Phạm Phương Dung: Không có đường cùng

Thảo luận trong 'NGƯỜI ĐƠN DƯƠNG' bắt đầu bởi tandai, 16/08/2008.

  1. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Lớn lên trên đôi chân khuyết tật, cuộc sống và sinh hoạt hằng ngày gắn liền với chiếc xe lăn, đôi nạng nhưng chị Phạm Phương Dung(*) (ở Hội Thanh niên khuyết tật TP.HCM) không khác bao người bình thường khác, có công việc riêng của mình để tự nuôi sống bản thân.

    [​IMG]
    Dung trong cửa hàng hoa của mình

    Chị tâm sự: “Hát ngoài công việc còn là niềm đam mê cháy bỏng, giúp tôi mang niềm vui đến cho mọi người và cho cả chính mình”.

    Và trong một đêm nghe chị hát, đạo diễn Vũ Thành Vinh đã quyết định mời chị tham gia vai diễn một cô gái khuyết tật trong bộ phim Xe lăn (phim đã phát sóng trên HTV năm 2004).

    Khi nghe hỏi vì sao nhận lời đóng bộ phim này, chị cho biết: “Suy nghĩ nhiều lắm tôi mới quyết định tham gia, bởi khi có một người khuyết tật đóng phim thì những người cùng cảnh ngộ sẽ cảm thấy tự tin hơn. Và khi đó người bình thường sẽ có cái nhìn khác đi, thiện cảm hơn với những người kém may mắn” - chị rủ rỉ như tâm sự.

    Trò chuyện với chị, trên khuôn mặt đẹp mặn mà của một người con gái đầy nghị lực luôn là một nụ cười. Chị khoe về kịch bản phim Hoa thạch thảo viết chung với đạo diễn Vũ Thành Vinh và kịch bản phim dài tập đang viết dở với tựa đề Tình đầu (viết về cuộc sống của hai chị em sinh đôi).

    Chị còn tranh thủ tập văn nghệ cho trẻ em nhiễm chất độc da cam ở Trung tâm nuôi dưỡng trẻ em khuyết tật Thiên Phước hay dạy thêu cho trẻ lang thang cơ nhỡ. “Không giúp được về vật chất thì mình giúp các em về tinh thần” - chị nói về việc làm của mình rồi khẳng định: “Đối với tôi, cuộc sống không có đường cùng”.

    Ngô Phi Bay

    (Nguồn: Tuổi Trẻ Online, ngày 29/3/2006, http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=129778&ChannelID=7)

    ---
    (*) Phương Dung sinh ra và lớn lên ở Đơn Dương, hiện đang sống và làm việc tại TP. HCM (DaNhim.net)
     
  2. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Hạc trắng Phương Dung

    ... Cô gái ngồi bất động trên chiếc xe lăn. Im lặng nén chặt. Căn phòng ngủ tập thể vắng lặng, chỉ còn mỗi cô gái ngồi với chính mình. Tia nắng đi qua những thanh gỗ song song của chiếc giường tầng hắt nửa sáng nửa tối lên khuôn mặt cô gái. Đôi mắt bất động. Những cánh hạc giấy chao nhẹ theo làn gió vô tình đi qua, rồi gió cũng biến mất, cánh hạc thõng xuống. Thời gian cơ hồ cũng biến mất... Bất chợt, sự bất động bị phá vỡ. Giọt nước mắt từ từ lăn khỏi khóe mắt, đôi môi cô gái mỗi lúc mỗi run run hơn. Nhưng tiếng nấc nén chặt lại, khóc trong sự lặng lẽ tột cùng. Cô gái ấy tên là Phương Dung.

    Ngàn cánh hạc. Hãy nuôi lấy một ước mơ, nuôi lớn dần cho đến khi gấp đủ một ngàn con hạc giấy... Dung kể, chính cô đã từng mỗi ngày gấp cánh hạc, suốt ba tháng trời. Như Hạnh trong phim vậy. Rồi, có một ngày chẳng ngờ đến, Dung "hóa thân" thành Hạnh: cả hai cùng ở độ tuổi thiếu nữ đôi mươi tươi trẻ, nhưng đều lâm vào hoàn cảnh tật nguyền. Hạnh bại liệt năm ba tuổi, trong khi Dung mắc phải căn bệnh tai quái này lúc mới hai tuổi. Hai mươi năm lủng lẳng chống nạng, sinh sống trên phố núi Đơn Dương thuộc Lâm Đồng, cho đến năm 1999 xuống Sài Gòn.

    Lúc nào, xảy ra cơ hội cho Phương Dung đi đóng phim, từ đó tìm được sự chia sẻ một phần ký ức của mình trong vai Hạnh? Sự ngẫu nhiên lại làm nên chuyện. Ấy là một buổi tối đạo diễn Vũ Thành Vinh khi đi trên đường Trần Não (quận 2), ghé vào quán "Vườn lan": Dung ngồi hát ở đấy. Ánh mắt sáng rất lạ của cô gái, giọng ca mẫn cảm. Đủ để đạo diễn lân la, đề nghị thử vai. Ban đầu kịch bản (do Vũ Thành Vinh tự viết) lấy tựa Xe lăn. Chính là sau lần trò chuyện với Phương Dung mà Vinh đồng ý đổi tựa. Thường ngày cô gái này chỉ dùng đôi nạng để đi, suốt hai mươi năm, chứ không chịu ngồi loay hoay trong xe lăn. Năm 1999 Phương Dung nhận giải 4 Tiếng hát truyền hình Lâm Đồng ; sau đó về xuôi, học thêm thanh nhạc để rồi nhận được giải 3 Giọng ca hay năm 2000 (Đài Tiếng nói nhân dân TP.HCM). Có được đồng tiền từ ca hát, Dung mong muốn một cuộc sống tự lập dù rất đỗi khó khăn.

    Tôi nhìn thấy một cô gái thường giữ lấy nụ cười tươi tắn, ánh mắt tươi tắn để biểu lộ tự trọng và tự tin mỗi lần tiếp chuyện với khách lạ.

    Tôi cũng nhìn thấy nỗi buồn không giấu đi được, trong đôi lần Phương Dung tư lự một mình trước giờ bấm máy. Khuôn mặt sáng, xinh xắn sóng đôi với đôi chân bại liệt. Nghị lực cứ sóng đôi với định mệnh tật nguyền bất khả. Nên buồn. Nên khát khao. Nên mơ ngàn cánh hạc. Nước mắt lăn dài trên gò má, trong cảnh quay chiêm ngắm cánh hạc giấy kể trên...
    Hạnh phúc màu trắng

    ... Hạc giấy đủ cỡ được tung lên trên không, trong ngày đám cưới của Hạnh. Cảnh quay chỉ vài hôm trước khi bộ phim đóng máy. Phương Dung càng xinh tươi, càng rực rỡ hơn trong nỗi hân hoan của Hạnh.

    Trong rất nhiều chi tiết của phim, ký ức và kinh nghiệm của Phương Dung lồng vào trong. Cảm xúc cứ thế gợi ra, sống dậy, bùng vỡ. Còn hạnh phúc của tình yêu ? Trước giờ bấm máy cảnh quay, Dung hồi hộp, cố gắng che đi sự lúng túng. Vì màu trắng ngần của áo cưới đã có bao giờ là cảm xúc trong đời sống thực tế của Dung đâu? Đấy sẽ là một diễn xuất khó khăn cho cô gái. Một lần nữa, tôi lại giật mình. Dung đã tươi tắn, đã sáng lên niềm vui.

    Cô gái ấy đã diễn xuất bằng cả ước mơ. Mỏng manh như cánh hạc, bất diệt như cánh hạc. Tôi hỏi, Dung nghĩ sao về tình yêu của chàng trai – là Phúc (người đóng vai này là diễn viên trẻ Hữu Bình), trong phim. Một con người không cầu kỳ, thiên về tình cảm và đáng tin cậy – Dung trả lời.

    Bỗng cô gái chùng giọng, tật nguyền như cô thì làm sao có được người đàn ông cho mình, thì tình yêu, thì hạnh phúc cũng chỉ là "mò kim dưới đáy biển". Cô gái khẽ khàng nói lên một lời rất nặng lòng. Trong một thoáng, nụ cười tươi tắn chợt vắng bặt.

    Ngỡ ngàng. Theo lời Phương Dung, cô yêu hạnh phúc màu trắng trong phim. Mà nói đúng hơn, cô đang được ước mơ. Một lần ngẫu nhiên đi đóng phim là một lần ngẫu nhiên được sống tận cùng và trọn vẹn cho giấc mơ

    ... Cô gái chống vội đôi nạng, chia tay đoàn làm phim. Cô chính là hạc trắng – hạc trắng Phương Dung.

    Nguyễn Chương

    (Nguồn: Hãng Phim TFS, http://www.tfs.com.vn/binh_luan.cfm?id=17&start_row=31&id_loai_bl=1)
     
  3. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Phạm Phương Dung: Nàng tiên cá giữa đời thường

    Năm 2002, cơ hội đã mỉm cười với Phương Dung khi cô được chọn vào vai Hạnh trong bộ phim Xe Lăn của đạo diễn Vũ Thành Vinh. Bảy năm sau, một lần nữa cô gái đặc biệt này lại có dịp sánh bước cùng nghệ thuật trong album đầu tiên của mình với tên gọi Lấp lánh ước mơ.

    [​IMG]
    Phương Dung trong đêm nhạc Trung thu dành cho trẻ em khuyết tật tại TP.HCM
    Ảnh: Thuận Thắng


    Còn nhớ hình ảnh lần đầu tiên Phương Dung xuất hiện trên sân khấu với vai trò ca sĩ: một cô công chúa nhỏ mặc váy trắng thật xinh xắn. Khuôn mặt luôn nở nụ cười tươi tắn và đôi chân teo gầy nhỏ xíu!

    Giấc mơ của “nàng tiên cá”

    Nhiều người thường gọi Dung là “nàng tiên cá” bởi tuy không có đôi chân bình thường nhưng Dung lại sở hữu chất giọng truyền cảm đặc biệt, từng đoạt giải tư Tiếng hát truyền hình Lâm Đồng, giải ba Tiếng hát phát thanh TP.HCM năm 2000. Những tình khúc Trịnh Công Sơn, Ngô Thụy Miên trở nên da diết và lay động hơn bất cứ lúc nào qua giọng ca ngọt ngào ấy. Có lần nghe Dung hát Tôi ơi đừng tuyệt vọng trong một bar ca nhạc, nhiều người đã khóc.

    Hành trình đến với âm nhạc của Dung mới thật gian nan. Có năng khiếu nghệ thuật ngay từ khi đang học phổ thông, từng là trưởng nhóm của một nhóm hát gồm chín người, ước mơ của “nàng tiên cá” là sẽ được học hát thật bài bản, nếu không thể trình diễn được trên sân khấu thì sau này sẽ trở thành một cô giáo dạy thanh nhạc cho những bạn trẻ khuyết tật giống mình. Nhưng đến giờ ước mơ vẫn chỉ là mơ ước.

    Gần ba năm sau khi bị từ chối ở nhạc viện, Dung mới may mắn gặp được giảng viên Mỹ An. Sự quyết tâm của cô khiến người khác cảm động. Vừa đi học, vừa mở một shop hoa nhỏ làm kế mưu sinh, Dung không ngần ngại nhận hơn 10 bạn trẻ khuyết tật về chỉ dạy cách đan móc, cắm hoa và nuôi ăn ở tận tình.

    Được nhận đi hát ở một số bar ca nhạc và nhà hàng giúp Dung có cơ hội quen biết với những người bạn trong nghề, trong đó thân thiết nhất là ca sĩ Đông Quân - một người anh, người bạn tâm huyết đã giúp đỡ Dung rất nhiều trên con đường nghệ thuật. Nhưng có đôi lúc hạnh phúc lại quá mong manh... Dung buộc phải nghỉ hát ở những quán nhạc vì thường xuyên gặp phải “sự cố”.

    Lúc thì bị trêu ghẹo, lúc lại bị khách sàm sỡ... Shop hoa cũng ngưng hoạt động vì thiếu vốn xoay xở. Hơn mười năm lập nghiệp ở đất Sài Gòn, ra vào trong căn nhà trọ nhỏ tại hẻm Đống Đa, Q.Bình Thạnh, Dung biết ước mơ mở một lớp dạy nhạc, được gọi bằng hai tiếng “cô giáo” của mình có thể sẽ chẳng bao giờ thực hiện được vì khó khăn trước mắt còn chồng chất. Nhưng “nàng tiên cá” vẫn luôn tin rằng mình là người hạnh phúc vì chưa bao giờ đánh mất niềm tin.

    Không có con đường cùng

    Phương Dung từng được nhiều người biết đến khi vào vai nữ chính trong bộ phim Xe lăn của đạo diễn Vũ Thành Vinh. “Có lẽ cả đời này mình sẽ chỉ diễn duy nhất vai Hạnh ấy, nhưng nó đã thật sự làm thay đổi cuộc sống của mình, nó cho mình có thêm lòng tin rằng: sống là không có con đường cùng” - Dung chia sẻ.

    Lên 3 tuổi, trong khi những đứa trẻ khác chập chững những bước đi đầu đời thì Dung, sau một trận ốm kịch liệt, mãi mãi phải làm bạn cùng đôi nạng gỗ và chiếc xe lăn. Những tưởng sự mặc cảm và tủi thân sẽ đeo bám cô gái trẻ suốt đời. Nhưng không! Dung sống hồn nhiên và yêu đời đến kỳ lạ.

    Cô chấp nhận sự thật về một phần thân thể không lành lặn của mình như nó phải là như thế. Mười tuổi Dung mới học lớp 1. Sự e dè về chênh lệch tuổi tác với các bạn đồng lứa nhanh chóng qua đi. Các bạn chơi nhảy dây, Dung cũng sà vào chơi cùng. Không có chân thì đeo dép vào tay rồi nhảy. Tất cả sự nỗ lực và tự tin ấy chỉ như muốn khẳng định một điều: tôi bình thường.

    Dung kể: “Trong đời mình có hai lần đau đớn không bao giờ quên được. Lần đầu là lúc Dung vừa đi học. Một cậu bạn nhìn thấy Dung và thốt ngay lên hai chữ “con què!”. Tưởng là bạn nói về một người nào đó, nhưng khi mọi ánh mắt đều đổ dồn về mình Dung mới nhận ra thì ra người ta đang nói mình. Lần thứ hai là lúc lá đơn xin thi vào khoa thanh nhạc Nhạc viện TP của Dung không được chấp nhận vì lý do Dung là một cô gái tật nguyền. Dung khóc hết nước mắt vì nghĩ: thà rớt vì hát dở thì mình còn vui, đằng này... Ước mơ được hát trên sân khấu của Dung đành xếp vào giỏ”.

    Cánh cửa bước vào đời của Dung dường như đã khép lại nhưng bản lĩnh của một trái tim yêu cuộc sống không cho phép Dung đầu hàng. Sau hơn hai năm ấp ủ và dành dụm, album đầu tiên của Phương Dung sẽ chính thức ra mắt vào cuối tháng 10 này. Lấp lánh ước mơ bởi vậy không chỉ là một tên gọi, đó còn là cả một niềm thiết tha muốn được gửi gắm và chia sẻ.
    MINH TRANG

    Nguồn: Tuổi Trẻ Cuối Tuần, số 41-09 (1357), ngày 18/10/2009, tr. 26-27. Địa chỉ trực tuyến: <http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=342907&ChannelID=10>.
     
    9 people like this.
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Hãy luôn bước về phía trước, dù đằng trước không có con đường bằng phẳng ...
     
  5. vupq

    vupq ...

    Phương Dung - Cánh hạc trên đôi nạng gỗ

    Phương Dung - Cánh hạc trên đôi nạng gỗ

    04/11/2009 10:59

    [​IMG]
    Phương Dung và ca sĩ Đông Quân trong album Lấp lánh những ước mơ (ảnh do nhân vật cung cấp)



    “Ước mơ từ bé của tôi là được hát. Tôi sinh ra đã không được là một con người trọn vẹn. Thực hiện được ước mơ của mình, với tôi đã là hạnh phúc trọn vẹn” - Phương Dung chia sẻ
    Đã hơn 7 năm kể từ ngày bộ phim Xe lăn (đạo diễn Vũ Thành Vinh, hãng phim TFS sản xuất) được ra mắt khán giả, Phương Dung - người đóng vai Hạnh trong phim - mới có dịp trở lại với công chúng nhưng lần này ở vai trò khác.

    “Hạnh xe lăn” ngày nào giờ đã được chấp thêm đôi cánh trắng để bay vào bầu trời nghệ thuật, chị đang chuẩn bị ra mắt album nhạc Lấp lánh những ước mơ.
    Lặng lẽ thực hiện ước mơ
    Album đầu tiên Lấp lánh những ước mơ chị thực hiện cùng ca sĩ Đông Quân – người bạn tri âm mà chị đã tìm thấy trong hành trình lận đận, trắc trở trên con đường âm nhạc. Ngoài ca khúc Lấp lánh những ước mơ làm chủ đề cho album, Phương Dung còn gửi đến người nghe những giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng của các bài hát: Thương về miền đất lạnh, Buồn ơi chào mi, Thương nhau ngày mưa, Hạ mơ, Mùa thu ru em (song ca cùng ca sĩ Đông Quân)...

    Sau bộ phim đầu tiên mà cũng có thể là duy nhất: Xe lăn (đã nhận được Giải Mai Vàng của Báo Người Lao Động năm 2002), Phương Dung không còn xuất hiện trước khán giả màn ảnh nhỏ. Nhưng ở một khoảnh khắc nào đó, khán giả có thể bắt gặp cô gái bé nhỏ ấy hát trên sân khấu nhà hàng hoặc trong các chương trình từ thiện.
    Đôi mắt buồn với những giọt nước mắt cứ lăn dài trên khuôn mặt của nhân vật Hạnh ngày nào, bây giờ chừng như đã long lanh hơn, hạnh phúc hơn.
    Con đường Dung đi không dễ dàng, bởi trở ngại lớn nhất mà chị luôn nhận thức được đó chính là mình không thể đi đứng như người bình thường. Chị đã tự gõ cửa các nhà hàng, giới thiệu mình bằng cách ôm đàn ngồi hát và bày tỏ nguyện vọng với những người vốn không hề đặt vào chị một niềm tin, dù nhỏ. Sự nghi ngại không giấu giếm của nhiều người vẫn không khiến chị buông xuôi, dù không ít lần sự vô tình của người đời khiến trái tim chị quặn thắt.
    Vẫn mang niềm tin kiên định như nhân vật Hạnh, chị âm thầm nhen nhóm và giữ cho ngọn lửa của khát vọng không bao giờ được tắt.
    Mười năm lập nghiệp ở TPHCM, gần 4.000 ngày lo toan, va vấp với những cảm xúc gói tròn lặng lẽ giữa cái ồn ào của phố xá, Phương Dung vẫn âm thầm với hành trình kiên định của mình. Và ước vọng mãnh liệt trong tim chị cuối cùng đã được đền bù xứng đáng.
    Cuộc sống luôn có những điều kỳ diệu
    Phương Dung có thói quen xếp hạc giấy. Những cánh hạc đã từng theo chị vào phim Xe lăn và cho đến bây giờ. Chị thích ngồi nâng niu xếp những cánh hạc và thả suy nghĩ của mình về phía mông lung, tự dỗ dành mình đi qua những cảm xúc bế tắc, bất an.
    Những mẩu giấy vô tri trở thành những cánh hạc nâng đỡ niềm tin cho người tạo ra nó. 1.000 cánh hạc đổi lấy một ước mơ- nhiều người nói vậy nhưng Phương Dung không nghĩ về điều đó, chỉ biết rằng những cánh hạc mong manh đã trở thành cứu cánh cho tâm hồn có đôi lúc không bình yên của chị.
    “Nhưng cho dù có thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn yêu cuộc sống của mình. Đã có người hỏi tôi rằng nếu như có một phép mầu để lựa chọn, Dung có muốn thay đổi cuộc đời mình? Tôi trả lời rằng: Không. Tôi muốn là chính tôi, trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống. Nếu tôi là một cô gái lành lặn, chắc chắn rằng cuộc sống của tôi sẽ xoay về hướng khác, một-tôi-khác, đó sẽ là mãi mãi không đi con đường tôi đã đi, sẽ không có những cảm xúc mà tôi đã trải. Mỗi con người cần có nỗi đau, để hiểu thế nào là hạnh phúc. Tôi biết mình có hạnh phúc”- đôi mắt của “Hạnh xe lăn” bây giờ như tràn đầy niềm vui lạc quan.
    Phương Dung nói mình có ký ức đẹp để nhớ, có những ngày được thả mình vào những giai điệu. Một điều lớn lao hơn cả là phía sau hành trình của Dung, có ánh mắt yêu thương của người cha ở quê nhà luôn dõi theo động viên, tin tưởng. Cha Dung nói cuộc sống luôn có những điều kỳ diệu. Dung cảm nhận sâu sắc điều đó trong mỗi bước hành trình của mình.
    “Đôi khi người ta không thể lựa chọn con đường cho chính mình nhưng có những điều sẽ tự đến, như thể đó là dòng trôi tự nhiên của cuộc sống để cho mỗi người có một lối đi. Cuộc sống lấy đi của mình cái này, tất sẽ trả lại cho mình những cái khác. Tôi biết mình sẽ không là một ca sĩ nổi tiếng, nhưng tôi luôn tin rằng nếu ai đó yêu thích giọng hát của mình, họ sẽ nhớ đến mình”- người con gái của huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng không giấu suy nghĩ thật của mình.
    Sắp tới, Phương Dung sẽ lên đường sang Mỹ tham gia các chương trình từ thiện của Quỹ Người nghèo nhân ái. “Cứ sống hết mình với ước mơ, hạnh phúc sẽ đến”- cô gái chưa bao giờ chịu ngồi xe lăn bảo vậy.
    Và trên sân khấu, thỉnh thoảng người ta lại thấy cô gái nhỏ, mong manh như cánh hạc trong chiếc áo đầm mang màu tinh khôi, trên đôi nạng gỗ cất cao giọng hát, những giai điệu của niềm vui, tình yêu và khát vọng cứ ngân lên, thanh thoát...
    Theo Tiểu Quyên (Người Lao Động)


     
    2 people like this.

Chia sẻ trang này