Những câu chuyện ý nghĩa

Thảo luận trong 'THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG' bắt đầu bởi lonely, 11/09/2008.

  1. H.A.T89

    H.A.T89 Ong tìm mật

    Chuyến xe buýt kế tiếp

    Tình yêu giống như ai đó đang chờ xe buýt. Khi xe vừa tới, bạn nhìn lên và tự nói: "Hmm, xe đầy rồi... chẳng còn chỗ, thôi mình đợi chiếc sau vậy."

    Thế là bạn bỏ qua chiếc hiện tại, ngồi chờ chiếc thứ hai. Khi chiếc xe thứ hai tới, bạn nhìn lên và lại tự lẩm bẩm: "Xe này sao cũ thế nhỉ, tồi tàn quá!" Và bạn cũng chẳng bước lên xe, ngồi đợi chiếc tiếp theo.
    Một lát sau, chiếc xe thứ ba chạy tới. Chiếc xe này không cũ, không có đông khách nhưng bạn vẫn không hài lòng: "Cái xe này không có điều hoà, thôi mình cố đợi chiếc sau".
    Một lần nữa, bạn lại bỏ qua chiếc xe hiện tại và ngồi chờ chiếc kế tiếp. Trời thì tối dần, và cũng có vẻ muộn rồi. Bạn tặc lưỡi nhảy đại lên chiếc xe buýt tiếp theo, và chẳng mấy chốc bạn phát hiện ra rằng mình chọn nhầm xe mất rồi!
    Như vậy, bạn lãng phí thời gian và tiền bạc trong lúc ngồi chờ những gì bạn mong muốn! Thậm chí nếu có một chiếc xe buýt có điều hoà chạy tới, chưa chắc chiếc xe buýt này đã có thể thoả mãn được tiêu chuẩn của bạn, vì biết đâu điều hoà trên xe quá lạnh thì sao.

    Các bạn thân mến, muốn mọi thứ đến với mình như là mình mong ước là một việc sai lầm. Vì vậy, nếu bạn không cảm thấy ngại thì cứ thử nắm lấy một cơ hội xem sao. Giả sử bạn cảm thấy chiếc xe buýt không làm cho bạn hài lòng, bạn chỉ việc nhấn chiếc nút đỏ, và xuống ở bến đỗ gần nhất, đơn giản vậy thôi.

    Có ai dám nói rằng cộc đời là công bằng... Việc tốt nhất mà ta có thể làm là phải tinh ý và cởi mở hơn khi quan sát. Nếu chiếc xe buýt này không hợp với bạn, hãy nhảy xuống. Tuy nhiên bạn phải luôn luôn có những dự phòng khác để có thể dùng trên chuyến xe tiếp theo.

    Nhưng đừng vội... Tôi chắc rằng có thể bạn đã có được kinh nghiệm này từ trước. Bạn trông thấy một chiếc xe buýt chạy tới (tất nhiên là chiếc xe bạn mong muốn), bạn vẫy xe, nhưng bác tài xế lại giả vờ như không trông thấy bạn và bỏ qua bến mà bạn đang chờ. Đơn giản là chiếc xe này không dành cho bạn rồi.

    Lời cuối của câu chuyện này là, cảm giác được yêu giống như việc chờ một chiếc xe buýt mong ước. Bạn nhảy lên một chiếc xe, tức là chấp nhận cho nó một cơ hội, và mọi việc bây giờ hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân bạn. Nếu bạn chưa có một quyết định cụ thể, hãy ĐI BỘ. Đi bộ giống như là việc chưa sẵn sàng yêu vậy. Mặt tốt của nó là bạn vẫn có thể chọn bất cứ chiếc xe buýt nào bạn muốn. Những người không muốn chờ đợi thêm nữa thì phải hài lòng với chiếc xe buýt mà họ đã chọn.

    Còn thêm một điều nữa... đôi khi việc chọn một chiếc xe buýt quen thuộc thì tốt hơn là việc mạo hiểm chọn một chiếc xe lạ. Nhưng tất nhiên, cuộc đời sẽ không chẳng có gì là hoàn hảo nếu như thiếu sự mạo hiểm trong đó.

    Vẫn còn một chiếc xe buýt mà tôi quên không nói với bạn - chiếc xe mà bạn không hề phải đợi. Chiếc xe này tự nó dừng lại, mời bạn lên xe và cùng bạn thực hiện cuộc hành trình hoàn hảo cho đến cuối đời.

    Bạn không bao giờ thua cuộc khi yêu cả.

    Bạn chỉ luôn thua cuộc bởi ngập ngừng mà thôi.

    ---------
    Sưu tập
     
    3 people like this.
  2. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Hoài Niệm Một Tình Yêu

    Từ ngày em ra đi, bầu trời chỉ là màu tàn tro xám xịt, mưa rơi mãi không ngừng …

    Nhận được điện thoại của Bố em, anh dường như không còn tin vào chính đôi tai mình nữa, nhưng sau những tiếng nấc nghẹn ngào của Bố, anh đã hiểu rõ, tất cả đều là sự thật. Anh chạy đến bệnh viện như một người điên, nhưng em lại cứ nằm yên bất động trong căn phòng tĩnh lặng mà lạnh buốt. Nhìn em dưới lớp ga trải giường màu trắng, anh rõ ràng là cảm nhận được có một nỗi đau đớn khôn xiết đang xâm nhập, ăn mòn và chiếm dần trái tim anh, nỗi đau đó đè nặng khiến anh không thể thở được. Không, đây không phải là sự thật! Em nói em chỉ là quay về nhà thay đồ, em muốn mặc chiếc váy màu trắng mà anh đã mua tặng, còn dặn anh mua bánh pizza Roma mà em thích ăn nhất, sau đó sẽ cùng nhau đi đến rạp chiếu phim xem “ Titanic ” mà. Bánh Pizza anh đã mua cho em rồi, vé xem phim vẫn còn đang nằm trong túi áo anh này, vì sao em lại cứ nằm mãi nơi đây vậy? Nếu em thấy mệt, anh có thể đưa em về nhà. Anh sẽ ngồi bên đầu giường nhẹ nhàng nhìn em đi vào giấc ngủ, từ từ chờ em tỉnh dậy. Chỉ xin em đừng ngủ ở nơi này, nơi đây thực sự là rất lạnh em à!...

    Một tảng Băng trôi va đập đã làm đắm chìm tất thảy mọi thứ đẹp đẽ, kết thúc câu chuyện tình Titanic; một chiếc xe con lao thẳng tới làm đắm chìm đi mất “Titanic” của anh.

    Em đi rồi, mang đi cả những hạnh phúc mà anh muốn hướng về. Mặc dù trước lúc ra đi em không nói với anh rằng em sẽ đi đến nơi nào, nhưng anh biết, em nhất định đã đi lên Thiên đường, ở nơi đó em là Thiên thần xinh đẹp nhất!

    Mấy ngày trước anh đến nhà để dọn dẹp đồ đạc, anh biết em đã không đến kịp để mang một vật phẩm lên Thiên đường, nó ở trong ngăn kéo bàn viết, anh nhìn thấy Nhật kí của em. Trang cuối cùng em đã viết thế này: “ Chủ nhật ngày 18/9/2006, trời nắng. Hôm nay thức dậy sớm, có lẽ là do quá phấn chấn đây mà, đã hẹn với anh buổi chiều nay sẽ cùng đi xem bộ phim Titanic. Nghe bạn bè nói rằng đây là bộ phim rất hay về một câu chuyện tình yêu, chỉ có điều kết thúc quá bi thảm. Thật may mắn mình và anh lại có một tình yêu rất đẹp, không có sức mạnh nào có thể chia lìa chúng tôi, trước giờ luôn tin rằng chúng tôi nhất định sẽ: tay nắm chặt tay, đến ngày đầu bạc. …”

    Nhìn những dòng nhật kí vẫn còn dang dở của em, nước mắt của anh giống như là nước con Đê bị tức tuôn trào ra. Người con gái anh yêu thương, cũng có thể thật sự không có sức mạnh nào chia rẽ được đôi ta, chỉ là chúng ta đã không chú ý tới một loại sức mạnh đang tồn tại, đó chính là sự vẫy gọi của Thượng Đế.

    Mỗi người trên thế gian này đều là con của Thượng Đế, khi ngài nhớ thương một người con nào đó liền gọi họ quay trở về Thiên đường, để họ biến thành những Thiên thần bay múa bên quanh ngài. Sự ra đi của em, là do Thượng Đế mong nhớ em. Thế nhưng anh thật sự cũng rất thương nhớ em, thật lòng rất nhớ, rất nhớ! Anh hận bản thân mình không có sức mạnh của Thượng Đế, mặc cho anh trăm vạn lần gọi tên em, em cũng sẽ không bao giờ bay múa ở bên cạnh anh!

    Mỗi con người đều có rất nhiều tham vọng. Từ sau khi em đi, có thể được gặp em một lần, cho dù chỉ là nghe thấy giọng nói em, nhìn thấy nụ cười em, tất cả đều là những tham vọng lớn lao của anh. Đây sẽ là tham vọng duy nhất cuộc đời này của anh, cũng chính là sự tham vọng không bao giờ có thể thực hiện được. Mỗi lần nghĩ đến không còn có cách nào có thể nhìn thấy em được nữa, trái tim anh thật sự thấy rất đau. Những chiếc áo em thay ra, anh không giặt. Những thứ đó còn lưu lại mùi hương của em, nhắm mắt lại, từ mùi thơm nhẹ nhàng, có thể cảm nhận được em đang ở bên anh. Rất có thể một ngày nào đó, mùi hương trên quần áo cũng mất đi nhưng nỗi nhớ mong em của anh sẽ không bao giờ dừng lại !

    À đúng rồi, anh rửa ảnh chúng mình chụp chung ra rồi. Em có biết không? Em mặc chiếc váy trắng liền thân, trông rất đẹp. Trong hình, em mỉm cười dịu hiền, dựa vào anh, dường như là trước giờ vẫn cứ dựa vào nhau mãi như thế, chưa từng rời xa. Khi đi lấy ảnh, cô gái ở tiệm rửa hình hỏi anh: Cô bạn gái xinh đẹp không cùng anh đến sao?
    Lúc đó, anh không hề khóc, thật đấy, anh không khóc. Anh cười nói với cô ấy rằng: Đến chứ, ở trong tim tôi đây này! Cô ấy cũng cười. Từ ánh nhìn của cô gái, anh nhận thấy sự chúc phúc của cô đối với chúng mình, chỉ là cô ấy không nhìn ra nỗi đau đớn khôn xiết đang được cất giấu trong trái tim anh. Ba phút sau, anh lững thững đi ra, giây phút đó, nước mắt phủ đầy khuôn mặt anh!

    Em còn nhớ Highland cafe nằm ở đầu dốc Đổng Khởi đối diện nhà thờ Đức Bà? Đó là nơi hẹn của chúng ta mỗi buổi chiều cuối tuần. Hôm qua, lúc anh đi ngang chỗ đó, anh đã vào ngồi một lát, nhưng lần này lại chỉ có một mình anh. Vẫn là chiếc bàn nằm gần cửa sổ, anh vẫn ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, chiếc ghế đối diện trước giờ vẫn là để dành cho em.

    Gọi cho em một chiếc bánh Humberger loại lớn nhất và một cốc Coca, là những thứ em thích ăn nhất. Thực ra, trước giờ anh không hề thích ăn mấy thứ đồ kiểu phương Tây như thế, mỗi lần đưa em đến nơi này, chỉ là muốn nhìn thấy em ngồi ăn ngon lành, nhẹ nhàng thoải mái nói chuyện với em.

    Trước đây, chúng ta luôn thích ngồi chỗ này, nhìn ra ngoài đường qua chiếc cửa sổ bằng kính, chúng ta có thể nhìn thấy rất rõ những đôi tình nhân đi dạo trên phố. Những lúc như thế, anh và em luôn ngồi đoán những điều xảy ra phía sau câu chuyện tình yêu của họ, từ đó để càng yêu quý, trân trọng tình yêu của chúng mình.

    Ngăn cách bởi chiếc cửa sổ bằng kính trong veo, anh vẫn có thể nhìn thấy rất rõ hình ảnh của các đôi tình nhân, thế nhưng Humberger và cốc Coca lại vẫn lặng lẽ nằm trên chiếc bàn và chiếc ghế đối diện vẫn trống không, vắng vẻ.

    Anh thật sự rất quý trọng những gì thuộc về tình yêu của chúng mình, thế nhưng, tại vì sao em lại không muốn ngồi ở nơi đây cùng anh trò chuyện? Mà lại ra đi như thế!

    Anh đã bỏ thuốc lá rồi, đây là điều cuối cùng anh có thể làm vì em. Em đã từng nói, em có ba nguyện vọng.

    Nguyện vọng thứ nhất là làm cô dâu của anh. Đếm ngày đếm tháng, ngày kia là ngày chúng ta quen nhau được một năm. Đã hơn một tháng anh không nhìn thấy em rồi, sao mà hi vọng ngày kia khi tỉnh dậy, em sẽ mặc chiếc váy cưới trắng tinh, ngoan ngoãn ngồi nhà chờ anh mang xe hoa đến rước. Nhưng, hi vọng mãi luôn chỉ là hi vọng, còn anh chỉ có thể chọn lấy sự tuyệt vọng.

    Tâm nguyện thứ nhất của em kiếp này không có cách nào thực hiện được nữa!

    Nguyện vọng thứ hai của em là muốn được cùng anh đi ngắm biển. Đây vốn dĩ là điều rất dễ dàng thực hiện, thế nhưng chỉ là giống như lời bài hát kia: Có thời gian anh lại không có tiền, khi có tiền rồi anh lại không có thời gian.

    Trước đây, anh luôn chăm chỉ, cố gắng học tập như thế, chính là vì muốn kiếm tiền cho tương lai mà như muốn phát điên, chỉ là muốn cho em có cuộc sống sung túc hơn, đầy đủ hơn, tốt đẹp hơn! Nhưng giơ đây, anh có thời gian và cũng có tiền, thì anh lại không có em!

    Tâm nguyện thứ hai của em, anh cũng không có cách nào giúp em thực hiện!

    Nguyện vọng thứ ba của em là muốn anh bỏ thuốc lá. Mỗi lần em đều nhìn tận mắt anh vứt bao thuốc và bật lửa vào thùng rác, nhưng đến ngày thứ hai em lại tìm thấy chúng trên người anh, cuối cùng em chỉ gượng cười và nói: Xem ra mong muốn này của em kiếp này sẽ không thực hiện được rồi!

    Bây giờ anh đã bỏ thuốc, coi như thực hiện được một nguyện vọng của em.

    Trước giờ anh cứ nghĩ việc kết hôn với em, đưa em ra Nha trang ngắm biển mổi chiều hoàng hôn là những mong ước quá dễ dàng để thực hiện, chỉ là rất khó khăn khi em muốn anh bỏ thuốc!

    Giờ đây, nguyện vọng vốn dĩ rất dễ dàng thực hiện thì vĩnh viễn không có cách nào thực hiện được nữa!

    Ngoại trừ việc bỏ thuốc, anh còn có thể làm được gì cho em nữa? Thực ra, đến cả tâm nguyện này của em cũng đều là vì anh! Em quan tâm đến sức khỏe anh hơn cả quan tâm đến chính bản thân mình

    Lại bay đến một cơn mưa nhẹ, bầu trời vẫn một màu xám xịt. Anh biết đó nhất định là em đang ở trên Thiên đường và khóc, truyền thuyết nói rằng: Nước mắt của Thiên thần khi rơi xuống trần gian sẽ biến thành mưa, đúng vậy, đó chắc chắn là nước mắt em, là nước mắt Thiên thần của anh!

    Ôi, Thiên thần của anh, em đừng khóc! Khi còn ở trần gian, em là một cô bé ngoan. Mỗi lần tủi thân hay oan ức điều gì, em có thể áp mặt vào ngực anh mà khóc nức nở, có anh lau đi những giọt nước ở khóe mắt em. Nhưng mà giờ đây, em ở Thiên đường cũng phải ngoan chứ, phải học cách tự mình lau khô nước mắt, vì anh không thể ở cạnh chăm sóc em được, em cũng không có tấm ngực nào để dựa vào được nữa!

    Thiên thần của anh, em đừng khóc! Hiện giờ tuy chúng ta bị chia cách, cuộc sống một mình sẽ rất khó khăn, nhưng chúng ta vẫn phải sống cho thật tốt, dũng cảm đối diện với mỗi buổi bình minh và hoàng hôn, kiên cường vượt qua ánh sáng và bóng đêm của mỗi ngày.

    Thực ra, khoảng cách giữa chúng ta không xa. Ở mặt đất phía dưới chân em, luôn có anh đi theo em, em chỉ cần cúi thấp đầu là đã có thể nhìn thấy anh! Trời cao trong xanh phía trên đầu anh, mãi mãi có em dõi theo, anh chỉ cần ngẩng đầu lên một chút là đã có thể nhìn thấy em rồi, em yêu!

    Sưu tầm
     
    Chỉnh sửa cuối: 21/02/2009
    4 people like this.
  3. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Ngôn Ngữ Của Trái Tim

    Là một cựu SV của St. Petersburg (trước đây là Léningrad), tôi vẫn giữ nguyên trong lòng những tình cảm tốt đẹp nhất cho thành phố này. Dù ngày nay nước Nga không còn là nước Nga của những năm 1980 và ánh mắt của không ít người đã thay đổi khi nhìn về nước Nga, tôi vẫn luôn xem nước Nga và Léningrad là quê hương thứ 2 của tôi.

    Tôi đã có ở đó cả thời TS, tình yêu... mà cả vợ tôi cũng là người học ở Léningrad. Một đêm giao thừa ở St.Petersburg, tôi lang thang một mình du lịch trên đất Nga. Hoàng hôn buông xuống, ánh nắng mặt trời mùa đông nhợt nhạt nhưng cảnh quan thật tuyệt vời với những ngôi giáo đường mái vòm kiêu hãnh.

    Đột nhiên, tôi trượt chân trên mặt băng rồi nghe như tiếng xương gãy. Không gượng dậy nổi, tôi nằm đau đớn. Không biết làm gì hơn, tôi la to cầu cứu... Một thanh niên trẻ trong bộ đồng phục cán bộ chạy tới rồi sau đó xuất hiện thêm hai thanh niên - một nam, một nữ - nữa. Cả ba người khiêng tôi vào văn phòng gần đó. Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Tôi bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Sau đó không lâu, xe cứu thương đến. Bác sĩ bóp nắn chân phải tôi khiến cơn đau thắt càng kinh khủng.

    Ngay lúc đó tôi không tự chủ nổi và nôn thốc nôn tháo. Họ đưa tôi vào xe cứu thương. Lúc đó một nhân viên của Công ty du lịch Intourist là Galina đến và an ủi tôi. Đến khi ấy, cảm giác tuyệt vọng vẫn đè nặng lên tâm hồn tôi. ở một nơi xa lạ, không biết một từ tiếng Nga, không người thân cận bên... Những ý nghĩ nảy sinh trong tâm trí trong hoàn cảnh đó khiến tôi sợ hãi vô cùng.

    Tại bệnh viện, tôi được chụp quang tuyến. Bản phim cho thấy xương hông tôi không bị gẫy nhưng bị trật khớp. Công việc chữa trị bắt đầu tiến hành. Chờ đến khi tôi được chăm sóc đầy đủ, Galina mới lên tiếng xin ra về vì cô còn đứa con nhỏ chờ ở nhà. Tuy đã được tiêm morphine, tôi vẫn bị đau nhức toàn thân, không nhấc mình dậy nổi. Cửa phòng đóng kín. Tôi nghe bước chân đến gần nhưng chỉ ngang qua. Im ắng bao trùm. Sợ hãi phủ kín tâm trí...

    Sáng hôm sau, Galina trở lại với một người xưng là bác sĩ Alexander, thông báo rằng ca phẫu thuật xương hông phải đợi sau đến sau ngày 10-1 bởi nhóm phẫu thuật không có mặt bên bệnh viện. Đây là kỳ nghỉ. Từng giờ trôi qua, từng ngày trôi qua. Không khí yên tĩnh xung quanh khiến tôi càng bồn chồn lo lắng. Một tối nọ, Galina vào thăm với anh bạn trai Nicholas. Trước đó hai người đã tạt vào khách sạn tôi lấy cái ấm nước điện và gói xúp. Nhờ vậy hôm đó tôi được ăn một bát xúp nóng hổi.

    Tinh thần tôi thư giãn ít nhiều nhờ sự có mặt mỗi ngày của Galina, lần nào cũng mang đến cho tôi ít quà. Một hôm, Galina mang vào phòng một nhánh thông nhỏ được trang trí như cây giáng sinh. Mỗi lúc, tôi càng thương Galina khi hiểu cô ấy nhiều hơn. Chồng Galina đã bỏ đi, để lại đứa con trai sáu tuổi. Cô ấy sống rất chật vật bằng đồng lương eo hẹp thế nhưng chưa bao giờ than phiền điều gì.

    Tình trạng sức khỏe của tôi ngày càng tệ hơn. Nhưng ngay lúc tôi hoàn toàn tuyệt vọng thì Galina xuất hiện vào một buổi sáng, tay cầm chiếc vé máy bay, thông báo rằng ngày mai tôi được chở sang Helsinki. Lúc ấy tôi yếu đến độ không mỉm cười nổi trước tin mừng đó. Sáng sớm hôm sau, Galina đến thu xếp đồ đạc rồi đưa tôi ra phi trường. Ký ức cuối cùng của tôi khi ấy về nước Nga là nụ hôn dịu dàng của Galina...

    Sau ba tuần ở Bệnh viện đại học Helsinki, tôi hồi phục dần. Ngay lập tức, tôi thu xếp gửi ít quà cho Galina. Khi trở về Australia, tôi điện ngay cho cô ấy. Buổi nói chuyện của chúng tôi toàn nghe tiếng khóc. Thời gian trôi qua, hình ảnh Galina vẫn in đậm trong ký ức và tôi biết chắc rằng đó là những giây phút thiêng liêng, cao đẹp nhất mà tôi may mắn được hưởng trong đời. Thế giới trở nên nhỏ hơn, những người lạ trở thành bằng hữu.

    Trong cơn khốn đốn, tôi đã tìm thấy những tâm hồn cao thượng. Ngay cả nếu Galina không biết tiếng Anh đi nữa, cô cũng đã sử dụng thứ ngôn ngữ phổ quát và thánh thiện nhất của loài người: ngôn ngữ của trái tim.



    Sưu tầm
     
    3 people like this.
  4. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Một bức thư rất hay và cảm động!

    Mẹ tôi khóc. Những giọt nước từ đôi mắt sâu vốn đã rượi buồn của mẹ chảy trên gương mặt khắc khổ mang dấu vết của sương gió và thời gian, lặng lẽ rơi xuống khiến lòng tôi đau thắt. Trong khoảnh khắc, tôi thấy mình vô cùng có lỗi. Tôi thi đại học lần thứ ba, và lại trượt...

    Khi những đứa con trai con gái cùng tuổi ở trong xóm tung tăng nhảy chân sáo trên đường làng trong niềm hân hoan khi sắp được khoác lên mình danh hiệu “tân sinh viên” của một trường đại học; khi gia đình các cô các bác là bạn của bố mẹ tôi mở tiệc ăn mừng trước ngày con cái họ nhập học trên thành phố… thì tôi lặng lẽ giấu mình trong căn phòng nhỏ và tối, không cửa sổ, không ánh đèn điện, lặng lẽ chạy trốn, giấu mình sau những giọt nước mắt trong ý nghĩ của một kẻ bại trận.

    Hôm ấy trời đổ mưa. Mưa dữ lắm. Tôi lao mình chạy dầm trong mưa cho đến khi rã rời, ngã sóng soài trên cát. Cát ráp nhọn sát vào da thịt. Chỉ nghe đau nhói ở sâu mãi trong lòng.

    Nửa điểm thôi, nửa điểm thi nhỏ nhoi nhưng chênh vênh giữa hai bờ Đỗ và Trượt, đủ để tất cả hy vọng của mọi người trong gia đình dành cho tôi sụp đổ.

    Nửa điểm hằn lên trong khói thuốc của cha thao thức, đốt trắng đêm ngày biết tin tôi - một học sinh trường chuyên của tỉnh, niềm hy vọng của gia đình, của cả cái xóm nhỏ này thi trượt đại học. Nửa điểm hoen đỏ trong ánh mắt buồn rưng rưng, trong điệu bộ cúi mặt, thở dài của mẹ mỗi khi có ai đó hỏi thăm về tình hình thi của tôi. Những câu hỏi vô tình khứa sâu, khơi thêm nỗi buồn mênh mang trong lòng tôi và bố mẹ…

    Tôi quyết định rời khỏi nhà để tránh sức ép cùng không khí nặng nề bao trùm trong gia đình. Tôi sợ phải gặp mẹ, thấy đôi mắt buồn và sâu của mẹ đăm đắm dõi nhìn về mãi xa phía thành phố... Và tôi tìm đến với rượu, theo đám bạn học cùng lớp ngày xưa, tụ tập đàn đúm, cho quên đi những muộn phiền trong cơn say… Tôi mất đi khái niệm thời gian, cứ để mặc cho mỗi ngày mới lặng lẽ đến, lặng lẽ trôi đi như thế cùng những nỗi chán chường mệt mỏi tự tôi gây nên.

    Lần ấy, sau khi uống mừng sinh nhật một gã bạn trong nhóm, tôi loạng choạng bước ra khỏi quán, va phải một đứa con gái đang đạp xe ngược chiều khiến nó ngã lăn ra đất. Ngước nhìn lại, tôi giật mình… Là Nam Anh - cô em út của tôi.

    Con bé lồm cồm bò dậy. Trông thấy bộ dạng tiều tụy, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt cùng đôi mắt ngầu đỏ của tôi, nó ngồi co rúm lại một góc, môi ấp úng muốn gọi tên tôi mà nước mắt cứ tự dưng chảy ra, ràn rụa... "Mày mà nói cho mẹ biết thì cứ liệu hồn!" - Tôi buông một câu hù dọa rồi bước đi.

    Trưa hôm sau, tôi lại ra quán, gọi một bát mì tôm ăn cho đỡ đói. Bà chủ quán đưa cho tôi một cái làn nhỏ, bảo có đứa con gái nào đó gửi cho tôi. Tôi chầm chậm mở ra. Là năm chiếc bánh mì, bên trong mỗi chiếc kẹp hai cái chả nem còn ấm…

    Tôi mở mẩu giấy nhỏ gấp tư gài bên cạnh ra đọc: "Anh trai à, em là Nam Anh đây. Tại sao anh lại phải hành hạ mình như thế? Trông anh hôm qua thật sợ, không giống với hình ảnh một người anh trai yêu quý của em như trước đây. Anh về nhà đi. Mọi người lo lắng cho anh nhiều lắm! Mẹ đêm nào cũng thao thức suốt, nghe tiếng gió động lạch cạch ngoài then cửa là lại vội vàng trở dậy, tưởng anh về... Hôm nay em không đi học thêm, nghỉ ở nhà làm mấy cái nem cho anh ăn. Anh cố gắng ăn hết nhé”.

    Bức thư run rẩy trên tay tôi, và những dòng chữ tròn trĩnh kia của em gái tôi đang nhòe đi trong mắt. Tôi cầm chiếc bánh lên ăn. Miếng bánh mì kẹp nem ấy ứ lại, nghẹn đắng nơi cổ họng tôi… Linh tính mách bảo dường như có ai đó đang chăm chú nhìn mình, tôi vội ngoảnh ra. Một cái đầu vội thụt vào sau gốc cây gạo, rồi quay lưng chạy vội đi, dáng nhỏ chênh chao trên con đường đầy nắng chói chang của một trưa tháng Tám...

    Tôi đã không biết một điều, đêm nào mẹ cũng thao thức. Chỉ cần nghe có tiếng gió, tiếng động lạch cạch ngoài then cửa, là mẹ lại vội vàng trở dậy tưởng con về. Tôi không biết cả nhà đã lo lắng cho tôi vô cùng. Tối nào, mọi người cũng phần cơm tôi, ngong ngóng, tuy không ai dám nói ra, có lẽ vì sợ mẹ đau lòng.

    Chiều hôm ấy, tôi men theo con đường sỏi đá trở về, nhưng không rẽ về nhà ngay mà tạt qua khu chợ chiều. Một ngọn gió nóng lùa qua làm lá khô và bụi đất bay lên, cuộn thành những vòng xoáy nhỏ. Tôi đưa mắt kiếm tìm…

    Kia rồi, dưới mái lá của một quán nhỏ liêu xiêu, mẹ tôi đang ngồi đó với gánh hàng xén của mình. Chiếc nón trắng lụp xụp che khuất gần hết khuôn mặt của mẹ. Rồi mẹ ngước nhìn lên mời khách. Mấy sợi tóc muối tiêu lòa xòa trên trán đầy những nếp gấp thời gian. Vẫn đôi mắt ấy, đôi mắt buồn và sâu, có những quầng thâm sạm lại. Tôi rùng mình… bởi chưa bao giờ thấy mẹ tiều tụy đến như vậy.
    Và bước chân đưa tôi đến đứng trước gánh hàng của mẹ lúc nào không hay. Mẹ bỏ nón ra, nhìn tôi không chớp. Hai bên má mẹ co lại, giật giật...

    Rồi tự dưng nước mắt mẹ trào ra, những giọt nước mắt yêu thương, xót xa. Tôi bỗng thấy hối hận, day dứt vô cùng.
    Sinh nhật năm đó, tôi trốn biệt ở nhà, không đi chơi cùng đám bạn thân như mọi khi. Món quà duy nhất tôi nhận được là của cô em gái, một chiếc mũ và một cây bút. “Chiếc mũ này để anh đội đầu cho đỡ nắng. Còn cây bút này là mong anh cố gắng, thử sức một lần nữa trong kỳ thi sắp tới. Chúc anh thành công”.

    Tôi miệt mài ôn thi gần như thức trắng đêm... Có một điều mà tự thẳm sâu trong cõi lòng tôi vẫn còn canh cánh. Ấy là muốn nói với mẹ một lời xin lỗi mà không đủ can đảm và tự tin. Bao lần ngượng ngùng, ngập ngừng định nói rồi lại thôi... Cho mãi đến tận hôm lên tàu đi thi, tôi định nói lời xin lỗi với mẹ mà vẫn không thể thốt ra lời, cứ lên tàu, lại chạy xuống, rồi lại chạy lên... Các anh chị thì ngơ ngác: "Cái thằng này hôm nay nó bị làm sao ấy nhỉ?", còn mẹ chỉ mỉm cười giục: "Thôi, lên ngồi ổn định đi, tàu sắp chạy rồi đấy con!"

    Bây giờ tôi đã là sinh viên năm thứ tư của một trường đại học. Tôi sống trong ký túc xá của trường. Hằng đêm, bên trang giấy trắng để viết tiếp lên đó những dự định, những con đường mà tôi sẽ đi qua, sẽ vươn tới, những lúc mệt mỏi, tôi lại lấy bức ảnh của gia đình ra ngắm. Bố mẹ tôi ngồi giữa, anh chị em chúng tôi quây quần xung quanh. Vẫn cái dáng người gầy gầy nhỏ bé, chiếc áo sờn vai cùng đôi mắt sâu và lúc nào cũng rượi buồn như chất chứa bên trong một nỗi u hoài. Đôi mắt ấy làm tôi day dứt, trăn trở bao lần.​


    Chợt nhớ những lời răn dạy của Đức Phật sáng nay đọc được trong cuốn sổ nhỏ của cậu bạn ngồi cùng bàn: "Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha...", tôi lại càng cảm thấy nôn nao, nhớ nhà da diết.
    Nhất định kỳ nghỉ tới đây, tôi sẽ về - về thăm mẹ, để nói với mẹ một lời xin lỗi dẫu đã muộn màng, cho những giọt nước mắt đã rơi của mẹ... Mẹ ơi!

    Sưu tầm
     
    3 people like this.
  5. H.A.T89

    H.A.T89 Ong tìm mật

    HOA BỒ CÔNG ANH!

    Người yêu ơi ....
    có biết câu chuyện về một loài hoa
    Không sắc không hương chỉ một lòng
    Gửi tình yêu theo gió tới thinh không
    Nếu không biết...
    em kể cho anh nghe
    Chuyện một loài hoa dại ẩn mình trong lòng đất
    Dai dẳng chờ mong ngày cựa mình đón nhận
    Một tình yêu chân thật....


    Hoa bé nhỏ thôi và trái tim rất nhỏ, dễ lao đao khi được chạm vào. Một ngày kia mặt trời sáng trên cao, đem động lòng trước hồn hoa run rẩy, muốn thử sức mình đem sự sống cho hoa. Dẫu mặt trời đang ở rất xa, vẫn mang sức ấm ngàn đời xuống sâu lòng mặt đất, trái tim kiêu hãnh nghĩ trong lòng rất thật, với loài hoa kia một tuần đã đủ yêu.

    Dù hoa không đẹp và cũng chẳng khó chiều, hoa bé nhỏ cũng vẫn là hoa dại. Loài hoa ít được nâng niu nhưng giàu tự ái, mê mải tự do trên những cánh đồng xanh. Hoa thử đo tình yêu bằng độ dài ánh sáng, bướng bỉnh nên không chịu nhú mình, chờ ngày đến mặt trời với tình yêu chân thật.

    Mặt trời vốn là chúa tể của mọi loài, đâu có chịu thua một bông hoa hoang dại. Đem theo mình cả một khối tình có thể làm tan chảy trái tim băng giá nhất, đến với hoa trong một phút giây thật, em cũng tự nhủ mình có lẽ đã bắt đầu yêu.

    Hoa ngẩn ngơ đón nhận diệu kỳ, trái tim ngây thơ run lên vì hạnh phúc, có lẽ nào giấc mơ này có thực, hoa đã yêu và cũng đã được yêu. E ấp hoa xòe cánh mỏng yêu kiều, màu rực rỡ như màu tình yêu ấy, trái tim hoa tan chảy thành bụi vàng lộng lẫy, dát sáng ngời trên gương mặt người yêu thương…

    Giá như chuyện tình mình được như truyện cổ tích ngày xưa, chấm dứt khi cô bé lọ lem cưới được chàng hoàng tử, rồi nghĩ họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc cho tới cuối đời. Hoa như em trong hạnh phúc chơi vơi, đâu biết được trong mật ngọt kia tình yêu còn vị mặn.

    Anh thân yêu, anh rạng rỡ như mặt trời, anh có mặt trăng, anh có bầu trời, anh có hoa hướng dương xinh đẹp. Anh cao sa, anh rạng ngời, anh kiêu hãnh. Anh là kẻ đi chinh phục đến ngàn đời. Một ngày kia anh phiêu bạt tới phương em, đặt dưới chân em trái tim anh kiêu bạc, anh nói lời yêu dễ dàng anh biết được, em sẽ trao lại anh trái tim bé nhỏ thơ ngây của một loài hoa.

    Anh nắm giữ tim em, anh nắm giữ hồn hoa, trong lòng bàn tay rồi nhưng anh chưa thấy đủ. Anh muốn em thuần phục như người ta dạy bảo loài mãnh thú, ngoan ngoãn nghe lời lòng chẳng được nghĩ suy.

    Anh đâu biết dẫu em chỉ là bông hoa dại kia, thiếu thốn tình yêu và khát khao hạnh phúc, nhưng không phải vì bị vứt bỏ mà em chọn cuộc đời du mục, em vứt bỏ lồng son vì muốn tới cánh đồng xanh.

    Bởi thế nên em sinh ra là bồ công anh, không phải là hướng dương hiền lành ngày dõi theo hướng mặt trời để thỏa mãn lòng kiêu hãnh, cung cúc phục tùng những ý muốn của chủ nhân.

    Anh thân yêu dẫu cho anh rất giận, em không đánh đổi sự tự do của mình để làm thê thiếp của mình anh. Dẫu đời hoa bé nhỏ rất mong manh, em vẫn mong được sống trọn vẹn chỉ là người duy nhất, của người yêu em, chỉ riêng em, và cả tâm hồn em.

    Không thỏa mãn vì tình hoa chân chất, không thể yêu hoa chỉ đơn giản vì hoa, mặt trời lại rong ruổi những bước xa, trên chặng đường chinh phục những tình yêu khác. Có sao đâu chàng mỉm cười rất bạc, dẫu thế nào cũng có hướng dương kia.

    Anh để lại tim hoa vết cắt chia lìa, anh để lại hồn hoa những lặng câm run rẩy. Hoa giấu mình vào xù xì trái tim đang tan chảy, không phải vì tình yêu mà vì lệ của tình yêu. Nhưng không sao nhỉ, dẫu đời hoa có ngắn bao nhiêu, hoa sẽ vẫn dai dẳng chờ tình yêu chân thật từ đời này sang đời khác, mỗi cọng tơ trắng rủ mình bay theo nỗi buồn man mác, mang tình yêu hoa về với thinh không.

    Em gượng tay vụng vuốt ánh cầu vồng, trong sắc trắng đồng hồ hoa trắng quá. Từng chiếc tơ gai tua tủa đẹp rạng ngời mà vẫn không chói lóa, vụng về bay theo từng cơn gió ngang qua. Em chúm môi thổi đi thật xa, tình yêu em giữ xót xa và âm ỉ, cái niềm đau mà từ ngày anh ra đi vẫn chưa bao giờ ngơi nghỉ, vẫn nhói lòng em mỗi khi nghĩ về anh.

    Như tình yêu hoa vàng trên cánh đồng xanh, như tình yêu vô sắc vô hình của gió, em chờ mong ngày chợt nhận ra xung quanh mình vẫn có, một tình yêu vĩnh cửu đến muôn đời.


    -------
    Sưu tập
     
    2 people like this.
  6. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Sức Mạnh Của Nụ Cười

    Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với một khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường như tan biến.

    Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả cuốn Hoàng tử bé. ông đã từng là phi công tham gia chống phát xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Từ những năm tháng này, ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự truyện hay là một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình cũng sẽ bị xử bắn như những người khác. ông viết:

    " Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi, nên tôi đành gọi:

    - Xin lỗi, anh có lửa không ?

    Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt của anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.

    Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẻ hở giữa ngay tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gẩn tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn là một viên cai tù phát xít mà chỉ la một con người.

    - Anh có con không?- Anh ta hỏi tôi.

    - Có - Tôi đáp, và lôi từ túi ra chiếc bóp có tấm hình gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của những đứa con và bắt đầu kể những ước mơ của anh đối với chúng.

    Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc. Đột nhiên, không nói một lời, anh mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Nh lẵng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi ra rồi quay trở về.

    Thế đó, cuộc sống của tôi đả được cứu rỗi nhờ một nụ cười."

    Từ khi đọc được câu chuyện này, tôi nghiệm ra đưọc nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra để bảo vệ mình, bảo bệ phẩm giá và vị thế, bên dưới những điều này còn có một cái thật qúy giá mà tôi gọi là tâm hồn.

    Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta không còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau. Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với người khác qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó là một phép mầu nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành:" Hãy mỉm cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con cái bạn và với mọi người - dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp bạn lớn lên trong tình yêu của nhau."

    Sưu Tầm
     
    3 people like this.
  7. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Tình Thương, Giàu Sang và Thành Đạt

    Một người phụ nữ vừa bước ra khỏi nhà thì nhìn thấy có 3 cụ già râu tóc bạc phơ đang ngồi trên phiến đá ở trước sân nhà. Bà không quen biết họ, nhưng với con người tốt bụng, bà lên tiếng nói: "Tôi không quen biết các cụ nhưng chắc là các cụ đang đói bụng lắm, vậy xin mời các cụ vào nhà tôi dùng một chút gì cho ấm bụng nhé... ".

    - Ông chủ có ở nhà không thưa bà.... Một cụ cất tiếng ái ngại hỏi.

    - Dạ thưa không, nhà tôi đi làm chưa về. Người phụ nữ trả lời.

    - Thế thì chúng tôi không thể vào nhà của bà bây giờ được, bà ạ.

    Đến chiều khi người chồng đi làm về, người phụ nữ kể lại chuyện cho chồng nghe. Nghe xong người chồng bảo vợ: "Vậy thì bây giờ em hãy ra mời ba cụ ông vào, nói với mấy cụ rằng anh đã về và muốn mời họ vào". Người vợ làm theo ý của chồng, bà bước ra sân mời cả ba cụ cùng vào.

    - Rất tiếc thưa bà, cả ba chúng tôi không thể vào nhà bà cùng một lúc được. Họ đồng thanh đáp.

    - Vì sao lại thế thưa các cụ.... Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

    Một cụ già bèn đứng dậy từ tốn giải thích:

    - Cụ ông này tên là Giàu Sang, còn kia là cụ ông Thành Đạt, và còn lão già đây là Tình Thương. Bây giờ bà hãy vào nhà hỏi ông nhà xem sẽ mời ai trong ba lão chúng tôi vào nhà trước nhé. Người phụ nữ đi vào nhà và kể lại sự việc cho chồng.

    - Ồ vậy thì tuyệt quá! Người chồng vui mừng nói.

    - "Vậy thì tại sao chúng ta không mời cụ ông Giàu Sang vào trước. Cụ là điềm phước rồi đây, sẽ cho chúng ta nhiều tiền bạc của cải sung túc". Nhưng người vợ lại không đồng ý. "Nếu vậy thì tại sao chúng ta lại không mời cụ Thành Đạt vào trước chứ... Chúng ta sẽ có quyền cao chức trọng và được mọi người kính nể. " Hai vợ chồng cứ tranh cãi một lúc mà vẫn chưa đi đến quyết định.

    Cô con gái nãy giờ đứng nghe yên lặng ở góc phòng bỗng lên tiếng nhỏ nhẹ: "Ba mẹ ạ, tại sao chúng ta không thử mời ông già Tình Thương vào nhà trước đi. Nhà mình khi ấy sẽ tràn ngập tình thương yêu ấm áp, và ông già sẽ cho gia đình chúng ta thật nhiều hạnh phúc. "

    - "Có lẽ con gái mình nói đúng". Người chồng suy nghĩ rồi bảo vợ, "Vậy thì em hãy mau ra ngoài mời cụ Tình Thương vào trước đi vậy. "

    Người phụ nữ ra ngoài và cất tiếng mời, "Gia đình chúng tôi xin hân hạnh mời cụ Tình Thương làm vị khách mời đầu tiên vào với gia đình của chúng tôi". Cụ già Tình Thương từ tốn đứng dậy và chầm chậm bước vào nhà. Nhưng hai cụ già kia cũng từ từ đứng dậy và bước theo cụ già Tình Thương...

    Rất đỗi ngạc nhiên, người phụ nữ bước lại gần hai cụ Giàu Sang và Thành Đạt hỏi:

    - "Tại sao hai cụ cũng cùng vào theo... Các cụ đã chẳng nói là cả ba cụ không thể vào nhà cùng một lúc sao". Khi ấy cả hai cụ cùng trả lời: "Nếu bà mời cụ Giàu Sang hay Thành Đạt tôi đây, thì chỉ một trong hai chúng tôi vào nhà được thôi, nhưng vì bà mời cụ ông Tình Thương, nên cả hai chúng tôi cũng sẽ vào theo. Bởi vì ở đâu có Tình Thương thì ở đó sẽ có Giàu Sang và Thành Đạt đó bà ạ".

    Sưu Tầm
     
    4 people like this.
  8. TUQUYNH

    TUQUYNH New Member

    Mong Manh !!

    Đêm nay,một mình em lang thang trên con đường vắng,kỷ niệm tràn về làm lòng em đau nhói.Đây là tuần thứ mấy rồi anh nhỉ,kể từ khi chúng mình chia tay?Đêm thật dài và hoang vắng,trăng mập mờ ở đằng xa,những ngôi sao mang nhiều niềm mong mỏi...chỉ có mình em lặng lẽ nghĩ về anh,nhớ anh!!!

    Kỷ niệm xoáy vào tim em một cách tàn nhẫn,buốt thấu con tim,tâm can.Bàn tay ấy,lời yêu thương ấy,sự quan tâm ấy...giờ ở nơi nào??Kỷ niệm quá đỗi ngọt ngào nhưng thật mong manh(???)cứ nhập nhoà ẩn hiện trước mắt,trong trái tim em khiến nhiều lúc em từng nghĩ mình cứ buông xuôi tất cả để nuôi mãi hình bóng anh.Hạnh phúc trong tình yêu thương chăm sóc của anh đối với em thật ngắn ngủi.Tất cả đã bất chợt quay đi bỏ lại mình em với tình yêu chưa kịp định hình đã tan biến,một tình yêu tưởng chừng bất tận nhưng dang dở,một vết thương lòng và một nỗi quay quắt

    Ngày ấy,em kiêu ngạo vì là người anh yêu trong bao nhiêu cô gái quanh anh,nhưng rồi chính anh quay đi,lìa xa em để tất cả vỡ oà trong em.Khi yêu người ta có muôn ngàn lý do để đến với nhau và cũng có muôn vạn lý do để phụ tình nhau,phải không anh?Em và anh cũng không phải ngoại lệ.Nhưng anh ơi,tại sao anh có thể dễ dàng thay đổi và nói lời chia tay khi em chợt nhận ra mình yêu anh rất nhiều,tại sao,tại sao?chỉ mình em hỏi?(chỉ mình em níu kéo??)

    Đôi lúc em tự hỏi,tại sao mình không thể quên anh?Em đã từng rất cố gắng để đấu tranh cả tinh thần và vật chất trong cuộc sống để chúng ta được bên nhau,được có nhau.Nhưng rồi chính anh phá vỡ tất cả,bỏ lại tất cả!!!??.Em và anh xa nhau để lại sau lưng những chuỗi dài những kỷ niệm,phải chăng vì vậy mà em không thể quên anh(để gây hoài niệm,vấn vương cho nhiều người?)Có lẽ,bởi vì em vẫn chưa quen với suy nghĩ không còn anh ở bên..

    Giá như ngày ấy em mạnh mẽ hơn để vượt qua ranh giới,hoàn cảnh để đừng vương mang tình yêu này,cứ như vô tình,không có trái tim có lẽ em sẽ hạnh phúc hơn?!Giờ đây tâm trạng cứ quay quắt và mệt nhoài theo kỷ niệm,em không biết phải làm sao?"Giá như"có lẽ hai từ mà một kẻ bị bỏ rơi hay nhắc đến ,phải không anh?Người ta luôn hối tiếc và mong thời gian quay ngược lại để có thể chọn lựa lại việc mình làm.Nhưng tạo hoá không dành cho con người đặc ân đó bao giờ....

    Anh không còn yêu em nữa!Anh đã đuổi em ra khỏi những ký ức đẹp và lôi em về với hiện tại tàn nhẫn...nhưng tại sao tất cả chỉ làm em thêm nhớ anh.Em vẫn cứ âm thầm như chưa từng có gì???!!Em hy vọng sự trở lại của anh chăng?Nhưng bây giờ đã quá muộn rồi phải không anh?Anh đã cố thoát khỏi sự nhàm chán với tình yêu em,anh đang tìm cho mình lối rẽ khác mà không có bóng dáng của em.Đã nhiều lần em nghe bạn bè bảo rằng anh đã có "cô ấy" và anh rất yêu cô ấy...Dẫu biết rằng mình đã chia tay,đã không còn thuộc về nhau,nhưng em vẫn cứ đau nhói,hụt hẫng vô cùng...

    Em chỉ biết nhìn từng kỷ niệm ra đi mà không thể níu giữ bởi em tầm thường bé nhỏ trong cuộc đời anh...Em đã chẳng thể giữ anh,có anh cho riêng mình,cho dù đắng cay,em vẫn muốn chúc anh tìm thấy hạnh phúc bên cô ấy hơn em!!!!
    TGPN.
     
    Chỉnh sửa cuối: 18/03/2009
    6 people like this.
  9. motnguoidanong

    motnguoidanong Ong nghệ

    Sao giống tâm trạng của bạn tui quá ta????:(
     
  10. trankiet

    trankiet New Member

    Và giàu sang, thành đạt càng phù du khi không có tình thương
     
    3 people like this.
  11. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Chiếc Vòng

    Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó. "

    Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt? "

    Nhà Vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

    Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

    Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không? ". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

    Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.

    "Nào, ông bạn của ta, " Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? ". Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

    Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi"

    Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi.

    Sưu tầm
     
    6 people like this.
  12. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Không bao giờ là quá trễ

    Ngày đầu tiên ở trường, sau khi giáo sư tự giới thiệu với bọn sinh viên lớp Hóa chúng tôi, ông đố chúng tôi xem trong lớp có gì lạ. Tôi đứng lên và nhìn xung quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai. Tôi quay lại và thấy một bà già nhỏ bé, nhăn nheo đang mỉm cười - một nụ cười bừng sáng.

    Bà nói: "Chào cậu trai. Tên tôi là Rose. Tôi tám mươi bảy tuổi. Tôi bắt tay cậu một cái được không?"

    Tôi cười to và vui vẻ đáp lại: "Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt.

    - Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này? - tôi đùa.

    Bà cũng đùa lại:

    - Tôi tới đây tìm một người chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc, rồi nghỉ hưu và đi du lịch.

    "Ối, bà hài hước thật!" Tôi thực sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này.

    - Tôi luôn mơ ước được đi học đại học, và bây giờ thì tôi được đi học đây!, bà cụ nói.

    Sau buổi học, chúng tôi đi về hội quán sinh viên để làm một ly socola nóng. Chúng tôi thành bạn ngay, và chỉ sau ba tháng sau là đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt. Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe "cỗ máy thời gian" này, nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và những triết lý thâm thúy về cuộc đời.

    Trong năm đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi. Bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến chơi. Bà thích ăn mặc lịch sự trước mọi người.

    Cuối học kỳ, chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiệc của đội banh, và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi. Bà giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói. Bà mỉm cười và nói: "Chúng ta không nên ngừng hoạt động. Có bốn bí quyết để được trẻ, được hạnh phúc, và đạt được thành công. Ðó là:

    "Bạn phải cười và tìm thấy một chuyện vui, hài hước mỗi ngày."

    "Bạn phải có một ước mơ cho mình. Khi không còn ước mơ nữa, ấy là bạn đã chết. Có bao nhiêu người quanh chúng ta, tuy đi đi lại lại đó mà không biết mình đã chết".

    "Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trọn trên giường trọn một năm, không làm được một sản phẩm nào cho đời, bạn sẽ già đi thành người hai mươi tuổi. Ai thì cũng phải già đi cả. Không cần tài năng, không cần năng lực gì, bạn cũng già đi được. Trong khi đó, bạn không già đi, mà bạn chỉ trưởng thành, nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để trải nghiệm."

    "Cuối cùng, không hối tiếc. Bọn lớn tuổi chúng tôi thường không tiếc những gì mình đã làm, mà chúng tôi chỉ tiếc những gì mình chưa làm. Chỉ những người còn mang hối tiếc mới là người sợ chết."

    Bà kết thúc bằng cách hát cho chúng tôi nghe bài "Ðóa hồng". Bà "thách" chúng tôi học thuộc lời ca và sống như lời bài hát đó.

    Rồi một cuối năm, trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần, bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ - bạn đồng môn đã dạy cho chúng tôi bài học: không bao giờ là quá trễ để thực hiện điều mình ao ước.

    Sưu tầm
     
    4 people like this.
  13. ConChimNon

    ConChimNon Ong tìm mật

    Không bao giờ có khái niệm thất bại hay bế tắc hoàn toàn, trong bất kì hoàn cảnh nào, thời điểm nào cũng có thể là điểm khời đầu tốt nhất.^^

    @ bác Tommy nè, sao mình không tạo 1 topic với tiêu đề như Những bài học từ cuộc sống hay Những câu chuyện nhiều ý nghĩa chẳng hạn..... rối mình post những bài như trên vào đấy, Tommy làm nhiều topic quá Trym và mọi người chưa kịp đọc nó đã trôi đi đâu mất tiêu...:)
     
    6 people like this.
  14. Mộng Cô

    Mộng Cô New Member

    Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ…

    Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu…

    [​IMG]




    Bạn tự nhủ rằng từ giờ sẽ sống ích kỷ hơn, cho đi ít hơn và nhận từ người khác nhiều hơn. Nhưng… thực tế khi bạn thay đổi cách sống mới này, bạn nhận ra chẳng phải vì mình cho ít đi, mà nhận được nhiều hơn lên.

    Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.

    Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui họ sẽ lại quên bạn. Còn bạn, khi bạn buồn ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây?

    Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không!

    Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau. Cho đi, nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.

    Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở đây. Bạn càng tính tóan thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén, bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.

    Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả. Đôi khi là sự vay trả hữu hình và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.

    Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, căm thù nhau… âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!

    Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương thì là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.

    Nhưng trong tình yêu không có sự trông mong được nhận lại, bởi tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của trái tim, không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ. Có hay chăng cái nhận được là hạnh phúc. Không thì bạn nhận được sự chán chường, đau khổ!

    Tất cả đều trong một vòng tròn luẩn quẩn.

    Nhưng dù biết đôi khi cuộc sống không được như ý muốn của ta, thì hãy cứ cho đi. Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình. Bạn đã hòa vào dòng chảy của cuộc sống, của đời người.

    Đời người như đời sông, như cuộc sống hoà tan với thời gian, luôn trôi đi nhưng không ngừng đổi mới, mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thế. Tất cả dòng sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những lòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống. Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới…

    Cho đi!

    Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ…


    Sưu tầm

    Chợt nhớ tới bài hát Mưa Hồng của Trịnh Công Sơn, mình rất thích bài này các bạn cùng nghe nhé!
    [flash]http://www.nhaccuatui.com/m/so9EC4H5Da[/flash]


    Lời bài hát:

    Trời ươm nắng cho mây hồng

    Mây qua mau em nghiêng sầu

    Còn mưa xuống như hôm nào

    Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên

    Người ngồi đó trông mưa nguồn

    Ôi yêu thương nghe đã buồn

    Ngoài kia lá như vẫn xanh

    Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng

    ĐK:

    Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao

    Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu

    Em đi về cầu mưa ướt áo

    Đường phượng bay mù không lối vào

    Hàng cây lá xanh gần với nhau

    ***

    Người ngồi xuống mây ngang đầu

    Mong em qua, bao nhiêu chiều

    Vòng tay đã xanh xao nhiều

    Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du

    Người ngồi xuống xin mưa đầy

    Trên hai tay cơn đau dài

    Người nằm xuống nghe tiếng ru

    Cuộc đời có bao lâu mà hửng hờ.
     
    6 people like this.
  15. Gấu trúc

    Gấu trúc Ong tìm mật

    Các em giỏi quá!

    “Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả!”...Thầy giáo bắt đầu giờ học văn bằng chuyện Cô bé Lọ lem. Trước tiên thầy gọi một học sinh lên kể chuyện Cô bé Lọ lem. Em học sinh kể xong, thầy cảm ơn rồi bắt đầu hỏi. Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện vừa rồi? Học sinh (HS): Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella. Thầy: Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì? HS: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm! Thầy: Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây: các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật lòng đấy! HS: (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội. Thầy: Vì sao thế? HS: Vì …vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu. Thầy: Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi. Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội? HS: Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella. Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không? HS: Đúng ạ! Thầy:Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không? HS: Không ạ! Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành vợ của hoàng tử được không? HS: Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu. Thầy: Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử? HS: Chính là Cinderella ạ. Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào? HS: Phải biết yêu chính mình ạ! Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không? HS: Đúng ạ, đúng ạ! Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không? HS: (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ. Thầy: Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ lem! Các em có tin như thế không? Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô.

    Theo Huy Đường
    Tia Sáng/Lược dịch theo báo Trung Quốc
     
    3 people like this.
  16. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Khi bạn vội vã

    Hai cha con nhà nọ sinh sống bằng nghề làm nông trên một mảnh đất nhỏ ở miền quê. Mỗi năm, họ lại đánh xe bò nhiều đợt lên thành phố gần đó để bán rau quả, những thứ họ tự tay trồng. Ngoại trừ việc cùng danh tánh và sống chung dưới một mái nhà, hai cha con hầu như chẳng có điểm gì giống nhau. Người cha luôn bình tâm trước mọi việc, còn người con trai thì lúc nào cũng vội vàng.

    Một buổi sớm tinh mơ nọ, hai cha con thức dậy, chất hàng lên chiếc xe bò để bắt đầu một cuộc hành trình dài như mọi khi. Anh con trai tính trong đầu rằng nếu họ đi với tốc độ nhanh hơn và không nghỉ qua đêm, chỉ sáng sớm hôm sau họ sẽ tới được chợ. Thế là anh dùng cây liên tục thúc con bò, hối nó bước mau hơn.

    - Từ từ thôi, con ạ! – người cha bảo – Từ tốn sẽ giúp con sống lâu hơn đấy.

    - Nhưng nếu chúng ta đến chợ sớm hơn những người khác, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội bán hàng giá cao hơn – anh con trai cãi.

    Người cha không đáp. Ông kéo sụp chiếc nón xuống che mặt và ngủ tại chổ ngồi của mình. Thấy thế anh con trai càng bực mình và khó chịu, anh cố thúc con bò đi nhanh hơn nữa.

    Bốn giờ sau, họ đi ngang qua một ngôi nhà nhỏ. Người cha thức giấc, mỉm cười và nói:

    - Tới nhà chú con rồi. Chúng ta ghé vào hỏi thăm chú ấy một tiếng.

    - Nhưng chúng ta đã trễ mất gần một giờ rồi. Con trai ông càu nhàu.

    - Trễ thêm vài phút nữa cũng chẳng sao. Chú và bố là chổ ruột thịt, có mấy khi gặp được nhau đâu. Người cha chậm rãi đáp. Rồi họ dừng lại và ghé vào ngôi nhà.

    Chàng trai trẻ càng sốt ruột tức tối khi thấy cha và chú ngồi huyên thuyên cười nói. Gần một tiếng sau, hai cha con anh từ giã chú và anh tiếp tục lên đường. Lúc này, đến phiên người cha cầm lái. Khi đến một ngã ba, người cha quẹo xe sang phải:

    - Đường bên tay trái ngắn hơn mà bố - người con nói.

    - Bố biết, nhưng đường bên tay phải đẹp hơn nhiều.

    - Chẳng lẽ bố không biết quí thời giờ à? Chàng trai trẻ mất kiên nhẫn.

    - Ồ bố quí thời giờ lắm chứ! Chính vì thế bố mới muốn ngắm nhìn cảnh đẹp và tận hưởng trọn vẹn mỗi giây phút.

    Con đường mà người cha đi có nhiều khúc uốn quanh, băng xuyên qua những đồng cỏ chật hẹp mọc đầy hoa dại và có cả một dòng suối mát trong chảy dọc theo – thế nhưng người con trai đã để lỡ mất dịp ngắm nhìn phong cảnh đẹp ấy. Anh ngồi nhấp nhỏm bên trong xe, lòng bồn chồn và hết sức lo lắng vì sợ đến trễ. Anh cũng không nhận thấy rằng hoàng hôn hôm ấy mới đẹp làm sao.

    Trời sập tối, hai cha con đến một nơi trông như một khu vườn khổng lồ đầy hương sắc. Người cha khoan khoái hít thở hương thơm làm xao xuyến lòng người của những bông hoa, lắng nghe tiếng suối róc rách và đỗ xe lại.

    - Chúng ta sẽ ngủ lại đây – ông thở dài.

    - Từ giờ về sau con không bao giờ đi cùng với bố nữa – anh con trai tức tối nói – Bố thì chỉ thích ngắm hoàng hôn và xem hoa hơn là kiếm tiền!

    - Tại sao lại không như thế chứ, đó chẳng phải là những điều đẹp nhất mà từ trước đến giờ con vẫn nói đấy sao?

    Vài phút sau, ông thiếp vào giấc ngủ. Trong khi con trai ông nhìn mãi những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, mong cho đêm chóng qua. Đêm như dài vô tận và người con trai chẳng hề chợp mắt.

    Trước lúc mặt trời mọc, chàng trai trẻ nhanh chóng đánh thức cha anh dậy. Họ lại tiếp tục đi. Sau khi đi được khoảng một dặm, tình cờ họ gặp một người nông dân đi đường – một người xa lạ 0 đang cố kéo chiếc xe ra khỏi một vũng lầy.

    - Chúng ta giúp ông ấy một tay đi nào – người cha già thì thầm

    - Để mất thêm thời gian nữa à? Chàng trai như muốn nổi đóa lên.

    - Con bớt căng thẳng một chút đi, có thể chính con cũng đang bị kẹt vào một vũng lầy nào đó. Chúng ta nên giúp đỡ người khác khi họ cần – đừng quên điều đó con ạ!

    Anh con trai quay đi mà trong lòng hết sức tức giận.

    Khi họ giúp người nông dân kia kép được chiếc xe khỏi chổ lầy thì đã gần 8 giờ sáng. Đột nhiên, có một ánh sáng hết sức lớn lóe lên như muốn tách đôi bầu trời ra. Sau đó là một âm thanh nghe như tiếng sấm. Ở xa phía bên kia ngọn đồi, bầu trời trở nên tối đen.

    - Chắc là trong thành phố có mưa dông lớn. Người cha đoán.

    - Nếu chúng ta nhanh chân hơn, có lẽ giờ này chúng ta đã bán gần hết hàng rồi. – Người con lầm bầm.

    - Bình tĩnh đi…con sẽ sống lâu hơn, và con sẽ tận hưởng cuộc sống được nhiều hơn – ông già nhẹ nhàng khuyên nhủ con mình.

    Khi hai cha con đến được ngọn đồi mà trông xuống sẽ thấy toàn cảnh thành phố, trời đã xế chiều. Họ dừng lại và nhìn xuống phía bên dưới một lúc lâu. Không ai nói với nhau một lời nào. Cuối cùng, chàng trai trẻ đặt tay lên vai cha anh rồi nói:

    - Con đã hiểu những lời bố nói rồi.

    Họ quay chiếc xe lại và bắt đầu trở về nhà, rời xa cái thành phố có tên là Hiroshima của Nhật Bản.

    Sưu tầm
     
  17. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Cho và nhận

    Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.

    Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.

    Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."

    Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."

    Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.

    Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.

    Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".

    Sưu tầm
     
    1 person likes this.
  18. christina_huynhthuy

    christina_huynhthuy New Member

    Nửa cuộc tình

    Một tình yêu chân thành sẽ ko bao giờ nhạt phai theo thời gian. Suốt đời anh nguyện chỉ yêu và chờ đợi người con gái ấy.

    Nhà cậu bé và nhà cô bé chỉ cách nhau hàng dâm bụt, quanh năm hoa nở đỏ rực. Chiều nào dưới bóng râm của tán cây vú sữa bên sân nhà cô bé, 2 đứa cũng chơi trò chơi đuổi bắt đến khi mồ hôi túa ướt hết lưng mới thôi. Theo tháng năm 2 đứa trẻ lớn dần....

    Cậu bé 7 tuổi, cô bé 6 tuổi. Trước cửa nhà cô bé: "Tớ ko muốn chơi với cậu nữa", cô bé mặc bộ váy màu hồng, gương mặt búp bê nũng nịu.
    "Tại sao vậy", cậu bé trố to đôi mắt với hàng mi dài, tay đang cầm chiếc xe ô tô đồ chơi ngạc nhiên.
    "Mẹ tớ nói con trai thích chơi xe ô tô ko ngoan đâu. Cậu mà lái xe loạn xạ ko khéo đụng tớ mất!"
    "Cậu ko phải lo đâu, khi lái xe tớ sẽ để cậu ngồi kế bên, như thế xe sẽ đụng cậu"
    Cuối cùng cô bé cũng ngồi xuống xem bạn loay hoay với chiếc ô tô nhỏ.

    Chàng trai 17 tuổi, cô gái 16 tuổi. Trước cổng trường: "Hai đứa mình cùng đi chơi đc ko?", cô gái mặc chiếc váy dài màu trắng trông như nàng bướm xinh.
    "Không được!", chàng trai bận lau chùi chiếc mô tô đỏ.
    "Tại sao thế?", cô gái lùi lại,đôi giày trằng dẵm lên thảm cỏ, từng ngọn cỏ cứ nghiêng ngả không theo trật tự nào như nhịp đập của 2 trái tim.
    "Đi xe mô tô nguy hiểm lắm, đợi tớ có tiền sẽ mua ô tô chở cậu đi", Lúc này mặt trời chiếu rất gần. Anh đưa chiếc mũ kéo cô vào bóng râm. Anh rút trong cặp quyển tạp chí có chiếc ô tô màu đỏ mà anh thích nhất cho cô xem.

    Anh 27 tuổi, cô 26 tuổi. Trước cổng nhà thờ: "Còn muốn đi chơi với e nữa ko?", cô gái mặc áo cưới màu trắng, trang điểm thành 1 cô dâu xinh nhất.
    "Có chứ, chỉ cần em ko chê chiếc xe anh thuê là được", anh chỉnh lại chiếc cavat màu trắng, nắm chặt tay cô từ trong giáo đường bước ra.
    "Từ trước tới nay em chưa từng chê bai anh điều gì cả", cô đứng lại, từ trong ánh mắt sáng ngời như có điều gì muốn nói.
    Hàng mi của anh rủ xuống như muốn che dấu vẻ nối tiếc: "Nhưng em ko thể ngồi chiếc xe anh thuê về nhà chồng được".
    Thế là anh đưa cô vào chiếc xe ô tô sang trọng màu đỏ rực đậu phía trước, nhìn nó lướt nhanh qua rồi mất hút. Cô đã thành cô dâu của người đàn ông khác.

    Anh 37 tuổi, cô 36 tuổi. Dưới tán cây bên đường: "Anh vẫn 1 mình sao?", cô mặc chiếc váy dài nho nhã, cổ đeo chuỗi ngọc trai màu trắng. "Con trai em năm nay 9 tuổi, rất thích chơi xe ô tô. Lúc nào nó cũng điều khiển xe chạy loạn xạ khắp phòng. Chân em bị xe của nó đụng bầm tím cả rồi".
    "Em yên tâm, con trai em thích chơi ô tô là chuyện bình thường thôi. Vả lại, trong tim nó lúc nào cũng sẽ có 1 người mà nó ko nỡ đụng phải đâu".

    Anh 47, cô 46. Trước cổng nhà cô: "Tôi đưa em đi dạo được ko?", anh đến nhà cô bằng chiếc xe ô tô đỏ sang trọng.
    "Không được, sức khỏe chồng em ko tốt, em phải chăm sóc ông ấy", cô mặc chiếc váy bố, trang sức sơ sài điềm đạm.
    "Tôi đã hứa sẽ lái chiếc xe đỏ chở em đi dạo, tôi sẽ đợi!"

    Anh 57 tuổi, cô 56 tuổi. Cả 2 trong chiếc xe ô tô màu trắng: "Bây giờ tôi có thể đưa bà đi dạo được ko?"
    "Được thôi!", bà cười hiền từ.
    "Tôi muốn kết thúc cuộc sống cô đơn, bà có đồng ý cùng tôi chung sống ko?"
    "Đồng ý!"
    "Nhưng tôi đã ko còn chiếc xe ô tô đỏ và mô tô nữa rồi".
    "Ông đã vì tôi mà làm rất nhiều thứ. Tôi nghĩ cha của con tôi sẽ rất cảm kích trước sự giúp đỡ tận tình của ông. Đừng bắt tôi phải nói lời cảm tạ ông, như thế khác nào người xa lạ".
    "May quá chiếc xe này vẫn còn an toàn".
    "Tôi biết mà, có ông bên cạnh là tôi yên tâm rồi!"
    Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, ông sờ lên gương mặt bà, mùi dầu nhớt trên tay ông 40 năm trước dường như lại đến. Đâu đó tiếng nói cứ vang vọng: "Tớ sẽ mua ô tô để chở cậu đi chơi......."
     
    2 people like this.
  19. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Chuyện của dòng sông

    Có một dòng sông rất đẹp chảy qua núi đồi và đồng cỏ xanh tươi. Dòng sông ca hát nhảy nhót tung tăng từ trên núi xuống đồng bằng. Xuống đồng bằng, dòng sông chảy chậm lại, mặt nước trong xanh êm mát. Lúc ấy dòng sông còn trẻ lắm, và dòng sông muốn chảy mau ra biển cả. Dòng sông càng lớn càng đẹp ra, lượn khúc yêu kiều ven đồi và bờ lúa.

    Một ngày kia dòng sông chú ý đến sự có mặt của những đám mây trong nước. Mây đủ màu sắc, hình thể, đẹp quá chừng, nên suốt ngày dòng sông cứ miệt mài chạy đuổi theo những đám mây, mong bắt được một đám mây cho riêng mình. Nhưng mây cứ lơ lững tầng cao khó mà bắt được, nhất là mây cứ thay hình đổi dạng không ngừng. Vì mây vô thường như vậy nên dòng sông rất đau khổ. Chạy đuổi bắt theo mây thì vui nhưng sau đó dòng sông đầy thất vọng, u sầu và tức giận.

    Một ngày kia một cơn gió lớn đi qua, quét sạch mây trên trời. Bầu trời trở nên quang đãng không còn một bóng mây, dòng sông não nề tuyệt vọng, không còn muốn sống nữa. "Không còn mây để chạy theo ta sống để làm gì?" Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, dòng sông quay trở về tiếp xúc với chính mình. Lâu nay dòng sông chỉ đuổi theo những cái bên ngoài mà không bao giờ thấy được cái chính mình. Tối hôm đó, lần đầu tiên dòng sông được nghe tiếng mình khóc, âm thanh sóng vỗ vào bờ. Dòng sông lắng nghe tiếng của mình và khám phá ra một điều rất quan trọng. Dòng sông nhận ra rằng cái mà lâu nay mình theo đuổi đã nằm sẵn trong lòng mình. Tưởng mây là gì, đâu ngờ mây chỉ là nước. Mây sinh ra từ nước và bây giờ mây trở thành nước. Và dòng sông tự bao giờ cũng vẫn là nước như một đám mây.

    Sáng hôm sau khi mặt trời lên cao, dòng sông khám phá ra thêm một điều thật đẹp - đây là lần đầu tiên dòng sông thấy được bầu trời xanh thẳm. Lâu nay dòng sông chỉ chú ý đến mây, không chú ý đến bầu trời. Bây giờ sông mới biết rằng bầu trời là quê hương của các đám mây. Mây luôn luôn thay đổi, nhưng bầu trời không bao giờ thay đổi. Và bầu trời cao đã có mặt trong dòng sông tự thủơ nào. Cái thấy này đem lại cho dòng sông một nguồn an lạc lớn. Dòng sông hiểu rằng bao giờ bầu trời xanh còn có mặt, niềm an lạc của dòng sông sẽ mãi mãi vững bền.

    Trưa hôm đó, các đám mây lại lục tục trở về nhưng dòng sông không còn tha thiết muốn đuổi bắt nữa. Đám mây nào đi qua, dòng sông cũng thấy đẹp và cũng vẫy tay chào. Dòng sông không còn thấy buồn tủi hay lưu luyến. Bởi đám mây nào cũng là một dòng sông, chẳng còn phải chọn lựa. Một niềm an vui hài hòa đã kết hợp mây và sông. Tối hôm đó một điều thật tuyệt diệu đã xảy ra. Dòng sông mở rộng lòng đón mặt trăng rằm - mặt nguyệt tròn vành vạnh và sáng rực rỡ như một viên bảo châu trong dòng nước trong vắt. Có một bài kệ miêu tả hình ảnh đẹp đó:

    Bồ tát Thanh Lương nguyệt,
    Thường du ư tất cảnh không,
    Chúng sanh tâm cấu tịnh,
    Bồ đề ảnh hiện trung.

    Bụt là vầng trăng mát
    đi ngang trời thái không,
    hồ tâm chúng sanh lặng,
    trăng hiện bóng trong ngần.

    Dòng sông trong vắt đã làm hiện rõ bóng trăng và trăng đã cùng mây nước dắt tay nhau đi thiền hành về biển cả. Chẳng có gì phải chạy đuổi theo. Chỉ cần trở về với mình, trở về với hơi thở và nụ cười, trở về nơi mình ở, nơi có thông reo, chim hót và nắng ban mai, còn nơi nào đẹp hơn nữa?

    Nhất Hạnh
     
    3 people like this.
  20. tommytran

    tommytran Ong tìm mật

    Tôi đã bắt đầu biết...nói dối

    Thủa nhỏ, tôi được dạy rằng, phải sống trung thực không dối trá với bản thân mình và với mọi người vì đó là con đường sáng duy nhất của kiếp người.
    Khi đó, tôi chưa hiểu thế nào là trung thực, thế nào là dối trá mà chỉ biết rằng những hành động nào của tôi làm vừa lòng người lớn, được khen là ngoan ngoãn thì đấy là những hành động trung thực. Nhưng đến một hôm, tôi đã biết sự thật trong những lời khen ấy.

    Tôi bắt đầu biết nói dối, những lời nói dối chân thành nhất của đời mình. Tôi có ngừơi bạn quanh năm lênh đênh trên con tàu nhỏ, đã cũ, đi câu mực, đánh cá trên biển, vài tháng mới trở lại đất liền vài ngày.

    Một lần, anh đi biển và thời tiết thay đổi đột ngột khiến biển động dữ dội.

    Nhà anh chỉ còn người mẹ già ốm yếu. Vì quá lo lắng cho con trai, bệnh tim tái phát khiến bà phải vào viện trong tình trạng hôn mê. Khi đó gió biển gào thét dữ dội.
    Các bác sĩ quyết định phải mổ ngay nhưng họ không thể tiến hành ca mổ trong lúc bà mẹ lâm vào tình trạng hôn mê, suy kiệt tinh thần hoàn toàn.

    Trong những lúc tỉnh táo ngắn ngủi, bà thều thào hỏi bảo đã tan chưa, con trai bà đã về chưa? Khi đó có một người làng bên cho biết đã tìm thấy mãnh vỡ của con tàu nhà bà dạt vào bờ biển. Bà hỏi các bác sĩ nhưng không ai trả lời.

    Tôi đứng ở đó và thật rồ dại khi trung thực kể cho bà nghe rằng con bão khủng khiếp lắm, kéo dài vài ngày nữa mới thôi, con tàu đã bị vỡ, sóng sô vài mãnh vào bờ, con trai bà (bạn thân của tôi) không biết số phận ra sao?

    Các bác sĩ không kịp cản tôi.

    Câu chuyện tôi vừa kể đã đánh gục những sức lực yếu ớt cuối cùng của bà. Bà nấc nhẹ và thiếp đi. Bác sĩ bó tay. Tôi tình cờ phạm phải một tội ghê ghớm mà suốt đời tôi không tha thứ cho mình. Sau khi tan bão người bạn tôi sống sót trở về do một chiếc tàu khác cứu.

    Anh không trách tôi mà chỉ gục bên mộ mẹ khóc nức nở. Sự trung thực ngu ngốc đã vô tình khiến tôi phạm sai lầm khủng khiếp.

    Trong truyện ngắn nổi danh " Chiếc lá cuối cùng" của O.Henrry, một bệnh nhân tin chắc mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc lá rụng của tán cây ngoài cứa sổ và tin rằng đó là chiếc lá đồng hồ số phận của cô.
    Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, cô sẽ chết. Nhưng chiếc lá cuối cùng không bao giờ rụng xuống. Cô gái bình phục, sống khỏe mạnh mà không biết rằng chiếc ls cuối cùng đó chỉ là một chiếc lá giả do một họa sĩ muốn cứu cô vẽ lên vòm cây trơ trụi.

    Như vậy sự thật không phải được nhìn thấy bằng mắt, được cảm nhận bằng tri thức. Nếu tôi không kể về cơn bão tôi thấy, mãnh ván tàu vợ tôi được nghe thì có lẽ người mẹ ốm yếu ấy không chết.

    Nếu như không có chiếc lá giả kia, cô gái sẽ chết vì bệnh tật và vì tuyệt vọng. Sự thật trong đời sống con người phải đồng nghĩa với tình yêu nữa. Chỉ có điều gì cứu giúp con người, làm cho con người mạnh mẽ lên, hướng con người về ánh sáng...điều đó mới là sự thật.

    Còn tất cả những hành động, những lời nói cho dù đúng với mẳ mình thấy, tai mình nghe, tri thức của mình hiểu nhưng chúng khiến cho người khác, hoặc cho niềm tin cuộc sống, mất đi sức mạnh tinh thần dẫn đến việc hủy hoại đời sống thì đều không phải là trung thực. Nếu chúng là sự thật, đó là sự thật của một con quỷ không biết yêu thương con người.

    Một lời nói dối trong tình yêu có thể cứu người và một lời nói thật phũ phàng có thể giết ngừơi. Tất nhiên chúng ta sẽ chọn lời nối dối chân chính.

    Tuy vậy để phân biệt khoảng cách giữa những lời nói này cũng là một điều khó khăn và tùy thuộc vào từng hoàn cảnh đặc biệt. Bạn có biết nói dối thế nào để lời nói dối ấy là lời nói dối chân thành, chứa đầy tình yêu thương con người?

    Đơn giản thôi. Bạn hãy giữ lấy một trái tim tha thiết với cuộc đời và đồng loại.

    Sưu tầm
     
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này