụt sau cùng với khát khao cháy bỏng trong lòng chàng trai trẻ: làm thế nào để sự học vẫn tiếp tục, cho bản thân mình và cả những người cùng cảnh ngộ, làm thế nào để sống một kiếp người đáng sống?

    Hội khiếm thị người mù tỉnh Lâm Đồng dần hình thành như thế, và là một trong số hiếm hoi những hội không nhận được sự bảo trợ liên tục của nhà nước mà chủ yếu là tự thân vận động. Họ sống bằng nghề làm chổi, làm tăm, matxa và tấm lòng của những mạnh thường quân.

    Tôi nhìn quanh, căn nhà 15 Sương Nguyệt Ánh lúc bấy giờ chuẩn bị được giải tỏa, tạm bợ và cũ kỹ, 40 mảnh đời, 40 số phận gắn vào nhau hơn cả tình thâm. Anh bảo bây giờ anh sống không chỉ cho mình nữa, mà cho cả cái gia đình lớn này, chuyện ăn chuyện học, chuyện đi lại, chuyện buồn vui, chuyện xây nhà, chuyện công ăn việc làm cho cả hội với một người bình thường đã khó, anh còn khó hơn nhiều, vậy mà anh cứ tỉnh rụi.

    [​IMG]

    [​IMG]


    Trong những năm khốn khó ấy, ước mơ học hành trong anh không ngừng cháy, anh tiếp tục tìm cách để học nốt chương trình Luậtđang bỏ dở dang. Nhưng điều anh đau đáu suy tư không phải là việc học của mình, mà là của các em trong trung tâm.

    Chưa có cơ chế nào hỗ trợ cho người Khiếm thị học hòa nhập với người sáng mắt, nên học kiểu gì, thi thế nào là những câu chuyện dài tập mà không phải bao giờ các cơ sở trường học cũng có thể dũng cảm vượt rào.

    Sau lưng ghế anh ngồi là một kệ sách ngất ngưỡng các quyển sách to khổ A3 dày cộp, là những sách phổ thông đã được dịch ra chữ nổi, vài em dùng chung một bộ sách nên phải nhường nhau mà học, tôi hỏi anh thế với các môn như toán hình học, làm sao dịch dược cái hình, anh lắc đầu, tần ngần rồi với tay lấy quyển sách toán lớp 4 trên kệ. Sách giấy trắng, dầy, nặng khoảng hơn một kg. Bộ sách giáo khoa lớp 4 gồm 32 cuốn dày như thế này, giá mỗi cuốn khoảng một trăm ngàn. Cả trung tâm 7 HS lớp 4 nhưng phải dùng chung một bộ sách, cũng là của mạnh thường quân tặng...

    Người ta kẹp tờ giấy bìa vào bảng kẹp, mặt dưới của bảng kẹp không bằng phẳng mà lõm vào tương ứng với từng ô kí tự, bấm chặt lại rồi dùng dùi xuyên lỗ. Trông khá đơn giản, nhưng dụng cụ này nếu sản xuất không chuẩn, chỗ lõm ở mặt dưới bảng kẹp bị lệch các kí tự sẽ rất khó sờ thấy. Dụng cụ này sản xuất ở nước ngoài tốt hơn, nhưng mua không những mắc tiền mà còn hiếm nữa, chẳng ai nhập về để bán vì có mấy ai mua... Các ký tự a, b, c được mã hóa theo các vị trí lồi lõm trên giấy và mình dùng tay chạm vào để nhận diện.

    Tôi hỏi như thế một em học sinh đi học cần bao nhiêu giấy, bút...Chiêu một ngụm nước, anh bảo: Nếu xài tiết kiệm, mỗi em cần cũng hơn 10 kg giấy/ năm, loại giấy dày, để khi dùi thì vết đâm lồi lên, nhưng không dày quá vì sức các em đâm không thủng, giấy mỏng thì sau khi đọc vài lần chữ lại chìm xuống. Giấy lịch xài vẫn tốt dù gần đây khủng hoảng kinh tế cũng làm người ta bớt chút nguyên liệu giấy mỏng đi nhiều.

    Nhẩm tính trung tâm gần 40 người và ai cũng học, số Lịch cũ được cả huyện đoàn Đơn Dương quyên góp đợt rồi gần 2 tạ cũng chỉ đủ cho họ dùng khoảng nửa năm. Ngoài ra cũng còn biết bao nhiêu loại tiền và chi phí phát sinh, làm sao có thể lo liệu… Con đường hòa nhập cộng đồng sao quá chông chênh.

    Tôi hỏi anh, thế có khi nào các bạn ở đây nản lòng bỏ cuộc thì anh làm cách nào để giúp họ. Anh bảo, điều đầu tiên là anh hiểu được những khó khăn của họ như một người trong cuộc.

    Để lấy được tấm bằng cử nhân Luật, anh đã mất 17 năm 6 tháng trời ròng rã, miệt mài, học hoàn toàn như một sinh viên sáng mắt, ngoại trừ việc anh được làm bài thi trên máy tính (đã được hội đồng thi kiểm duyệt). Năm đó, anh đạt điểm cao nhất khóa.

    Khi trao bằng cho anh, nhiều thầy cô đã không thể kìm lòng, ôm anh bật khóc, nhớ lại lúc người học trò đặc biệt của mình lặn lội đi học ở các lớp từ Bắc đến Nam để bổ sung các lớp còn thiếu, nhớ anh ta với bộ hồ sơ và các loại cam kết khác nhau về năng lực và sự quyết tâm của mình.

    Nhắc đến học hành, anh luôn miệng cảm ơn thầy Hiệu trưởng của trường Luật năm đó, cuối cùng cũng đã đồng ý cho anh học, đây là một việc chưa từng có tiền lệ, và không phải ai cũng dám đứng ra cam kết việc cho anh mang máy tính vào phòng thi.

    Sau bao nhiêu gian khó, bao nhiêu lần tưởng chừng gục ngã, bao nhiêu lần phải giằng co giữa sự sống còn của Hội, gia đình, con cái, sức khỏe, thời gian, tiền bạc và cả những đàm tiếu của người đời, bao nhiêu lần ngước mặt lên trời để nước mắt chảy ngược vào trong, anh đã chạm đích. Tên anh là Vũ Xuân Trường_ người tiên phong khai đá mở đường để ai đó, như anh, đi lại con đường này sẽ thấy dễ dàng hơn, hoặc ít ra có một niềm tin rằng có người đã từng làm được…

    Anh say sưa nói về những dự định trong tương lai, về luật dành cho người khuyết tật, người khiếm thị. Ví dụ như Bộ cấm không cho mang máy tính có chức năng lưu trữ văn bản vào phòng thi và không có ngoại lệ nào cả, thì cơ hội học tập cho người khiếm thị coi như đã mất. Cũng có nghĩa là nếu không có sự hỗ trợ nào về Luật, thì anh không phải là trường hợp duy nhất vấp phải chướng ngại trong việc học hành_quyền của một con người…

    Anh say sưa với đã đang làm “Hỗ trợ Bò sữa cho người khiếm thị” và mở một Trung tâm Vật lý trị liệu” tại Đà Lạt để họ “có cảm giác độc lập và tự nuôi sống mình, em ạ”. Có nhiều việc họ làm tốt hơn cả người bình thường, vì họ rất tập trung, họ chỉ mất thị lực thôi, nhưng họ vẫn là một người Lao động, vẫn có thể làm việc và cống hiến, không thể nhìn họ như một gánh nặng vô dụng, gắn họ với từ thiện, với sự dựa dẫm mãi được, mình tin họ, hỗ trợ động viên họ, họ sẽ làm được.Ừ, tôi cũng tin như thế, năm nay Tết về Đà Lạt, chắc chắn không quên ghé và thử món chườm đá nóng ^^

    Tôi hỏi anh về ước mơ, anh bảo nhiều lắm em, anh vừa tham lam vừa cầu toàn, nhưng nếu chỉ được chọn một, anh chỉ mong mình và những người bạn được sống, được học tập, được làm việc, được cống hiến như một người bình thường.

    Như một người bình thường. Một ước mơ giản dị. Mà sao thấy nặng lòng quá đỗi…

    Noel 2012
     

Chia sẻ trang này