Những ngày buồn !

Thảo luận trong 'Hãy gửi những lời yêu thương' bắt đầu bởi sessin, 11/07/2009.

  1. sessin

    sessin New Member

    Anh và em quen nhau vì số phận hay vì cùng thích chiếc chuông gió? Cũng chẳng biết ! Nhưng anh chắc một điều rằng, đó là một mối tình online đẹp nhất. Em- người con gái có đôi mắt buồn trong veo, cái buồn cô đơn mỗi dạo thu về, như cái tên của em vậy. Suốt thời gian đó, em chia sẻ với anh rất nhiều cho tới khi anh muốn bước ra từ thế giới ảo đó khi tỏ tình với em bằng thư tay và vui sướng khi cầm trên tay lá thư hồi âm của em.
    350km không phải là quãng đường ngắn em nhỉ? Nhưng đối với anh, khoảng cách hai trái tim chúng ta gần hơn rất nhiều. Ngày ấy, em giao ước chúng ta yêu nhau thì phải tin nhau, chuyện gì cũng phải cho nhau biết.
    4 năm qua đi, em vẫn chỉ là một cô bé. Một con chim non nhìn bầu trời bao la và thấy rằng nó lúc nào cũng tươi đẹp, bất chấp từ xa kia, bão tố đang kéo về. Và em làm thế thật, em cho anh biết tất cả về cuộc sống của em, về những gì đang xảy ra xung quanh em. Những lần hơn ghen khi có khối người theo đuổi em. Rắc rối vì sự mềm yếu của em, sợ người ta buồn, người ta đau. Nhưng anh có những người bạn thật tốt, những người bạn luôn giúp đỡ anh và em. Họ luôn chúc phúc cho chúng ta.
    Rồi thì từng người họ cũng ra đi, người thì cách xa nữa vòng trái đất, người thì đã bên kia thế giới. Giờ chỉ mình anh và em. Em vẫn yêu anh. Em có nhớ lần chúng ta trao nhau nụ hôn đầu? Bao nhiêu vui sướng, nhớ nhung vỡ òa. Anh là người hạnh phúc nhất trên thế gian này.
    Thời gian trôi qua, trôi qua, những ngày sống bên nhau dần xa. Em gặp chuyện không vui, anh cũng không may mắn. Chúng ta có những vấn đề riêng của mình. Em không còn kể cho anh nghe những gì đang xảy ra quanh em, không còn nhắn tin cho anh mỗi tối, không còn nói yêu anh. Buồn ! Nhưng chúng ta vẫn ở xa nhau. Anh không biết em đang làm gì, đang gặp chuyện gì. Anh đã cố hỏi, cố quan tâm em. Nhưng chỉ nhận được thái độ thờ ơ, bực dọc của em. Để em yên, em có tự do riêng của em - anh đau nhói ! Thế ra, trước kia, em không hề có tự do riêng ?
    "Em, chúng ta cưới nhau nhé !" . Khùng - chỉ có 1 từ thay cho câu nói trước kia : " Thật không? Em vui lắm ! Em đồng ý, chồng à !"
    Em có thật sự muốn cưới anh? Anh cảm thấy cô đơn và lạc lõng. Nhìn dòng người qua phố tay trong tay. Sao bàn tay em cứ mãi xa vắng dù chúng ta chỉ cách xa nhau 1 bàn tay?!!! Một cái ôm, một chiếc hôn là tội lỗi? Chúng ta đã từng có rất nhiều như thế, sao giờ với em chỉ là "Không thích!" ?
    Em vẫn nói em yêu anh, nhưng anh không hề nhận thấy bất cứ cái gì như thế ! Anh vẫn cố yêu em, vẫn cố lo lắng cho em. Nhưng sao cảm giác không cho anh thấy anh sẽ là chồng em. Em có bạn mới, những cuộc chơi, những buổi cắm trại vui vẻ đã cuốn tâm trí em đi mất bỏ lại anh sau lưng. Mặc ! Anh vẫn phải tin em.
    Những cú điện thoại mà em phải chạy đi nơi khác nghe, nhưng tin nhắn trời ơi, những đoạn ghi âm cười nói hô hố hấp dẫn em hơn những giây phút bên anh. Anh vẫn phải tin em.
    Em không còn cho anh biết gì nữa, anh không được biết bạn bè mới của em, không được biết em đang ở đâu vào giờ phút này, không được hỏi em quá nhiều, em giờ là cả một kho bí mật. Dù cho bạn bè anh và cả bạn bè em đều khuyên " không xứng đáng để mày lo lắng như vậy!" Mặc ! Anh vẫn phải cố tin em.
    Anh tin em và phải tin bản thân mình, nhưng sao lý trí cho anh thấy điều ngược lại. Em có yêu anh thật không? Em có đang phản bội anh không? Tình cảm của em sao lại lợt lạt như thế? Cưới một người vợ mà suốt một tháng sống bên nhau không thể trao nhau 1 nụ hôn, không một lần nắm lấy bàn tay sao? Chỉ vì 2 chữ "Không thích!". Không một lời nói dịu dàng, không một cử chỉ âu yếm, không một ánh mắt ấm áp.
    Em ! Anh có thể tin em không? Anh có thể yêu em nữa không? Sao giờ anh không còn thấy em nữa. Không còn thấy người vợ yêu ngày nào nữa. Em giờ không còn thuộc về anh như đã từng. Nhưng em vẫn dựa vào anh, để sống. Anh không thể buông em ra dù biết mình có thể. Chỉ một câu nói, một cái phủi tay, thế là xong. Nhưng anh vẫn chọn cách chịu đựng, cho em cơ hội, lần này đến lần khác. Vì một lẽ, niềm tin trong anh vẫn còn. nhưng càng ngày, nó càng yếu đi. Như ngọn nén sắp cháy hết vậy.
    Anh biết, rồi sẽ có một ngày, em ra đi bỏ lại anh. Nhưng đó là lỗi của anh. Anh đã quá yêu em và đã chiều hư em. Giờ với em, anh không còn quan trọng như anh đã từng như thế.
    Liệu một tháng tiếp theo có trôi qua yên lành không? Một tháng nữa có cho anh niềm tin rằng em không phản bội anh không? Nhưng 1 tháng có thể giúp em tự đứng trên đôi chân mình, không dựa (hoặc ít dựa) vào anh. Sau 1 tháng này, chúng ta có còn là vợ chồng nữa không?
     

Chia sẻ trang này