Niềm vui đưa cái chữ đến cho trẻ em vùng sâu!

Thảo luận trong 'GIÁO VIÊN' bắt đầu bởi Kiều Hoàng, 11/11/2011.

  1. Kiều Hoàng

    Kiều Hoàng Ong nghệ

    [FONT=&quot]NIỀM VUI ĐƯA CÁI CHỮ ĐẾN CHO TRẺ EM VÙNG SÂU.[/FONT]
    [FONT=&quot] [/FONT]​
    [FONT=&quot]Trong cuộc trao đổi bên lề một hội nghị của ngành giáo dục vào đầu năm học, chúng tôi được thầy Trần Lợi- Phó Phòng Giáo dục- Đào tạo huyện Đơn Dương cho biết tên một cô giáo xuất sắc, thâm niên trong nghề đã hơn 20 năm nhưng vẫn đang là giáo viên hợp đồng; gia đình ở thành phố Đà Lạt, nhưng nhiều năm qua cô vẫn sáng đi chiều về trên quãng đường trên 30 cây số để đem cái chữ đến với trẻ em vùng sâu. Đó là cô giáo Vũ Kim Dung- hiện đang dạy lớp 1 phân hiệu Tân Hiên, Trường Tiểu học Lạc Xuân huyện Đơn Dương.[/FONT]
    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot]Canh cánh trong lòng với hình ảnh được giới thiệu về người giáo viên thầm lặng với tình yêu nghề và vì học sinh thân yêu của mình, chúng tôi đến Trường TH Lạc Xuân trong dịp toàn ngành giáo dục đang sôi nổi kỷ niệm ngày Nhà giáo VN 20/11. Thầy Đào Trọng Sơn- Hiệu trưởng nhà trường sẵn sàng cùng chúng tôi đi thêm quãng đường đất trên 2km để đến Phân hiệu Tân Hiên- nơi cô giáo Vũ Kim Dung đang chủ nhiệm lớp 1 gồm trên 30 học sinh dân tộc thiểu số. Tân Hiên là vùng đất mới khai hoang tập trung trên 50 hộ dân tộc thiểu số nghèo thiếu đất sản xuất được nhà nước giãn dân từ 2 xã Ka Đô và Lạc Xuân của huyện Đơn Dương cách đây 3 năm. Chính vì vậy mà ai cũng có thể tưởng tựơng cuộc sống người dân ở đây còn khó khăn vất vả như thế nào. Để đảm bảo cho trẻ em trong vùng giãn dân được đến trường học tập, nhà nước đã xây dựng ngôi trường gồm ba lớp học để huy động các cháu mẫu giáo, lớp 1 và lớp 2. Đang dạy ở phân hiệu B’Kan, cô Vũ Kim Dung đã xung phong vào dạy tại Phân hiệu Tân Hiên ngay năm đầu phân trường mới thành lập. Đến đầu năm học này, Ban giám hiệu nhà trường dự định chuyển cô ra dạy ở trường chính, nhưng cô Vũ Kim Dung cùng một đồng nghiệp của mình là cô Phạm Ngọc Trinh đã viết đơn xin được ở lại với trẻ em vùng còn khó khăn nhất xã này…[/FONT]
    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot]Trả lời câu hỏi của chúng tôi, vì sao cô lại lựa chọn cho mình một con đường vất vả hơn như vậy. Cô Dung cười và cho biết không những bây giờ, mà ngay từ khi mới tốt nghiệp Trường Trung học Sư phạm Đà Lạt năm 1985, tuy được phân công về Đơn Dương ngay từ ngày ấy, nhưng cô đã nhường cho một cô bạn sức khỏe yếu hơn và lựa chọn vùng đất Cát Tiên xa xôi để phục vụ. Ba năm dạy học ở Cát Tiên, bị những cơn sốt rét rừng hành hạ, ngành giáo dục chuyển cô ra dạy tại Đạ Huoai. Ở Đạ Huoai 2 năm, với tiền sử suy tim và không cắt được những cơn sốt rét, trước yêu cầu của gia đình muốn cô trở về Đà Lạt, nhưng nơi cô xin đến lại là một ngôi trường nằm ở vùng cao heo hút của huyện Di Linh giáp với tỉnh ĐakLak, đó là thôn Cập Rạ. Một năm ở Cập Rạ, những cơn sốt rét lên cao đến độ 3+, buộc người giáo viên chỉ muốn gắn bó với những em học sinh vùng còn nhiều khó khăn thiệt thòi nhất này phải trở về Đà Lạt và nằm 6 tháng tại Bệnh viện đa khoa Lâm Đồng để điều trị sốt rét. Khi cơn sốt rét lui đi, cũng là lúc nỗi nhớ nghề, nhớ học sinh trỗi dậy, cô lại xin đi dạy học và lần này thì đến với Đơn Dương. Những năm thuộc thập niên 90 khi chưa có huyện lộ 412 nối các vùng phía nam sông của huyện Đơn Dương từ thị trấn Dran đến xã Ka Đô, Trường phổ thông cơ sở Lạc Xuân đóng trên địa bàn các thôn Diom A, Diom B, B’Kan có thể nói đã là thuộc vùng sâu khó khăn của huyện. Cô Vũ Kim Dung đã gắn bó với nghề dạy học tại vùng đất này từ bấy đến nay. Thầy hiệu trưởng Đào Trọng Sơn mới về quản lý trường TH Lạc Xuân hai năm nay, nhưng anh rất thông cảm với hoàn cảnh của người đồng nghiệp này. Anh cho biết, cô Dung hiện còn mẹ già đã trên 90 tuổi, chồng làm việc điều phối tại Công ty Phương Trang, 4 đứa con trai trong đó cháu đầu lòng đang học tại Đại học Kinh tế thành phố HCM, 3 cháu còn đang học phổ thông tại Đà Lạt. Cô giáo Dung vẫn mỗi ngày đón chuyến xe buýt đầu tiên từ Đà Lạt xuống thị trấn Dran- Đơn Dương; ở đó cô cùng một đồng nghiệp đi xe máy vào nơi công tác. Năm nay, các lớp 1 và 2 đều theo chương trình dạy 2 buổi, do vậy buổi trưa hai cô giáo cùng mấy em học sinh nhà xa ở lại trường, chia nhau những gói mì tôm hoặc hôm nào có điều kiện thì nấu cơm. Cuối buổi học chiều, hai cô lại chở nhau về Dran và cô Dung lại đón chuyến xe buýt cuối cùng trở về với tổ ấm của mình. Xe buýt chỉ có mới 2 năm nay, những năm trước cô Vũ Kim Dung vẫn đi xe máy hàng ngày trên 30 cây số đến trường. Vậy mà bất kể ngày nắng hay mưa, cô vẫn đi dạy đúng giờ và đảm bảo chương trình giảng dạy cho học sinh. Cô luôn xung phong đứng lớp 1 ở phân trường nào khó khăn nhất, học sinh cô dạy là con em đồng bào dân tộc thiểu số bản địa, do vậy mà cô giáo không chỉ là người dạy cái chữ, phép tính mà còn dạy cho các em biết lễ phép, biết giữ gìn vệ sinh, biết yêu ông bà, cha mẹ, yêu quê hương, đất nước của mình. Dạy ở vùng dân tộc thiểu số, gia đình các em đa số đều nghèo, thiếu thốn đồ dùng học tập, cô Vũ Kim Dung đã có nhiều sáng kiến làm đồ dùng học tập cho các em, chẳng hạn như cô dùng giấy a4 kẻ hàng, bọc bao nilon rồi là phẳng cho các em sử dụng làm bảng con…Học sinh lớp cô chủ nhiệm luôn dễ dàng vượt qua những cuộc thanh tra chất lượng của ngành, những đồng nghiệp trong trường luôn yên tâm với những học sinh đã qua lớp vỡ lòng của cô Vũ Kim Dung, nhiều năm liền cô đạt danh hiệu giáo viên xuất sắc, Ban giám hiệu nhà trường thường xuyên biểu dương cô là tấm gương cho các giáo viên trẻ học tập…[/FONT]
    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot]Có lẽ đã trải qua nhiều năm vất vả nên trông vẻ bề ngoài cô giáo Vũ Kim Dung hơi chửng chạc so với cái tuổi mới ngoài 40 của mình. Nhưng rồi bỗng thấy cô trẻ đến lạ khi nghe cô giải thích cho sự lựa chọn những đoạn đường gian truân của mình trong 24 năm phục vụ trong ngành giáo dục thật là hồn nhiên và đơn giản, một sự đơn giản đến hồn nhiên mà không phải ai cũng làm được: “ Tôi nghĩ tất cả trẻ em ở bất cứ nơi đâu cũng có quyền học tập giống như nhau, nhưng trẻ em ở những vùng sâu, vùng xa, vùng nhiều khó khăn luôn phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Tôi muốn bằng sức lực của mình, có thể giúp các em biết được cái chữ để có thể mở mang kiến thức, tiến kịp với bạn bè cùng lứa tuổi ở khắp nơi. Tình yêu nghề của tôi với tâm nguyện muốn gắn bó với học sinh vùng khó khăn bắt đầu từ một người thầy mà tôi rất kính trọng từ thuở nhỏ. Và…tôi rất thích lời bài hát “Một đời người, một rừng cây” của Trần Long Ẩn: “…Ai cũng chọn việc nhẹ nhàng, gian khổ biết giành phần ai…”Có thể sẽ có người cho tôi là lạc hậu với thời cuộc, vì có ai mà không muốn về gần với gia đình, ở nơi đô thị thuận tiện, cuộc sống vật chất đủ đầy, nhưng tôi vẫn muốn đến với những học sinh nghèo vùng sâu này và với những kết quả công việc hàng ngày dạy dỗ cho các em, tôi có được những niềm vui vô giá, khiến tôi không nghĩ đến những thiệt thòi mà gần đây các đồng nghiệp đã nhắc nhở…”[/FONT]
    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot] Là con út trong một gia đình có 7 anh chị em ở Phường 9 Đà Lạt, kinh tế gia đình khá giả, cha mẹ cô Dung vì thương con đã không chỉ một lần buộc cô phải trở về thành phố, thậm chí cha cô khi còn sống đã đến tận trường cô công tác tại Đạ Huoai, đề nghị thầy hiệu trưởng ra quyết định kỷ luật để buộc cô phải bỏ nghề; nhưng ai có thể kỷ luật một cô giáo quá tận tâm với nghề và chỉ muốn thử thách mình ở những nơi khó khăn, nơi cô cảm thấy mình rất cần cho những trẻ em đang cần biết chữ? Và do chỉ chuyên tâm nghĩ cho các em ở vùng sâu vùng xa còn nhiều thiệt thòi, mà cô quên bẵng cả những thiệt thòi về chế độ mà đáng ra cô đã được hưởng. Sau 24 năm công tác ở những nơi có thể nói là khó khăn nhất, cô Vũ Kim Dung hiện nay vẫn chỉ là một giáo viên hợp đồng, chưa đựơc đứng vào biên chế của ngành giáo dục. Điều đó có nghĩa, bất cứ lúc nào cô cũng có thể bị thanh toán chế độ một lần để nghỉ việc mà không thể chuyển công tác đến bất cứ trường nào khác. [/FONT]
    [FONT=&quot] [/FONT]
    [FONT=&quot]Nhưng, “gái có công thì chồng không phụ”, hy vọng với bề dày thành tích nhiều năm liền được ngành công nhận là giáo viên xuất sắc, với những gì mà cô giáo Vũ Kim Dung đã lặng lẽ đóng góp cho sự nghiệp giáo dục ở một vùng sâu của huyện nhà, Phòng Giáo dục- Đào tạo và Phòng Nội vụ huyện Đơn Dương cần linh động trong việc đề nghị xét bổ sung biên chế cho cô giáo Vũ Kim Dung. Theo chúng tôi được biết, những trường hợp thiệt thòi về chế độ như cô Vũ Kim Dung ở ngành giáo dục Đơn Dương không phải chỉ có một. Không nên để những người đã tận tâm với nghề phải chịu những thiệt thòi, mà tuy bản thân họ chưa hề đấu tranh hay đòi hỏi, nhưng những người làm công tác tổ chức quản lý ngành phải hiểu đựơc đâu là cái lẽ công bằng![/FONT]
     
    4 people like this.
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Sao cô Dung lại chưa được xét vào biên chế nhỉ? Phòng GD và các trường đang tổ chức xét tuyển đó mà?
     

Chia sẻ trang này