Những câu chuyện ý nghĩa

Thảo luận trong 'THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG' bắt đầu bởi lonely, 11/09/2008.

  1. lonely

    lonely New Member

    những câu chuyện dễ thương

    khoảng cách đẹp bến tàu điện ngầm dành riêng cho hoc sinh hôm nay khá vắng , có lẽ vì nhỏ đến qúa sớm chăng ? đứng bên cạnh nhỏ là hắn - người nhỏ thích lâu lắm rồi nhưng chẳng bao giờ dám nói . có lẽ khoảng cách giữa nhỏ và hắn quá lớn : hắn là 1 hot boy bởi vóc dáng cao , mái tóc màu hạt dẻ khá dài phủ qua mắt 1 chút , lông mi công dài và rậm che giấu đôi mắt màu cà phê nhạt đa trong suốt có chút gì đó đượm buồn và 1 đôi môi luôn luôn miểm cười với bất cứ ai..........! nhìn lại nhỏ khuôn mặt chẳng có điểm gì nổi bật , vóc dáng lại nhỏ bé quá ( nhưng nhỏ thật ra rất dễ thương ) ôi ! sao khoảng cách giữa nhỏ và hắn xa quá ! hắn hôm nay vẫn áo học sinh phong phanh dựa người vào thành lang can , đôi mắt khép hờ trong giai điệu của chiếc máy nghe nhạc màu đen , chợt có 1 cô bạn trông vô cùng xinh xắn và sành điệu với mái tóc màu nâu đỏ đến và đứng kề bên hắn.Nhỏ thấy cô bạn ấy đang ngắm hắn ( cũng phải gương mặt hắn thu hút đến thế mà .....) rồi bắt chuyện cùng hắn , còn hắn thì cười dịu dàng đáp lại làm lòng nhỏ chợt buồn .....sao nụ cười ấy ko dành cho nhỏ ?!!
    ......1 buổi sáng chủ nhật , nhỏ loanh quoanh trên phố tìm mua 1 chậu foget me not - loài hoa nhỏ yêu thích và vô tình chợt thấy hắn đang tay trong tay cùng 1 cô bé dễ thương lắm - nhỏ bổng thấy trong lòng 1 cái gì đó ghen tỵ khi nhìn thấy nụ cười của hắn vẫn quá đổi dịu dàng . Nhỏ quyết định trở nên xinh đẹp hơn để được nói chuyện cùng hắn , bước nhanh vào 1 cửa hàng thời trang và mỹ phẩm - nhỏ chọn mua rất nhiều thứ !
    .... sáng thứ 2 nhỏ hôm nay thật khác : mái tóc thắt bím thay bằng làn tóc thẳng băng , đôi mắt trong veo to tròn bổng trở nên sắc sảo và thiếu mất câp kính cận , bờ môi lấp lánh lớp son bóng ...... Qủa thật hắn đang nhìn nhỏ , nhỏ rất vui nhưng thật lạ hắn đến gần bên nhỏ lấy tay làm đôi mắt kính rồi đeo vào mắt nhỏ .......hắn thật kỳ ! nhỏ hất tay hắn ra , giận dỗi vì hắn sao vô tâm thế , chợt nhỏ thấy hắn cười hiền pha lẩn chút tinh nghịch rút trong túi quần ra chiếc điện thoại di dộng rồi đưa cho nhỏ .........ơ kìa ! hình nền trong máy hắn chính là nhỏ với đôi mắt tròn trong veo cùng mắt kính quen thuộc , đôi biếm tóc lúc lắc dễ thương ! hắn lại cười rồi ra hiệu cho nhỏ xem tiếp : trong điện thoại hắn toàn hình của nhỏ : hình nhỏ bỉu môi , hình nhỏ ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ ........
    Hắn nghiêng đầu như nói : hiểu rồi chứ !! chợt nhỏ thấy nhỏ thật ngốc ghê ! nhỏ bấm ô hình cuối cùng đó là tấm hình nhỏ cười cùng dòng chữ : người tôi yêu ! bé mắt kính !....nhỏ ngượng ngùng đứng xích ra xa hắn , hắn chỉ cười rồi lại nhắm hờ mắt nghe nhạc ...được 1 lúc nhỏ chạy tới bên hắn và nói thật nhanh : này tớ thích cậu !!
    .....sáng sớm của những ngày hôm sau ở bến tàu điện ngầm nhỏ và hắn vẫn đứng cách nhau 1 đoạn nhưng khoảng cách ấy ấm hơn vì 2 bàn tay lồng vào nhau , hắn vẫn vô tâm nhưng đầy dịu dàng và nhỏ vẫn rụt rè như thế ....
    giữa hắn và nhỏ vẫn còn đó khoảng cách nhưng là 1 khoảng cách đẹp.
     
  2. lonely

    lonely New Member

    Điều quan trọng nhất

    [​IMG]
    Vững vàng như cây xương rồng trên sa mạc cằn cỗi vẫn nở hoa ngát hương

    Điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi con người? Từ những quan niệm sống khác nhau, chúng ta có thể có những câu trả lời khác nhau cho vấn đề này. Sau đây là một câu trả lời có thể có ý nghĩa đối với không ít người quan tâm đến giá trị cuộc sống.
    1. Khi đi gặp các nhân vật của mình, bao giờ tôi cũng hỏi: điều quan trọng nhất trong cuộc sống của họ là gì? Và câu trả lời nhận được không có mẫu số chung. Với nhà văn là "giữ được nhân cách” với ông nhiếp ảnh già là "được phát biểu ý kiến của mình", với vị tướng Công an là "lòng nhân ái, bao dung", với một nghệ sỹ nhân dân kịch nói là "biết mình biết người", với một nhạc sỹ trẻ là "đời sống cứ hồn nhiên"...
    Điều làm tối ngạc nhiên nhất là không có ai phải suy nghĩ lâu khi nói điều đó. Dường như câu trả lời đã nằm săn trong họ từ lâu.
    Mà tôi cứ nghĩ "điều quan trọng nhất" đó nó thay đồi theo thời gian, theo nhận thức, thậm chí thay đổi chỉ sau một cuộc gặp gỡ, khi ta nhận ra: từ xưa đến nay mình vẫn làm những việc cần làm mà không phải là việc muốn làm.
    2. Mấy năm gần đây khi mở mắt là thông tin, khi thông tin và xử lý thông tin trở thành điều kiện tiên quyết cho thành công của một con người thì một số không ít tuyên truyền cho phong trào: sống chậm.
    Không chỉ ta mà Tây, các hiệp hội giảm tốc thời gian bỗng mọc ra như nấm sau mưa. Và hàng loạt Hội thảo để bàn việc làm sao sống chậm, cốt hưởng thụ cuộc sống hay nhất. Cuốn sách gần đây của nhà báo kinh tế Can Honoré (London, Anh) với típ tựa "In praise of Slow" (sang Việt Nam được dịch là "Ngợi ca sống chậm") trở thành best seller.
    Ra hàng sách, bên này là "7 bước đến thành công”, "Làm sao quản lý thời gian tốt nhất”, "kỹ năng lãnh đạo và quản lý nhân viên" thì bên kia là sách về thiền - Yoga, về thư giãn, về sống theo sờ thích là sống lâu. Hai tương phản đó cứ thay nhau tồn tại song song.
    Bạn sẽ theo ai đây, vẻ đẹp của “tốc độ" hay cái giản dị, thuần khiết của thiền?
    3. Hồi mới vào sinh viên, tôi nghiền ngẫm nhiều cuốn sách tâm lý để làm sao vừa lòng hết thảy mọi người. Về sau mới nhận ra điều đó là không tưởng. Một đứa bé có thể làm hài lòng hết thảy mọi người nhưng đứa bé đó mãi mãi là đứa bé.
    Tôi đọc bức thư của một ông lão trong cuốn sách mà ám ảnh mãi. Đó là tiếng thở dài của một con người thấy con tàu chạy qua không phải dành cho mình. Nếu được làm lại, tôi sẽ ăn kem nhiều hơn, thức dậy sớm hơn, ít mang đồ đạc khi đi xa hơn và sống bớt ngăn nắp hơn... ông lão đó đã viết như thế để rồi câu kết là một thực tế phũ phàng: nhưng mà tôi đã 80 tuổi rồi!
    Hồi tôi mới viết báo chạy đôn chạy đáo tìm đề tài, viết hăng hái thích bộc lộ "cái tôi" của mình để rồi những bài báo có chất “lửa" nhưng nhiều khi còn non nớt về nghề. Theo thời gian, tôi có nhiều quan hệ hơn và đã có một giai đoạn chùng hẳn xuống viết rào trước đón sau, rất kín kẽ.
    Để rồi nhận ra, trở lại viết như hồi trẻ - không đặt quan hệ lên màn hình. Viết là viết đúng những gì mình nghĩ.
    Có thể mất nhiều quan hệ. Chấp nhận.

    Điều quan trọng nhất với tôi là Không đánh mất mình!
     
  3. lonely

    lonely New Member

    Học từ những chú kiến

    Học từ những chú kiến [​IMG]
    </SPAN>​

    Làm việc tập thể thực ra không khó. Nhưng teen Việt nhà mình vốn tự thân vận động, không thích ràng buộc vào nhau.
    Truyện rằng những chú kiến bé nhỏ đã đoàn kết với nhau để hạ gục một lão voi già kiêu căng to tướng. Đặt trường hợp những anh chàng tí hon này không biết tương trợ cho nhau, chắc chẳng bao giờ chúng đạt được thành công rực rỡ như vậy.
    Nỗ lực chung - Thành quả của tất cả
    Làm việc tập thể thực ra không khó. Nhưng teen Việt nhà mình vốn tự thân vận động, không thích ràng buộc vào nhau. Những người giỏi sợ bạn bè trong nhóm không làm tốt như ý và tự nguyện xòe tay lãnh hết mọi công việc về mình. Những bạn khác thì phần vì lười, phần vốn chẳng quen kết hợp với nhau nên những công việc nhóm (teamwork) khó mà thành công tốt đẹp.
    Bí kíp cho bạn
    Hiểu đồng đội
    Một nhóm tốt đòi hỏi một tập thể vững vàng với những mối quan hệ tốt đẹp. Hãy dành thời gian tìm hiểu về những người đồng đội của bạn. Thực tế, có những người bạn rất hòa đồng, dễ mến núp sau một vẻ ngoài khinh khỉnh. Nếu không dành thời gian để tìm hiểu họ, bạn sẽ chẳng bao giờ phát hiện rằng mình đã ghi thiếu tên bao nhiêu người trong danh sách “bạn tốt” của mình đâu.
    Giữ lời hứa
    Nếu bạn đã hứa sẽ làm một việc gì đó với team của mình, hãy hoàn thành đầy đủ công việc đó. Một cái máy không thể chạy tốt nếu bộ phận của nó chỉ được gia công nửa vời hoặc làm sơ sơ cho có. Những đồng đội cùng nhóm cần phải có niềm tin vào nhau. Hãy nhận lời khi bạn biết chắc rằng mình sẽ làm được. Nếu phần việc được giao vượt quá khả năng của bạn, hãy từ chối hoặc yêu cầu được giúp đỡ. Đừng vơ quá nhiều việc rồi mặc kệ cho nó tốt xấu gì cũng được. Nếu bạn đã thất hứa một lần (như tới trễ, không làm phần báo cáo của mình…) khiến cả nhóm bị ảnh hưởng thì thử hỏi lần sau, ai sẽ tin tưởng vào bạn nữa.
    Có tranh luận càng tốt!
    Những ý kiến trái ngược nhau là một trong những cách kích thích sự sáng tạo. Khi hai hay nhiều bạn trong nhóm tranh cãi, điều đó đồng nghĩa với việc nhóm sẽ bàn luận để đi đến một kết quả tốt nhất làm hài lòng cả hai bên (như một phương pháp, hướng giải quyết, cách dàn dựng vở kịch…). Tuy nhiên, hãy giữ nhiệt độ của những cuộc tranh luận không lên quá cao. Nếu không, chúng sẽ đốt cháy tình bạn và mọi cố gắng bằng những cuộc cãi vã ầm ĩ “một sống một còn” theo kiểu: “Cậu thấy thế tốt thì cậu cứ làm, tớ không làm”.... Tốt nhất, khi hai bên đang tranh luận, một hay hai người bạn khác cần đóng vai trò trọng tài và người hòa giải. Những nhân này sẽ giúp không khí cuộc tranh luận thoải mái hơn.
    Tips nhỏ bỏ túi
    1/ Hãy xác định những mục đích mà nhóm bạn cần đạt tới. Mục đích càng rõ ràng bao nhiêu, các bạn sẽ càng dễ dàng vạch ra đường đi và giành lấy chúng bấy nhiêu.

    2/ Bàn bạc cụ thể, thẳng thắn và chân thành vớu tất cả các thành viên trong nhóm về kế hoạch và công việc sắp tới. Như vậy, các thành viên sẽ có thể hiểu rõ team mình chuẩn bị làm gì.
    3/ Hãy đảm bảo rằng mỗi thành viên đều được phân công công việc rõ ràng. Các đồng đội của bạn cần phải hiểu họ nên làm gì và có trách nhiệm với từng phần việc của mỗi người. Sự lộn xộn khó hiểu sẽ gây nhầm lẫn cho các thành viên trong nhóm, khiến họ chán nản.
    4/ Không xác định được phần việc của mình cũng dễ gây hiểu lầm, cụ thể là các thành viên sẽ đụng nhau chan chát trong một phần việc nào đó.
    5/ Niềm tin là một điều không thể thiếu trong họat động đội nhóm. Nếu các bạn có thể làm việc chung với những người bạn thân của mình thì quá tốt rồi. Nếu không, hãy học cách tin tưởng và giành lấy lòng tin của các đồng đội khác trong nhóm nhé.
    6/ Đừng quên nói “cảm ơn” khi bạn nhận được một sự giúp đỡ hay “xin lỗi” nếu bạn thật sự đã sai. Tuy chúng nhỏ bé và đơn giản nhưng lại chứng minh rằng bạn là người rất cân bằng, biết phân biệt đúng sai
    7/ Nếu bạn thắc mắc một vấn đề nào đó, hãy hỏi thật kĩ lưỡng. Đừng vội ôm một mớ công việc vào người và mất phương hướng vì bạn chẳng hiểu nó nhắm vào mục đích gì, hay mình sẽ phải làm gì. Nếu cần, hãy yêu cần những người đồng đội hỗ trợ bạn nhé. Tất cả vì mục tiêu chung của nhóm mà.
    8/ Đừng vội cau có khi nghe những lời góp ý. Đôi khi, “thuốc đắng” thì “giã tật”. Bạn có thể rút kinh nghiệm cho bản thân từ những lời khuyên chân thành. Với những lời góp ý có ý xấu, đơn giản là hãy bỏ qua chúng thôi. Thời gian sẽ chứng minh ai thành công và hạnh phúc hơn!
     
  4. lonely

    lonely New Member

    Điều quan trọng nhất

    Điều quan trọng nhất [​IMG]
    Vững vàng như cây xương rồng trên sa mạc cằn cỗi vẫn nở hoa ngát hương</SPAN>​

    Điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời mỗi con người? Từ những quan niệm sống khác nhau, chúng ta có thể có những câu trả lời khác nhau cho vấn đề này. Sau đây là một câu trả lời có thể có ý nghĩa đối với không ít người quan tâm đến giá trị cuộc sống.
    1. Khi đi gặp các nhân vật của mình, bao giờ tôi cũng hỏi: điều quan trọng nhất trong cuộc sống của họ là gì? Và câu trả lời nhận được không có mẫu số chung. Với nhà văn là "giữ được nhân cách” với ông nhiếp ảnh già là "được phát biểu ý kiến của mình", với vị tướng Công an là "lòng nhân ái, bao dung", với một nghệ sỹ nhân dân kịch nói là "biết mình biết người", với một nhạc sỹ trẻ là "đời sống cứ hồn nhiên"...
    Điều làm tối ngạc nhiên nhất là không có ai phải suy nghĩ lâu khi nói điều đó. Dường như câu trả lời đã nằm săn trong họ từ lâu.
    Mà tôi cứ nghĩ "điều quan trọng nhất" đó nó thay đồi theo thời gian, theo nhận thức, thậm chí thay đổi chỉ sau một cuộc gặp gỡ, khi ta nhận ra: từ xưa đến nay mình vẫn làm những việc cần làm mà không phải là việc muốn làm.
    2. Mấy năm gần đây khi mở mắt là thông tin, khi thông tin và xử lý thông tin trở thành điều kiện tiên quyết cho thành công của một con người thì một số không ít tuyên truyền cho phong trào: sống chậm.
    Không chỉ ta mà Tây, các hiệp hội giảm tốc thời gian bỗng mọc ra như nấm sau mưa. Và hàng loạt Hội thảo để bàn việc làm sao sống chậm, cốt hưởng thụ cuộc sống hay nhất. Cuốn sách gần đây của nhà báo kinh tế Can Honoré (London, Anh) với típ tựa "In praise of Slow" (sang Việt Nam được dịch là "Ngợi ca sống chậm") trở thành best seller.
    Ra hàng sách, bên này là "7 bước đến thành công”, "Làm sao quản lý thời gian tốt nhất”, "kỹ năng lãnh đạo và quản lý nhân viên" thì bên kia là sách về thiền - Yoga, về thư giãn, về sống theo sờ thích là sống lâu. Hai tương phản đó cứ thay nhau tồn tại song song.
    Bạn sẽ theo ai đây, vẻ đẹp của “tốc độ" hay cái giản dị, thuần khiết của thiền?
     
  5. lonely

    lonely New Member

    Chuyện của cây, lá và gió (new)

    Chuyện của cây, lá và gió [​IMG]
    </SPAN>​

    Cây, Lá và Gió "Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"
    Cây

    Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, tro ngsố đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

    Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

    Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng
    Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình
    Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.
    Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.
    Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?
    Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”


    [​IMG]
    Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác

    Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

    Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.

    Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

    Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

    Gió
    [​IMG]
    Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.
    Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi
    Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
    “Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây


    Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

    Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng… và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.

    Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?
     
  6. lonely

    lonely New Member

    Chút suy tư trong ngày

    Chút suy tư trong ngày :eek:

    [​IMG]

    Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay sở được.
    Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. Ông ta đề nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ không thực lòng muốn nhận công việc này.

    Bác ta gọi đại một nhóm thợ có tay nghề kém và mua những lọai vật tư chất lượng kém để xây dựng căn nhà ấy. Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiếc chìa khóa nhà. Ông nói với bác: “Đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho công ty bấy lâu nay”.


    Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nó thật tốt đẹp. Ở một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời mình, chúng ta không hề dốc sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do chính tay ta dựng nên thì chúng ta cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước hẳn chúng ta đã hành động khác đi.

    Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời chúng ta chính là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó cũng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách.
    Tấm bảng gắn trên tường ghi rằng: “Sống là thực hiện một kế họach do chính mình vạch ra”. Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ. Cuộc sống của bạn ngày mai là kết quả từ thái độ sống và những lựa chọn của bạn ngày hôm nay.
     
  7. bluesky

    bluesky New Member

    Sự Tích Hoa Hồng Bạch

    [​IMG] Câu chuyện này xảy ra vào thời mà những khu vườn còn ngập tràn cỏ dại, các loài hoa rất hiếm và chưa có hương thơm, còn hoa hồng chỉ có một màu đỏ thắm.
    [FONT=Verdana,Arial]Câu chuyện này xảy ra vào thời mà những khu vườn còn ngập tràn cỏ dại, các loài hoa rất hiếm và chưa có hương thơm, còn hoa hồng chỉ có một màu đỏ thắm. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ở một làng quê nọ, nơi một dòng sông nối liền với biển, có hai đứa trẻ chơi rất thân với nhau, cô bé có mái tóc dài đen mượt, còn tóc cậu bé màu vàng tơ. Buổi sáng tinh mơ, khi mặt trời còn chưa tròn, hai đứa trẻ đã cùng nhau vui đùa trong sóng biển hay mải mê tìm kiếm những viên đá màu xanh. Buổi chiều muộn, lúc mặt trăng đã hiện dần vành vàng nhạt màu, cả hai vẫn còn ở trong rừng hái cho nhau những chùm quả dại ngọt lịm. Tháng ngày như thế trôi qua, nhưng chưa bao giờ cậu bé được nghe giọng nói của cô bé, vì cô bị câm từ thuở nhỏ. Và thay vì kể chuyện cho cô, cậu hát cho cô nghe những bài ca cuả những dân du mục thường cưỡi ngựa qua làng, những bài ca của những người đánh cá khi cả đoàn thuyền kéo về những con cá lớn, những bài ca về câu chuyện dòng sông... Hai đứa trẻ dần lớn lên, và rồi cậu bé đi học việc theo đoàn thuyền đánh cá, còn cô bé ở nhà với bố mẹ làm vườn. Cậu vẫn thường hát cho cô nghe, nhưng những sáng tinh mơ mặt trời hay những chiều tà mặt trăng không còn nữa. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ngày cậu bé tròn mười lăm tuổi, đoàn thuyền đánh cá mở hội gia nhập cậu. Suốt một ngày sẽ vui chơi, và buổi tối các cô bé sẽ tặng cậu hoa để rồi sớm hôm sau, cậu sẽ theo đoàn thuyền ra khơi. Chiều hôm ấy, có cô bé tóc vàng con một người đánh cá đến hỏi cô phải làm gì. Và cô rủ cô bé ấy đi tìm hoa vì cô biết những khu vườn nhiều hoa đẹp nhất. Nhưng vào mùa hè nóng bỏng ấy, ánh nắng chói chang đã làm khô đi nhiều cây cối, suốt buổi chiều bọn trẻ đi rất xa mà chỉ tìm được vài bông hồng nhỏ. Khi mặt trời dần lặn, hai cô bé sợ lạc, và cô bé tóc vàng đứng lại trên con đường nhỏ đợi những bác thợ đi qua để hỏi lối về. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Còn lại một mình, cô bé tóc đen vui chạy như một cánh chim từ vườn này sang vườn khác, cô rẽ từng khóm lá, từng rặng cây để tìm chọn. Một làn gió dịu dàng, man mát bỗng đưa bước chân cô đến một vườn hoa, nơi một khóm hồng đỏ thắm như đang chờ đợi. Ôm vào ngực những nụ hồng chúm chím, cô lặng mình hôn lên những cánh hoa. Lạ kỳ làm sao, những bông hoa bỗng tỏa hương thơm ngọt ngào, dịu nhẹ. Vui sướng, cô nhắm mắt và thầm nghĩ "cám ơn trời, trời đã ban cho bạn những bông hoa này qua tôi", và nước mắt cô chảy dài trên má, khẽ rơi xuống những cánh hoa. Khi mở mắt, cô ngây người đi trước vẻ đẹp lạ lùng của những bông hoa. Nước mắt cô đã làm phai đi màu đỏ, những cánh hoa bên ngoài đã mang sắc trắng, và bên trong phơn phớt màu hồng. Những nụ hoa thẹn thùng, trong trắng như e ấp, dịu dàng trên ngực cô, trong vòng tay cô. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Khi cô quay trở lại, cô bé tóc vàng đã hỏi được đường về, và cả hai cùng chạy đến nhà cậu bé. Đến gần khu vườn nhà cậu, mái tóc của cô bay theo gió và vướng vào bụi gai, cô càng gỡ càng thêm rối. Đưa cho cô bé tóc vàng bó hồng, cô giữ lại cho mình một nụ hoa, nụ hoa bé nhỏ nhất. Đứng sau lùm cây, cô bé như nghe thấy tiếng hát của cậu bé, và bên những cành lá rì rào trong gió, cô tưởng tượng nụ cười thân thương của cậu, nụ cười của mặt trời những sáng tinh mơ và mặt trăng những khi chiều tà. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Nụ hồng của cô bé đã nở ngày hôm sau và bên cô luôn có hương thơm thoang thoảng. Rồi một sớm tinh mơ, khi mặt trời còn chưa tròn, cô bé đem cành hồng ra vườn trồng. Sáng sáng cô tưới chút nước và chăm sóc cho cây hồng bé nhỏ của mình. Mùa hè qua đi, mùa thu rồi hết mùa đông, khi mùa xuân đến, cô bé mừng vui thấy những nụ hồng đầu tiên chúm chím hé nở. Và dù cô bé không còn hôn lên những nụ hoa, dù nước mắt cô không bao giờ còn chảy trên những cánh hoa, thì kỳ diệu thay, những bông hồng mới vẫn mang hương thơm dịu ngọt và màu trắng phớt hồng. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Từ đó loài hoa hồng bạch ra đời. [/FONT]
     
  8. lonely

    lonely New Member

    Cho bạn, cho tôi

    Bạn tự nhủ rằng từ giờ sẽ sống ích kỷ hơn, cho đi ít hơn và nhận từ người khác nhiều hơn. Nhưng... thực tế khi bạn thay đổi cách sống mới này, bạn nhận ra chẳng phải vì mình cho ít đi, mà nhận được nhiều hơn lên.
    Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được.
    [​IMG]
    Bạn thắc mắc rằng tại sao khi người khác buồn thì bạn luôn ở bên cạnh họ để xoa dịu vết thương lòng cho họ, rồi đến khi họ tìm lại được niềm vui họ sẽ lại quên bạn. Còn bạn, khi bạn buồn ai sẽ là người lắng nghe và thấu hiểu nỗi lòng của bạn đây?
    Bạn ạ! Cuộc đời này là một vòng tròn. Thật ra không có sự bất công nào đối với bạn ở đây hết, có hay chăng sự nhận lại từ người khác chỉ là đến sớm hay muộn với bạn mà thôi và cái quan trọng là bạn có mở rộng lòng mình để nhận nó hay không!
    Tất cả chúng ta sinh ra và tồn tại trên đời này đều mắc nợ nhau. Cho đi, nhận lại là hình thức luân phiên để trả nợ lẫn nhau.
    Khi bạn cho đi những điều tốt đẹp thì bạn sẽ nhận được sự bình yên trong tâm hồn. Bạn phải hiểu rằng cho đi không có nghĩa là có sự toan tính ở đây. Bạn càng tính tóan thì bạn lại càng cảm thấy bị dồn nén, bạn cho đi mà tâm bạn không tịnh. Khi ấy bạn vừa phải cho mà vừa không được nhận niềm vui vô hình từ chính bản thân cái cho đi của bạn.
    Tất cả mọi thứ chúng ta làm cho nhau đều có sự vay trả. Đôi khi là sự vay trả hữu hình và đôi khi cũng là một sự vay trả vô hình.
    Mỗi người chúng ta quen biết nhau, yêu nhau, ghét nhau, căm thù nhau... âu cũng là cái duyên. Có duyên mới biết, mới quen, mới yêu, mới ghét!
    Cái duyên ban đầu là do trời định nhưng để gắn bó lâu dài, muốn biến cái duyên ấy thành tình yêu thương thì là do chúng ta quyết định, nhờ vào cái cho đi của mỗi người.
    Nhưng bạn nên nhớ, trong tình yêu không có sự trông mong được nhận lại, bởi tình yêu luôn luôn là một thứ điều luật không công bằng của trái tim, không có định nghĩa cũng chẳng có lý lẽ. Có hay chăng một bạn nhận được hạnh phúc. Không thì bạn nhận được sự chán chường, đau khổ!
    Tất cả đều trong một vòng tròn luẩn quẩn.
    Nhưng dù biết đôi khi cuộc sống không được như ý muốn của ta, bạn hãy cứ cho đi. Cho đi là bạn đã tự yêu thương lấy chính bản thân mình. Bạn đã hòa vào dòng chảy của cuộc sống, của đời người.
    Đời người như đời sông, như cuộc sống hoà tan với thời gian, luôn trôi đi nhưng không ngừng đổi mới, mãi biến chuyển nhưng muôn đời vẫn thế. Tất cả dòng sông rồi sẽ đi về biển, từ biển bao la sẽ rót vào những lòng sông mênh mông tràn đầy, mạch luân lưu không ngơi nghỉ ấy là cuộc sống. Sẽ không bao giờ có cái chết vì nơi tận cùng cũng là khởi thủy cho những mầm sống mới...
    Cho đi!
    Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ...
     
  9. bluesky

    bluesky New Member

    Nước Mưa...........

    Bạn không bao giờ thấy cô bé đó khóc. Cô bé đó là một món quà quý giá, không chỉ mang niềm vui đến cho họ, mà còn tìm ra niềm vui khi không ai khác có thể.

    [FONT=Verdana,Arial]- Bố đừng lo, năm nay con không cần mua cái gì mới đâu mà! - cô bé nói khi bố của cô mất việc. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Bà ơi, nếu bà không tìm thấy cái gậy thì bà cứ dựa vào cháu cũng được. Cháu đủ thấp để bà dựa và đủ khoẻ để đỡ bà mà! - cô bé nói khi bà không tìm thấy cái gậy chống. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Katie là cô con gái duy nhất của họ. Họ lấy nhau hơn 10 năm, và bác sĩ nói rằng họ không thể có con. Nhưng đến các bác sĩ cũng không sao giải thích được khi cuối cùng thì Katie ra đời. Có thể Katie là món quà mà cuộc sống tạo nên và tặng cho họ. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Dường như Katie có câu trả lời cho tất cả mọi thứ. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Tại sao bầu trời màu xanh? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Vì màu sơn xanh nhiều hơn các màu khác và có ai đó làm đổ… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Tại sao chim hót? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Vì lúc đi dạo trong công viên thì bạn có mang theo radio để nghe nhạc được đâu… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đó là những câu trả lời của Katie. Katie luôn cười, luôn vui vẻ, và ai nhìn thấy cô bé cũng có cảm giác nhẹ nhõm. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Chưa ai từng nhìn thấy cô bé buồn. Cho đến sự kiện "nước mưa". [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đó là ngày mà bố mẹ Katie đưa cô đi khám sức khoẻ. Trông cô không được khoẻ lắm. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Bác cần nói chuyện với bố mẹ cháu - bác sĩ bảo - Bác sang chỗ cô y tá để cô ấy kiểm tra lại một chút được không? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Bố mẹ Katie rất lo lắng, dù họ cũng cố mỉm cười khi Katie đi ra ngoài. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Tôi thấy sức khoẻ của Katie có điều rất đáng lo ngại — bác sĩ nói — Bây giờ phải thử máu thêm đã… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ba tuần sau, bác sĩ có kết quả chắc chắn. Katie bị một bệng ung thư hiếm gặp. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Rất ít khi bác sĩ lại đến tận nhà bệnh nhân để nói chuyện nhưng Katie là một cô bé đặc biệt. Bác sĩ tới và nói bố mẹ Katie gọi cả cô bé vào cùng nghe. Bác sĩ tin rằng một cô bé thông minh như Katie có thể hiểu được vấn đề. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Trong phòng khách, bác sĩ thận trọng giải thích bệnh tình của Katie, và trong thời gian tới cô bé sẽ phải chiến đấu với bệnh tật thế nào, sẽ phải điều trị ra sao… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Katie bình tĩnh ngồi nghe, không nói lời nào. Nhưng bỗng nhiên, nước mắt cứ chảy xuống hai gò má cô bé. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Katie, con không sao đấy chứ? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Không sao, mẹ ạ, sao mẹ hỏi thế? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Katie, mẹ thấy con đang khóc… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Không phải con khóc đâu… Đó là nước mưa… Con hơi sợ một chút và nước mưa rơi xuống để cuốn nỗi sợ đi ấy mà… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Quả thật, tối hôm đó trời mưa rất nhiều. Có thể nhiều người đang lo lắng và nước mưa rơi để cuốn trôi nỗi lo đi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Katie, cô bé của những điều kì diệu, nhập viện vào ngày hôm sau và trở về nhà sau 6 tháng, hoàn toàn bình phục. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Tôi viết bài này vì hôm nay tôi nghĩ đến Katie. Tôi luôn nghĩ đến cô bé khi sợ hãi, lo lắng, buồn đau… Nhưng rồi "nước mưa" lại rơi và cuốn những lo lắng của cô bé trôi đi. [/FONT]
    [FONT=Verdana,Arial](Theo sưu tầm)[/FONT]
     
  10. Sir Alex

    Sir Alex New Member

    pó...cẵng:eek:
     
  11. bluesky

    bluesky New Member

    sao bạn không nghĩ nó được sưu tầm từ chính "diary" của người viết bài này nhỉ? mình viết bài này để mọi người cùng đọc & suy ngẫm chứ không phải để nhận xét mặc dù mỗi người đều có quyền tự do ngôn luận. Mong bạn hiểu cho hen.:eek:
     
  12. RiêngMộtGócTrời

    RiêngMộtGócTrời Ong tìm mật

    @bluesky: Hình như Sir Alex chỉ có ý định comment trên cụm từ "theo sưu tầm" của bluesky, chứ không có ý gì trên nội dung của bài viết cả. Trong tiếng Việt của mình, "theo" hiếm khi đứng trước một động từ, vì vậy trong trường hợp của bluesky thì chỉ cần dùng "sưu tầm" là đủ.

    Hy vọng còn được đọc nhiều thông điệp cuộc sống thật ý nghĩa từ bluesky :)
     
  13. bluesky

    bluesky New Member

    Cháu có thể làm được tất cả

    Nhiều năm về trước căn bệnh tim của cha tôi đã đến giai đoạn cuối. Cha tôi không được phép làm việc thường xuyên, thỉnh thoảng cũng khỏe nhưng ông có thể trở bệnh bất cứ lúc nào và phải lập tức nhập viện.
    Cha tôi muốn có một công việc gì đó để khuây khỏa nên ông tình nguyện vào làm cho một bệnh viện trẻ em của địa phương. Cha tôi rất yêu trẻ con và đây đúng là một công việc tuyệt vời cho ông. Ông chọn việc chăm sóc những đứa trẻ bị bệnh vào giai đoạn cuối, trò chuyện và chơi đùa với chúng.

    Trong số những trẻ mà cha tôi chăm sóc có một bé gái mắc một chứng bệnh rất hiếm, bị liệt từ cổ trở xuống. Tôi biết cô bé ắt hẳn phải rất buồn và thất vọng vì em không thể làm gì được cả!

    Cha tôi quyết định giúp đỡ cô bé. Ông vào phòng cô bé, đem theo màu, cọ và giấy. Ông để giấy lên giá đỡ, ngậm cọ trong miệng và bắt đầu vẽ. Ông không hề dùng đến tay mình và chỉ cử động đầu. Cha tôi đến thăm cô bé bất cứ khi nào có thể và vẽ cho cô bé xem. Lúc nào ông cũng nói: "Cháu thấy chưa, cháu có thể làm bất cứ việc gì mà cái đầu cháu muốn!". Dần dần cô bé bắt đầu dùng miệng để vẽ. Hai bác cháu càng ngày càng quấn quít với nhau.

    Ít lâu sau, cô bé xuất viện vì các bác sĩ không thể giúp cô bé được gì nữa. Cha tôi cũng rời bệnh viện vì bệnh của ông tái phát. Một thời gian sau cha tôi hồi phục và trở lại công việc ở bệnh viện. Một ngày nọ ông chợt thấy cửa phòng bật mở, và bước vào chính là cô bé ấy. Giờ đây cô bé đã đi được! Em chạy ào tới ôm chặt lấy cha tôi. Cô bé đưa cho cha tôi một bức tranh em tự vẽ bằng tay, ở dưới đề dòng chữ "Cảm ơn bác vì đã giúp cháu đi được!".

    Lần nào cha tôi cũng khóc khi kể lại câu chuyện đó. Cha nói tình yêu thương đôi khi còn mạnh hơn cả y học. Cha tôi mất vài tháng sau khi được cô bé tặng tranh.


    (sưu tầm)
     
    Chỉnh sửa cuối: 07/10/2008
  14. bluesky

    bluesky New Member

    "Chúng em là những thằng ngu!"

    Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.
    Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!"

    - Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ? - Đứa ở trên hăm dọa.
    Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.

    Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.

    Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn.
    - Tụi nó quậy cô phải không? - Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy. Tôi gật đầu.
    - Đừng có suy nghĩ nữa. - anh ta nói - Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này.

    - Ý anh là sao?

    - Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi.

    Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.

    Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ.
    "Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?"

    Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ.

    "Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình."

    "Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi."
    "Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này."
    "Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu không?"

    Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn.

    Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird".

    Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp." Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế.

    Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

    Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng.

    Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.
    Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi.

    Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy. Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa.

    Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.

    Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy.

    Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!
     
  15. votienlong

    votienlong Noname

    Sức vươn lên của con người là một điều gì đó thật đáng khâm phục.Có ý chí,niềm tin cùng một người thật sự quan tâm giúp đỡ.Ta sẽ đủ sức mạnh làm được nhiều điều mà ngay chính cả bản thân của mình thật không dám nghĩ tới.Chính câu chuyện của blue đã đem đến nhiều thứ cho riêng bản thân mình.Cảm ơn thật nhiều
     
    1 person likes this.
  16. bluesky

    bluesky New Member

    Hãy hát đi Ve con!

    Mỗi năm đến hè, dân cư loài Ve vẫn hay thường tổ chức cuộc thi giọng ca hay. Ai thắng cuộc sẽ được trao giải "Micrô vàng mùa hè", đây cũng là giải thưởng danh giá nhất, chứng tỏ đẳng cấp chuyên nghiệp của cá nhân thí sinh tham dự nói riêng và cộng đồng dân cư nơi chú Ve ấy sống nói chung.


    [FONT=Verdana,Arial]Do đó, khi thời tiết rục rịch sang mùa cũng là lúc các chú Ve sầu nô nức tập dợt để đến ngày thi tranh tài cùng nhau. Nhưng năm nay cơ cấu giải thưởng có khác chút, thể thức thi cũng khác luôn. Năm nay, từng khu phố Ve thi với nhau chứ không phải tự cá nhân ai muốn thi thì thi. Giải thưởng này nhằm tôn vinh hợp âm mùa hè đặc trưng của cộng đồng Ve. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Cuộc thi được diễn ra với qui mô thật to lớn và nhộn nhịp hẳn, đi đâu cũng nghe xôn xao bàn tán về cuộc thi. Năm nay ban giám khảo đã cho từng khu phố Ve bốc thăm để thi đấu. Ve cây nhãn sẽ thi với Ve cây bàng, Ve cây phượng thi với Ve cây bã đậu, Ve cây me sẽ thi cùng với Ve cây chùm ruột… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Cuộc thi diễn ra sôi nổi suốt mấy ngày liền, ngày nào mọi người cũng nghe ra rả những âm thanh náo động cả một khoảng trời. Hôm thì nghe ầm ào phát ra từ cây phượng, hôm lại lao xao phía cây chùm ruột… Những dàn hợp âm ấy vang lên lanh lảnh, inh ói, nhặng xị cả một khoảng không mùa hè. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Nhưng mùa hè thì hay có mưa. Mà hổng mưa sao gọi là hè được. Thế là, xảy ra một chuyện thật đáng tiếc cho khu phố Ve cây bàng. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Khu phố Ve cây bàng có anh Ve lửa. Gọi anh là Ve lửa vì trên lưng anh có vệt sọc màu lửa. Bữa trước đội Ve cây bàng của anh đã xuất sắc qua được vòng bán kết, và đang chờ ngày thi trận chung kết quyết định. Từ bữa đó, chiều nào anh cũng ra sức luyện tập để chuẩn bị cho buổi biểu diễn cuối cùng. Anh siêng năng, cần mẫn tập luyện, quyết chí phải cùng với khu phố mình đoạt lấy giải nhất. Cả những chiều mưa anh cũng chẳng bỏ tập bao giờ. Cố sức quá, thế là anh ốm. Ban đầu anh nghĩ anh chỉ ốm thường thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến sức khỏe. Nhưng qua hôm sau thì anh không thể nhấc nổi cánh của mình lên, dù cố gắng cách mấy anh cũng chẳng hát nổi một câu nào cả. Tự dưng anh thấy buồn quá chừng, thấy sao mà chán hết mọi sự. Không chán sao được, cố gắng quá, hy vọng quá mà tự nhiên cái bệnh hà. Anh Ve lửa buồn hiu buồn hắt. Làm kiếp Ve sầu mà bảo anh không thể biểu diễn thì chi bằng làm… con gì khác đi chứ làm Ve làm gì. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Cư dân Ve cây bàng biết tin anh bị ốm, mọi người kéo đến hỏi thăm anh, khuyên anh dưỡng sức cho mau khỏe. Nhưng mà coi bộ anh Ve lửa hổng khỏe kịp rồi. Giờ, cứ nhấc cánh lên là anh ho sù sụ à. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ngày thi đấu gần kề rồi, bệnh anh Ve lửa có giảm thì cũng giảm xíu xiu à, khỏe lên chút, nhưng mà nói chuyện thì vẫn còn thều thào thều thào chớ nói gì là hát hò. Chẳng ai bảo ai, Ve cây bàng bèn phải tìm một anh Ve khác thay thế anh Ve lửa thôi. Mà khổ nỗi, cũng chẳng còn ai có thể thay thế cả. Đây là cuộc thi tập thể, các chú Ve đều thi hết rồi, đội hình biểu diễn không thể vắng mặt anh Ve lửa được. Các chú Ve khu phố cây bàng bắt đầu lo lắng, chẳng lẽ lại bỏ cuộc, đã qua được vòng bán kết rồi mà. Chút xíu nữa thôi, là có cơ hội giành cái micrô vàng mùa hè rồi. Tội tình gì mà phải bỏ cuộc! Mọi người bối rối quá đi, lo lắng quá đi. Cả ngày cả đêm cứ cãi nhau inh ỏi xem phải tính thế nào đây. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Gần nhà anh Ve lửa có chú Ve con. Ve con bé xí xi (thì Ve… con mà). Bình thường chú không quan tâm đến hội hè, đình đám lắm vì chú nghĩ cuộc thi ấy là của người lớn, chú không thèm quan tâm làm gì (quan tâm cũng đâu được đi thi đâu). Ngày nào chú cũng rong chơi cùng bạn Dế cơm và bạn Bươm bướm xinh xinh thôi. Bữa nọ, đang nhức đầu vì cứ mãi suy nghĩ đến cuộc thi, anh Ve lửa thấy bức bối quá, nằm trên giường bệnh mà cứ nghĩ ngợi kiểu này hoài chắc… xụi luôn quá, anh muốn thử đi dạo quanh vườn nhà cho thoải mái chút, vận động chút cho khỏe. Anh đứng tựa cửa hàng rào nhìn mặt trời buổi chiều lặng dần. Ve lửa cố tạo ra một hợp âm hòa cùng thiên nhiên, nhưng không gian im lặng và anh biết mình còn phải dưỡng bệnh dài dài. Anh ngồi nghĩ mông lung, anh thấy chú Ve con đang lào xào đùa giỡn với dế cơm và bươm bướm. Anh nghe tiếng Dế cơm rủ một đứa bạn nào đấy, khi đứa bạn Dế xuất hiện, nó lại réc lên inh ỏi khiến cho chú Ve con giật cả mình . Chú Ve con liền vang lên những tiếng èo èo vui tai lắm. Anh Ve lửa cười thầm, rõ là con nít, cũng chỉ là mới vỡ giọng thôi. Anh lắc đầu và cười, rồi anh khẽ nói: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Ve con này, con không thể gáy như bạn dế được đâu. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ve con nhìn anh và nói: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Con đâu cần phải gáy như bạn dế đâu, con đang cho bạn ấy biết, con cũng có khả năng như bạn ấy chớ bộ! [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ve lửa khuyên răn: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Con cần tập luyện, chứ con cứ phát ra những tiếng è è ấy nghe mắc cười lắm . [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ve lửa nói xong, nghĩ chắc tụi nhỏ sẽ im lặng chấp nhận lời nhận xét của mình. Nhưng cậu Dế cơm nói: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Tiếng è è đâu có sao đâu nè, bọn cháu thích là được rồi. Chú không thấy là âm thanh này nghe hay hay lắm sao! [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Bây giò Ve lửa bắt đầu chú ý hơn đến tiếng è è của Ve con. Tự nhiên Ve lửa như phát hiện ra điều gì đó, chạy một mạch sang nhà trưởng nhóm biểu diễn, chẳng mấy chốc cả đòan biểu diễn đến tập trung trứơc sân nhà Ve con. Họ yêu câu Ve con hát lại cho họ nghe, sau đó là những tiếng phê bình, nhận xét . Đêm ấy cả khu vực cây Bàng tự nhiên xôn xao khó hiểu lắm. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Trưa hôm sau, trận chung kết bắt đầu trong sự nô nức háo hức của cộng đồng họ Ve. Không khí buổi trưa ấy căng thẳng và gây cấn biết chừng nào. Hôm nay Ve cây bàng thi đấu bằng sự cổ vũ nhiệt tình của cư dân Ve, chắc vị họ biết trước một đội đương kim vô định như Ve cây phượng, trận đấu này đáng giá biết bao nhiêu. Sau khi đội hình được dàn ra, các nhạc công hai đội bắt đầu tranh nhau từng giai điệu, từng âm thanh, từng tiết tấu. Bên nào cũng cố sức chơi hết khả năng của mình, Ve cây phượng vẫn giữ phong thái ung dung, tự tin của một nhà vô địch. Riêng đội Ve cây bàng, hợp âm của họ ban đầu hùng hồn, lúc sau lại như trầm lắng xuống, rồi vang lên những tràng è è pha lẫn những tiếng phụ họa của các nhạc công, làm sân khấu như vỡ ra. Bản nhạc hôm nay có gì đó kỳ lạ mà thu hút quá. Chú Ve con xuất hiện giữa các anh Ve, ban đầu hơi khớp (toàn là người lớn không mà) nhưng rồi chú tự tin lên, và rồi chú hát è è bằng tất say mê. Khán giả bắt đầu hét lên: "Hát đi nào Ve con, hát nào!". [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Buổi biểu diễn ấy được kết thúc bằng một tràng cổ vũ cũng… è è từ khán giả. Đương nhiên rằng, giải thưởng năm nay thuôc về Ve cây bàng với dàn hợp âm cực kì độc đáo ấy. Chú Ve con hôm ấy cũng thấy tự hào lắm lắm, ai dè đâu mình lại được giải. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Về phần anh Ve lửa, anh nói với mọi người rằng, tiếng è è đấy có nghĩa lắm. Hợp âm Ve vang lên bao nhiêu thì tiếng è è vang đệm theo, nhắc nhở một mùa hè hè hè đã về rồi đấy. Micrô vàng năm này là hợp âm từ chú Ve con với những tiếng è è è, gọi hè đang về, gần gũi và rộn rã tiếng Ve. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Chẳng có lý do gì lại không trao giải cho một chú Ve con biết gọi hè hè hè cả! [/FONT]


    o O o


    [FONT=Verdana,Arial]Bạn thân mến! [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Có khi, người ta chẳng cần biết bạn là ai, chẳng cần biết khả năng của bạn là đến đâu, người ta chỉ chú ý xem bạn đang làm gì và làm với thái độ thế nào... Vì vậy, một lúc nào đó, bạn hãy thử đặt mình vào vai một chú Ve, để gọi một mùa hè bằng tất cả sự say sưa mà xem. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Làm công việc gì đâu có quan trọng, quan trọng là thái độ mà ta làm công việc đó . [/FONT]
     
  17. bluesky

    bluesky New Member

    Trùng hợp và số phận- Câu chuyện của thầy Khủng Long

    Truyện kể rằng, có một lớp học cuả thầy Khủng Long, lớp học ấy gần miệng một núi lửa. Thầy Khủng Long cũng kể cho các học sinh cuả thấy biết rằng, ngày xưa nơi này núi phun lửa dữ lắm, nhưng bây giờ thì hết rồi. Các bạn trong lớp lúc nghe thầy kể các bạn cũng thấy sợ sợ. Hông sợ sao được, núi lửa chớ bộ chơi sao. Vĩ đại, ghê gớm lắm bộ!

    [FONT=Verdana,Arial]Lớp học cuả thầy Khủng Long thường rất đông học trò, mà đôi khi cũng vắng hoe hà. Vì mỗi khi đến mùa sinh nở hay mùa đông giá rét, dù thầy vẫn đến lớp dạy học nhưng các bạn học trò của thầy thì chỉ đến lớp lác đác vài em thôi. Mấy năm trước thầy chỉ dạy những điều căn bản cho các bạn, nhưng những năm gần đây thầy muốn thay đổi phương pháp học tập để lôi kéo các bạn đi học. Vì bao năm đứng lớp thầy nghiệm ra rằng lớp mà vắng học trò trong tim thầy buồn bã ghê lắm, thầy yêu học trò cuả thầy biết bao. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Thế là mùa hè năm ấy, thay vì tất cả các học sinh được nghỉ học, thầy Khủng Long lại tập trung các bạn cùng nhau tổ chức một buổi sinh hoạt trại hè. Ý tưởng này có từ bạn Heo Rừng. Bạn heo rừng nhà gần cạnh trường học, cạnh mấy cái hồ nước nóng trên núi. Ngày nào bạn Heo Rừng cũng ra đó tắm. Từ lúc tắm, da bạn Heo rừng không còn sạm đen nữa, nhìn kĩ sẽ thấy nó hồng hồng trắng nữa nghen. Vậy nên bạn muốn rủ bạn bè mình cùng nhau đi tắm ở những cái hồ nước nóng ấy. Bạn Heo muốn chỉ cho bạn Hươu cao cổ biết, bạn Tê Giác, bạn Voi, và các bạn khác cùng tắm cho thích. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đến ngày tập trung cắm trại, lớp học cuả thầy Khủng Long tập hợp đông lắm. Nghe mấy bạn nói với nhau rằng, mọi năm nghỉ hè mạnh ai nấy đi chơi riêng, chán lắm! Giờ đi chung với lớp với thầy thì phải đi thử cho biết. Thầy Khủng Long hôm ấy chỉ các bạn dựng trại bên cạnh một con suối, nếu muốn tắm nước nóng hay tắm suối chỉ cần đi vài bước chân sẽ tới thôi. Lần đầu tiên bạn Voi dựng trại, vừa mới chui vào đã sập xuống hết trơn. Còn phần bạn Chuột Chũi, thầy dặn dựng trại bạn lại đào cái hang rồi chui vào đó bảo là dựng xong rồi. Mắc cười nhất là bạn Đại Bàng, đi kiếm cây kiếm củi dữ lắm, ai dè đâu dựng cái tổ chim thật to rồi bảo đấy là cái lều. Cả ngày dựng trại, nhìn các bạn hoà đồng với nhau thầy Khủng Long phấn khởi lắm. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đêm ấy các bạn cùng đốt lửa trại cùng vui đùa và nghe thầy Khủng Long kể chuyện, mấy cô nàng Rắn Hổ Mang, Rắn Lục và chị Sư Tử cái cứ bảo thầy kể về kỉ niệm gì gì đó cuả thầy cho cả lớp nghe. Mà mấy cô con gái, cứ học cô giáo thì thôi, học ngay thầy gíáo là cứ hỏi đời tư cuả người ta miết hà. Thầy Khủng Long có ngại ngùng nhưng thầy muốn gần gũi với các bạn hơn. Ấy thế đêm ngồi bên nhau, thầy kể. [/FONT]


    o O o


    [FONT=Verdana,Arial]Ngày trước, khi thầy còn trẻ lắm. Thầy có nhiều lý tưởng, nhiều hoài bão, nhiều cả ước mơ. Vì thầy biết sức mạnh cuả bản thân nên thầy tự tin vào chính mình dữ dội. Có một lần thầy lên núi này cắm trại với lớp thầy, đêm ấy thầy cũng quây quần, trò chuyện và hát những bài hát sinh viên cho nhau nghe. Rồi một cơn mưa to ấp đến, các bạn chạy đi trú mưa vào các hang đá, thầy cũng vậy. Nhưng thầy to con quá, nên chẳng chui vào hang được, đành đứng chịu trận bên ngoài trời lạnh. Lúc ấy thầy chỉ muốn mình bé lại, vào hang với các bạn cho ấm. Nhìn các bạn bên trong, lòng thầy giữa cơn mưa đêm thấy tủi thân lắm. Thầy buồn làm sao đó. Đột nhiên thầy thấy bên cạnh mình có cô bạn Kì Nhông đang đứng nép vào thầy (thầy mắc cỡ lắm nghen!). Tò mò thầy hỏi: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Sao bạn không vào bên trong cho ấm! Ở đây chút nữa ướt hết cho coi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Giọng cô Kì Nhông trong mưa nghe êm lắm: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Ở đây mát mẻ! Bên trong nóng lắm. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Khủng Long: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Trời! Mưa thế này là lâu tạnh lắm bạn vào trong hang đi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Kì Nhông: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Mình nép vào bạn rồi, hông ướt đâu. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Tự nhiên cái câu nói ấy của Kì Nhông làm lòng Khủng Long thấy ấm áp quá chừng, nên cố sức vươn người một tí che cho cô bạn. Không dưng lại có người chịu mắc mưa với mình, mà là một cô nàng nữa chớ! Xao xuyến trong lòng quá đi! [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Thầy cùng cô bạn vừa đứng bên cạnh nhau trong mưa đêm vừa trò truyện thì thầm. Ban đầu là hỏi thăm này nọ, rồi tâm sự chuyện này chuyện kia. Suốt đêm mưa ấy, họ nói nhiều thứ về tương lai và dự định cuả riêng mỗi người. Sáng hôm sau, và những ngày sau thầy và cô ấy trở thành đôi bạn thân. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Rồi, cô ấy và thầy yêu nhau lúc nào thầy cũng không biết nữa. Thầy yêu những gờ gai lưng cuả cô ấy, yêu tròng mắt cô ấy. Và, thầy còn phát hiện cô ấy giống thầy nhiều thứ lắm. Cô ấy giống như bản sao cuả thầy thu nhỏ vậy đó! Thầy yêu cô ấy ghê luôn. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Nhưng mà… ngày đó, cả hai còn trẻ quá, nên rồi họ tan vỡ chỉ vì một lí do vô lý nhất trên đời. Thầy là Khủng Long, cô ấy là Kì Nhông, thầy to đùng, cô ấy chút xíu, khác biệt quá, không môn đăng hộ đối chút nào. Cả hai bị ghét bỏ do khác loài vói nhau, bị mọi người gia đình hai bên phân biệt đối xử. Mà cũng bởi tuổi trẻ, ai cũng có cục tự ái to đùng nên rồi họ mất nhau. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Khi thầy ra trường, đi qua nhiều nơi, rồi vô tình đến đây thầy gặp một đôi bạn, đó là bạn Cọp và bạn Mèo. Hai bạn ấy là một đôi ăn ý và sinh sống nơi này, thầy thích phong thái tự do và cách các bạn ấy sống theo lý lẽ cuả mình nên thầy chọn nơi này và ở lại. [/FONT]



    o O o


    [FONT=Verdana,Arial]Kể đoạn, thầy Khủng Long trầm ngâm: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Nhân buổi nói chuyện hôm nay, thầy muốn mình tâm sự với các em. Ngày kia khi không còn đi học nữa, hãy nhớ rằng: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Sự Trùng hợp là khi một buổi trời mưa không hẹn mà ta có thể có một tình bạn. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Số phận là khi chúng ta sinh ra ở một ngôi sao nào đó khác nhau. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Sự Trùng hợp thì có rất nhiều, các em đừng đem sự trùng hợp để đánh đố trái tim mình. Cũng như số phận vậy, đừng vì số phận mà bỏ đi những điều tốt đẹp nằm sâu trong trái tim mình. Trùng hợp là chúng ta học chung một lớp, số phận là chúng ta có những ngôi nhà khác nhau, đời sống khác nhau. Tất cả chỉ là sự xếp đặt hợp lý do cuộc sống mang đến để thử xem chúng ta ra sao, vượt qua trùng hợp để kết nối số phận, hay dùng trùng hợp để nuối tiếc về số phận. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Giữa trùng hợp và số phận có những lằn ranh rất mỏng manh, bởi vì nó mỏng manh nên đừng quá chú trọng đến nó mà làm đau đớn chính trái tim mình. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đêm lửa trại ấy trôi qua, sau này các bạn vẫn hay nhớ về thầy Khủng Long. Nhớ về chuyện cuả thầy để nhắc nhở mình đừng sa vào lằn ranh do trùng hợp và số phận. Sự trùng hợp nào đó đã mang chúng ta đến với nhau, vậy thì chính chúng ta hãy làm cho số phận cuả mình đẹp đẽ thêm! [/FONT]



    o O o


    [FONT=Verdana,Arial]- Trùng hợp kì nhông và khủng long cùng là bò sát. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Trùng hợp là kì nhông và khủng long chọn đứng cạnh nhau trong mưa. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Số phận là kì nhông không thể lấy khủng long , mà phải lấy kì nhông (luật này mang tính căn bản). [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Số phận là kì nhông và khủng long không vượt qua rào cản cuả phân biệt chủng tộc (đáng buồn thay, đây là vấn đề tất yếu cho nòi giống, không chấp nhận kẻ ngoại lai). [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Trùng hợp và số phận có một lằn ranh nhỏ mà kẻ khổng lồ như khủng long, hay gai góc như kì nhông không dám bước qua. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]- Trùng hợp hay số phận - tất cả do chính bản thân mình quyết định nên bước qua lằn ranh hay là cố tình xây luôn nó thành một bức tường. [/FONT]


    [FONT=Verdana,Arial]Hãy sống và vượt qua mọi rào cản - lời thầy Khủng Long. [/FONT]
    (st)
     
  18. bluesky

    bluesky New Member

    Bí mật viên đá hình trái tim

    Tôi - một trái tim đá! À mà không, chính xác thì tôi là viên đá hình trái tim mới đúng.


    [FONT=Verdana,Arial]Tôi có một bí mật trong trái tim đá, à lại quên, bí mật trong một cục đá hình trái tim. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Tôi vừa tỉnh thức và giờ tôi muốn chia sẻ bí mật của mình như một câu truyện kể. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Hình như tôi đã ngủ quên từ lâu lắm rồi hay sao ấy. Tại tôi có cảm giác như mình vừa tỉnh dậy một giấc ngủ dài! Đừng nhìn tôi như thế, tôi nói thật mà! Mà cũng đừng hỏi sao tôi không ngủ luôn đi, dậy làm chi, có lý do mới dậy chớ bộ. Nhưng tôi biết lí do tôi tỉnh dậy à nghen, đó là do tôi bị đánh thức bởi một giọng nam nào đó đang hát những lời nhạc: [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]"Có hòn đá cô đơn xa xăm, đứng ở đó cớ sao một mình. Phải chăng đá cũng thất tình? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Có chị gió bay ngang qua, khẽ nhẹ vuốt mát tâm hồn mình… buồn làm chi hỡi em? [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Có giọt nước rơi trên mi, khẽ nhẹ thấm xót xa trong lòng… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ta ôm một chút đau thương thôi, dấu thật kín mãi trong hồn mình"[/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]... Tiếng đàn, giọng hát làm tôi giật mình và tỉnh giấc. Tôi nhìn hoang mang khi không biết tôi đang ở đâu. Đáng lý ra phút này tôi cần tìm lời giải đáp rằng vì sao mình lại ở đây, nơi này.Thế nhưng, nghe bản nhạc ấy trong tôi trỗi dậy những chuỗi kí ức đã ngủ từ lâu lắm rồi. Phải rồi! Tôi đang nhớ về tôi của những ngày đã xa, xa lắm… [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ngày ấy, ngày tôi còn vô ưu bên cạnh thành phố sỏi và đá. Sống chung một cộng đồng lớn, tôi cũng được đi học, được đến trường như bao bạn bè khá . Rồi giữa mớ hỗn độn đá và sỏi tôi cũng tìm cho mình một cô nàng dễ thương. Mối tình đầu với viên Đá Xanh ấy chẳng đi đâu đến đâu vì một ngày kia cô ấy được đưa đi nơi khác và rời xa tôi, tôi thì học cách lãng quên cô ta và tự nhủ rằng, sống trên đời đôi khi phải biết quên đi một vài thứ. Tôi chọn cách quên cô ta và tôi để cho thân thể mình một vết rạn nho nhỏ. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đá sỏi cũng có đời sống của đá sỏi, tôi vẫn tồn tại giữa cộng đồng của tôi. Là một viên đá, hằng ngày tôi phải phơi mình giữa cuộc đời thực, hứng những cơn nắng quái đến bỏng da bỏng thịt, hứng những trận mưa điên cuồng mà đôi khi sau cơn mưa ấy tôi bị chìm hoàn toàn trong nước là nước. Ngày cũng như đêm, tôi tồn tại giữa nắng gió của cõi tục như một điều cần phải có trong đời đá của tôi. Và như thế thân thể tôi có thêm nhiều, nhiều nữa những vết rạn mang tên cuộc sống. Nhiều vết rạn như thế nhưng tôi chưa vỡ vụn ra, tôi vẫn trơ ra cùng năm tháng. Rồi, tôi vô tình quen biết cô Đá Hồng. Cô ấy là một viên đá vừa nâu đỏ vừa hồng hồng, nhưng tôi thích kêu cố ấy bằng Đá Hồng. Chúng tôi trở thành bạn và trao đổi với nhau rất nhiều thứ, tôi bắt đầu muốn tìm cho mình một tình bạn giữa 2 người khác phái, tôi tìm thấy điều đó ở cô Đá Hồng ấy! Tôi có một tình bạn. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Ngày kia, tôi phát hiện ra mình đang yêu. Từ dạo mối tình đầu với nàng Đá Xanh, giờ tôi thấy mình đang yêu lần nữa. Người con gái tôi yêu là cô nàng Đá Trắng. Tôi yêu cô ta một cách chân thành, ngày đêm tôi đều mong ngóng được nhìn thấy cô ấy. Cô ấy trong mắt tôi là trong sáng, là đáng yêu, là hạnh phúc của tôi. Tôi càng hạnh phúc tin tưởng nhiều vào tình yêu hơn khi biết cô ấy cũng yêu tôi, tôi cảm nhận được tình yêu khi cả hai chúng tôi ở cạnh nhau. Lúc ấy, tôi thấy đời như thế là trọn vẹn, tốt đẹp lắm rồi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Thế nhưng, ở đời ai mà đoán được chữ ngờ… Sau khi tôi đang tận hưởng niềm hạnh phúc trong tình yêu với người yêu Đá Trắng của tôi, đến một lúc thì tôi lại cảm giác được sự nhạt nhẽo trong tình yêu, à - phải kêu là sự nhàm chán mới đúng. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Những khi ấy, tôi thường tìm đến Đá Hồng. Chúng tôi lại nói chuyện cùng nhau về đủ thứ vấn đề một cách rất hợp ý như thể những ngày tôi còn chưa "bận rộn" với tình yêu cùng nàng Đá Trắng của tôi. (Sau khi tôi có người yêu, xoay xoay trong vòng quay hạnh phúc khiến tôi quên đi mất người bạn Đá Hồng của mình). Chính điều này làm tôi nghĩ tình bạn chúng tôi thật tuyệt vời, thật đáng trân trọng biết là bao nhiêu. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Tôi càng không thể ngờ là trái tim của tôi lại còn có thể yêu Đá Hồng. Không ngờ rằng nàng cũng yêu tôi. Tình bạn của chúng tôi trở thành tình yêu tự lúc nào không biết nữa. Tôi nhận ra tôi yêu Đá Hồng nhiều lắm, tôi yêu bằng tình bạn, bằng tình yêu. Cô Đá Hồng ấy, cô ấy làm thắp sáng trong tôi nhiều thứ lắm, cô ấy cũng khiến tôi thay đổi nhiều lắm. Tôi không biết nên kể thế nào về những gì cô ấy gây ảnh hưởng với tôi, dù rằng khi nhận ra mình đang yêu cũng là lúc mình không thể yêu Đá Hồng được – tôi vẫn còn một tình yêu là nàng Đá Trắng của tôi. Trái tim tôi đau lắm, ngày nào nó cũng như muốn vỡ tan ra. Tôi dằn vặt mình rằng không thể phụ bạc Đá Trắng, nhưng nếu thế thì tôi đành giấu thật kín tình yêu dành cho cô Đá Hồng trong tâm hồn mình mà thôi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Khi Đá Hồng biết chuyện tôi giấu cô ấy về Đá Trắng, cô ấy khóc! Tim tôi như càng đau đớn rạn vỡ thêm nhiều! Và rồi, Đá Hồng lựa chọn ra đi trong cuộc tình tay ba mà tôi là kẻ tội đồ… Ngay cả việc kéo giữ một tình bạn giữa chúng tôi cũng đã không còn chút ý nghĩa nào cả. Từ ngày Đá Hồng ra đi, tôi những tưởng thờì gian sẽ làm tôi quên Đá Hồng như từng quên mối tình đầu với Đá Xanh. Nhưng chẳng có vẻ gì là quên đi cả, tôi sống trong tiếc nuối vô vàn vì để Đá Hồng xa cách tôi mãi mãi cũng như buồn thật nhiều khi nghĩ một ngày nào đó Đá Hồng sẽ quên mất tôi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Đá Trắng cũng biết chuyện. Nàng khóc rất nhiều. Nhiều lắm. Và rồi, sau một đêm mưa lớn lắm, nàng cũng bỏ tôi mà đi. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Còn tôi? Tôi bây giờ thì sao, một vết sẹo lớn trong tâm hồn và vô vàn những vết rạn trên khắp thân thể tôi. Vì sao tôi ngủ mê đi tôi không biết nữa, chỉ biết tôi bây giờ mang hình thù là một cái trái tim của con người, một trái tim đá đầy những vết rạn nứt, và đang làm công việc là viên đá chặn giấy! Chán dễ sợ! [/FONT]


    [FONT=Verdana,Arial]o O o [/FONT]​


    [FONT=Verdana,Arial]Mỗi người đều có một quả tim với những nhịp đập và những đòi hỏi mà chỉ trái tim của chính mình mới hiểu hết được. Mỗi đời sống đều ẩn giấu một định mệnh, dẫu đá hay sỏi nhưng chính những vật vô nghĩa lại thay thế cho vô vàn điều có nghĩa khác nhau trong cuộc sống chúng ta. Hằng ngày, khi bạn bước chân giẫm lên hay vô tình cầm trên tay một viên sỏi hoặc đá. Thử nhìn xem nó có hình trái tim và nó có những vết rạn hay không, để ta đem về nhà mà nâng niu gìn giữ như gìn giữ những tháng ngày đã qua của ta. Biết đâu trái tim ta cũng từng tơi tả như thế, từng rạn vỡ như thế và từng có những bí mật mang tên một nỗi buồn nào đấy. [/FONT]

    [FONT=Verdana,Arial]Những ngày đã xa, khi tôi sa vào những cơn tuyệt vọng. Tôi từng ước mình hoá thành đá sỏi để lăn qua lăn lại vô cảm đời đời. Nhưng hôm nay cầm trên tay viên đá hình trái tim có nhiều vết rạn vỡ - tôi ngộ ra một điều: Sỏi đá cũng còn cần có nhau thì huống chi con người. Phải không? [/FONT]
    (sưu tầm)
     
    Chỉnh sửa cuối: 14/10/2008
  19. bluesky

    bluesky New Member

    Ba lời nói dối

    Có ba lời nói dối ở đất Mỹ ngày nay mà tôi mong muốn tất cả các bạn đều nhận thức được.

    Lời nói dối đầu tiên là "Tôi được quyền mắc lỗi". Các bạn trẻ, lời nói dối đó sẽ làm cho các bạn liên tục vấp ngã mỗi khi bạn nghĩ rằng mình có quyền được phạm sai lầm. Tất cả chúng ta, ai cũng từng phạm sai lầm, nhưng thực chất thì chúng ta không được quyền phạm sai lầm. Nếu bạn sống mà cứ tin tưởng vào lời nói dối đó, bạn sẽ vấp phải hết trở ngại này đến trở ngại khác, không bao giờ có được phương hướng hay tài sản gì trong cuộc sống.

    Các bạn là những người trẻ nên không biết được câu chuyện về chàng Len Bias. Cậu ấy là một tiền đạo bóng rổ của trường ĐH Maryland. Cậu chơi dự bị cho Boston Celtics, được dự đoán sẽ trở thành một ngôi sao, cùng với Larry Bird, Kevin McHale, và Robert Parrish, có thể đem chức vô địch về cho đội mình. Len Bias rất cao to, khỏe mạnh, nhảy và giữ bóng tốt, ném bóng hay, nhanh như sóc và có nhiều người ví cậu với Michael Jordan. Có một vài người bạn của Len Bias tới chơi. Họ chúc mừng cậu là người đầu tiên được chơi cho đội bóng rổ nhà nghề. Họ mang theo một ít cocaine. Len Bias thử một chút, và chỉ trong một vài phút, tim cậu ấy phản ứng lại với cocaine, và cuộc sống đã rời bỏ cậu. Đến bây giờ, tôi vẫn không xác minh được cậu ấy đã từng sử dụng ma túy hay không. Tận sâu thẳm trong tâm trí, tôi không nghĩ rằng Len Bias từng nghĩ "Có chuyện gì to tát đâu. Mình cũng chỉ là người. Cũng có quyền đựơc phạm sai lầm chứ. Nếu mình bị bắt thì sao? Nếu bị sốc thì sao? Mà thế thì có sao? Mình chỉ là người thôi, tất nhiên có khi phạm sai lầm chứ!". Các bạn trẻ, chỉ một sai lầm đó đã làm Len Bias mất cả mạng sống. Đó là lý do tại sao bạn đừng nên tin rằng "Tôi tất nhiên được phạm sai lầm". Chúng ta ai ai cũng có sai lầm, nhưng chúng ta không "tất nhiên" gì với những sai lầm cả.

    Lời nói dối thứ hai, rất phổ biến ở bậc phổ thông, đó là "Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình đâu".

    Các bạn trẻ, chúng ta ai cũng có niềm tin kiểu như thế. Chúng ta luôn tin rằng tất cả những điều xấu trong cuộc sống sẽ xảy ra với người khác, chứ không bao giờ xảy ra với chúng ta cả. Chúng ta tự bảo mình như thế – không bao giờ xảy ra với mình đâu! Có một câu chuyện xảy ra 6 năm về trước mà nếu tôi có sống thêm 150 nữa, tô cũng không thể nào quên. Tôi là một fan của môn bóng rổ và đội bóng tôi thích nhất là LA Lakers. Tôi đã từng thích thú xem Lakers thi đấu khi đội có Kareem Abdul-Jabbar, Magic Johnson, James Worthy, Maichael Cooper, toàn là ngôi sao. Tôi đã thích thú biết bao mỗi khi xem họ thi đấu!

    Trong đó, vận động viên tôi thích nhất là Magic Johnson. Tôi thích nhìn cách anh ấy chơi bóng, rất khéo léo và nhanh nhẹn, lại có nụ cười rất dễ mến. Và có lần, khi từ sở làm về nhà để ngồi xem buổi họp báo của Lakers trên tivi, dĩ nhiên là có cả Magic Johnson nữa. Bạn có biết anh ấy nói gì với tất cả những thanh niên ở Mỹ không? Tôi sẽ không bao giờ quên điều đó, thậm chí nó còn văng vẳng bên tai tôi mỗi khi nhớ lại. Anh ấy nói: "Có lẽ tôi đã quá khờ dại. Tôi đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Bạn biết Magic nói về điều gì không? Chuyện gì ma anh ấy nghĩ không thể xảy ra với mình? Magic Johnson có kết quả thử HIV dương tính! Và anh ấy nói: "Tôi đã không bao giờ nghĩ chuyện này có thể xảy ra với tôi". Tôi nghe anh ấy lặp đi lặp lại câu đó nhìêu lần…

    Các bạn trẻ, mỗi khi các bạn làm sai việc gì, các bạn thường tự nói gì với mình? "À, chuyện đó chẳng bao giờ xảy ra với mình đâu mà!". Tôi vẫn nhớ 5 năm trước khi tôi bị mất cắp ôtô, ngay giữa ban ngày. Tôi nhớ khi viết bản tường trình cho cảnh sát, tôi đã viết rằng: "Không thể tin được là chuyện này lại xảy ra với tôi!". Chuyện này đáng lẽ phải xảy ra với những người khác. Tôi đọc thấy trên báo rồi, tôi xem trên tivi rồi, nhưng tôi không bao giờ nghĩ nó có thể xảy ra cho tôi… thế mà nó đã xảy ra. Bạn có biết Peter Rose không? Anh ấy lẽ ra vẫn chơi bóng chày ở giải chuyên nghiệp. Nhưng anh ấy bị đuổi vì đã cá độ trong các trận bóng chày, và như thế là phạm luật. Sâu thẳm trong tôi, tôi không nghĩ rằng Peter đã nghĩ: "Ah, chuyện đó không thể xảy ra với mình đâu, mình không thể bị bắt vì cá độ được!". Giá như có ai có thể nói với Peter Rose và Magic Johnson rằng: "Magic và Pete này, đây có phải là kỳ nghỉ đáng giá của các cậu chăng? Nó có đáng để để phải đánh đổi cả sự nổi tiếng, nghề nghiệp và tương lai của các cậu? Các cậu đã làm gì vậy?". Các bạn trẻ à, chuyện gì cũng có thể xảy ra, với bất kỳ ai.

    Lời nói dối thứ ba, các bạn hãy suy nghĩ thật kỹ để thật sự hiểu nó, đó là: "Mình còn rất nhiều thời gian".

    Các bạn trẻ, các bạn có biết mình thường tự nói gì với bản thân không? Chúng ta nghĩ: "Mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp, mình sẽ trở thành một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng! Thế thì mình khỏi phải lo về môn Toán, môn Chính tả, hay Vi tính… Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!". Các bạn trẻ ơi, các bạn không hề còn nhiều thời gian đâu. Các bạn đang là những thanh niên, học sinh, sinh viên và các bạn phải tạ ơn thượng đế rằng vẫn còn có những con người lặng lẽ mà bạn gọi là giáo viên. Bạn phải cảm ơn thượng đế rằng bạn đang học với những giáo viên sẵn sàng phạt bạn, hoặc buộc bạn phải làm những gì bạn đã biết, vì họ tin rằng bạn có khả năng để hoàn tất công việc. Các bạn có hứng thú với rất nhiều thứ không liên quan tới khả năng của mình, không giúp gì cho công việc của mình sau này… Các bạn tự lừa dối mình vì các bạn không chịu dành thời gian cho những thứ mà bạn biết là cần thiết, như môn Toán, như Chính tả, như Vi tính… Các bạn nghĩ: "Mình còn rất nhiều thời gian cho chúng!". Không, bạn không hề còn nhiều thời gian, vì hôm nay là ngày bạn bắt đầu chuẩn bị cho cả cuộc sống sau này của bạn. Và tôi hy vọng bạn sẽ bắt đầu chuẩn bị ngay từ hôm nay.

    Tổng kết lại, có ba lời nói dối, đó là: "Mình được phép phạm lỗi". Không, các bạn không được phép như thế. Chúng ta tạo ra lỗi sai, nhưng chúng ta không được phép làm điều đó. Lời nói dối thứ hai là "Điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với mình!". Đúng vậy, các bạn ạ, tất cả mọi việc đều có thể xảy ra với chúng ta. Và lời nói dối thứ ba chính là "Mình còn khối thời gian!". Các bạn không có nhiều thời gian như vậy đâu. Tôi không biết bao nhiêu người trong số các bạn xem việc vào Đại Học là quan trọng. Một số trong các bạn có thể theo học ở một trường dạy nghề, số thể có thể tìm một việc làm ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông. Tôi không biết các bạn rồi sẽ làm gì, nhưng hy vọng rằng các bạn sẽ hiểu được điều này: Những điều tốt đẹp luôn đến với những người chăm chỉ, trung thực và có trách nhiệm.. Mong rằng các bạn sẽ có đủ lòng tin để dõng dạc nói rằng "Mình có thể làm được!".


    (Theo J.C.Watts)
     
  20. bluesky

    bluesky New Member

    Vườn kỉ niệm

    bạn hẳn đã từng có những kỉ niệm? nó ngọt ngào, êm dịu hay đáng buồn và đắng cay? hay là khác nữa? hãy kể cho mọi người cùng nghe, cùng chia sẻ nhé !!!

    Ngày xưa, xưa ơi là xưa , chắc chắn một điều là mọi người vẫn còn nhớ như in ngày ấy ở trong trí nhớ cuả mình. Vì từ ngày xưa ấy cho đến hôm nay chúng ta vẫn luôn nhắc về nó như một miền nhớ thân yêu.

    Vào một ngày chia theo thì quá khứ, khi bước đi sau cơn mưa, bầu trời trong xanh hiện lên một sắc cầu vồng gợi nhớ về một câu chuyện đời rất thực.
    Thuở xưa, khi chưa có loài người mà chỉ mới có muôn thú thôi, có một mảnh đất phủ đầy cỏ, và người ta gọi mảnh đất ấy là thảo nguyên xanh. Cũng có người lại bảo rằng đây là thung lũng cỏ xanh, chẳng biết nên gọi làm sao cho đúng. Thôi thì kêu là một mảnh đất xanh đầy cỏ cho vừa lòng tất cả vậy.

    Trên mảnh đất ấy, chỉ có cỏ và cỏ thôi, chứ lúc ấy chưa có gì hết. Cỏ trải dài từ nơi này qua nơi khác, xanh và xanh. Mà bởi chỉ có cỏ nên muôn loài có vẻ như ngày càng cảm thấy chán cảnh vật ấy. Chẳng có gì là mới mẻ, ngày hôm nay cỏ vẫn giống như ngày hôm qua. Cỏ đồi bên này có mất đi một chút thì tìm sang đồi bên cạnh. Quẩn quanh chỉ là cỏ và cỏ, một màu xanh xanh xanh mà thôi. Ở trên cao chỉ có mỗi ông Mặt Trời điểm màu vàng vàng vàng hằng ngày. Muôn loài thốt lên rằng, cuộc sống thật tẻ nhạt làm sao, khi mà ngày hôm nay cũng chỉ giống hôm qua và sẽ giống nhau vào mai kia mốt nọ. Muôn thú nhìn cảnh như thế nên đâm ra chẳng còn muốn nhìn gì nữa, chị Thỏ vẫn là chị Thỏ, anh Gấu cứ là anh Gấu, chẳng ai thay đổi. Chị Bò cái cùng lũ con cũng vậy, ngày nào cũng gặm cỏ hoài mà không biết chán, lũ con chị cũng quẩn quanh như mẹ chúng nó. Muôn thú nhìn nhau ngán ngẩm, thế là chúng sống thờ ơ với nhau dù rằng chúng biết cảm giác hôm nay cũng giống như cảm giác cuả ngày mai chẳng có gì là thay đổi. Vậy nên muôn loài mạnh ai nấy sống, coi như không có gì xảy ra, thờ ơ và dửng dưng. Cuộc sống ấy tẻ nhạt như mảnh đất chỉ mỗi màu xanh ấy vậy! Buồn thật buồn vì cảnh vật chẳng có gì khác hơn, muôn thú cũng chỉ có thế.

    Rồi một ngày nọ, từng cơn gió to thật là to thổi ào ào hối hả, bầu trời thì tối sầm, muôn vật tỏ ra sợ hãi vô cùng. Sau cơn gió ầm ào ấy trời đổ mưa như trút nước, nước lênh láng chảy dài quẩn quanh thung lũng xanh tươi ấy, những hạt mưa to liên miên không ngớt gieo xuống những hạt nặng nhọc. Muôn thú có vẻ thích thú với cơn mưa lắm, nhưng mưa một ngày lại đến hai ngày, rồi ba ngày. Thế thì chán lắm, mưa hoài hà, muôn thú than thở. Mưa thế này, thung lũng ngập trong nước mất. Mưa xuống thì tránh mưa nên bụng ai cũng đói meo, cũng teo tóp lại, ba ngày rồi chứ ít ỏi gì, mưa quá làm sao đi kiếm ăn đây.

    Mặc cho muôn thú than thở, trời vẫn cứ mưa, đến ngày thứ tư thì mọi nơi hầu như đã ngập nước hết cả rồi. Từng đoàn từng đoàn dẫn dắt nhau đến nơi cao hơn để tránh mưa, cả bọn tạm lánh vào một cái hang chật chội. Lố nhố cả bầy thú trong cái hang bé xíu ấy không phải là một cảnh tượng dễ chịu chút nào. Cùng ở một chỗ chật hẹp, lại đói, đâm ra cáu bẳn khó chịu, từ xưa đến giờ anh Sư Tử hiền ơi là hiền, bây giờ trời thì mưa mà bụng thì đói mà lũ bê con cứ chạy nhặng xị, bực mình anh chỉ khe khẽ nhe răng. Thế mà chúng vẫn chẳng chịu yên cho, anh đâm bực, gầm một tiếng. Cả bọn trong hang cứ trợn mắt nhìn rồi hốt hoảng đổ dồn về hẳn một phía. Ui cha! Hôm nay chúng bắt đầu biết sợ Sư Tử rồi đấy. Sư Tử thì hài lòng, thì ra mình cũng có uy lắm, thế cho tụi nó biết, đừng có mà không biết tôn trọng người khác, ở đây chật chội thì phải biết nhường nhịn và đừng có làm ồn ào, chỉ càng đói thêm và xì-trét nữa.

    Sau bữa đó, hôm sau là ngày thứ năm rồi, mà trời vẫn mưa, bây giờ trong hang tối, muôn thú nằm bẹp dưới đất, chúng đói khát rã rời. Muôn thú bắt đầu biết nhớ, à, bây giờ nhớ cái lũng cỏ xanh nhàm chán kia, sao nó xanh tươi quá. Thế là cả bọn cùng nhao nhao lên, chị Thỏ nói rằng mình nhớ những bụi cỏ sau nhà, nhớ mấy củ cà-rốt đo đỏ cuả mình. Anh Gấu thì nhớ con suối cạnh nhà, hằng ngày đến bắt cá, nhớ tiếng suối róc rách nè, nhớ từng bậc đá ở con suối nè, nhớ những lần lang thang dọc bờ suối nè, nhớ những ngày oi ả ra suối tắm nè. Chị Bò cái và mấy chị cùng hội thì mơ màng, ái cha, tui nhớ cảnh Mặt Trời mọc mỗi buổi bình minh tui gặm cỏ quá, nhớ cảnh Mặt Trời lặn nữa chứ. Thế mà cứ tưởng các chị chỉ gặm cỏ thôi chứ biết gì là thiên nhiên kia chứ.

    Các chị nhao nhao cả lên, chị thì nói nhớ những cánh bướm hay chao nghiêng xung quanh chị những buổi sớm mai, chị thì nhớ và thèm những cọng cỏ xanh ngọt ngào đẫm sương đêm mỗi sáng. Mà sao các chị nhớ đến việc ăn không thế nhỉ. Anh heo rừng có vẻ cũng tâm đắc cùng các chị, anh nhớ những lần lùng sục khắp thung lũng, nghe những hương thơm lạ, anh bây giờ muốn hít một mùi hương cũng không được. Sư Tử thì có vẻ trầm ngâm, nhớ những lúc nằm dài dưới gốc cây yên lành mà tắm nắng, nhớ tiếng gió vi vu theo tán lá mỗi ban trưa… Rồi cả bọn ngồi thần thừ, chúng nhớ mông lung đủ thứ chuyện mà trước cơn mưa chúng cho là cảnh vật thật đáng chán biết bao.

    Sang ngày thứ sáu, muôn thú đói lắm rồi, đói đến hoa cả mắt, thấy mấy chị Bò cái vẫn còn ngồi nhiều chuyện, anh Sư Tử ngán ngẫm, bọn này chẳng chịu để dành hơi trong bụng để vưọt qua cơn đói gì cả. Đám bê con thì cứ quẩn quanh chân mẹ chúng mà rút rút đầu vào bầu sữa. Chợt tiếng bác Dê la lớn, hay là các chị phụ nữ nói chung, các chị Dê cái Bò cái, các chị cho chúng tôi một chút sưã cho ấm bụng chờ hết cơn mưa nhé. Một chút sữa cũng là quá đủ, mà trong hang hình như số chị Bò chị Dê cũng vượt trội cánh đàn ông. Thế là cả bọn hí hửng, được cứu rồi, có đồ ăn treo trước mắt mà chả cha nào để ý đến. Rồi muôn thú xúm vào, khổ thân các chị, mấy ngày trước các chị còn khoẻ không chịu xin sữa, đợi các chị đói meo bảo là xin, cũng may là các chị vẫn còn để cho, không thôi chết cả lũ (sau ngày hôm nay mới biết, tấm lòng các chị phụ nữ là cao cả lắm, đức tính hi sinh cũng từ đây đấy, các chị đói và mệt nhưng vẫn vắt hết sữa trong người mà nuôi tất cả đấy).

    Buổi sáng hôm ấy, đã là ngày thứ bảy, hình như bên ngoài ngớt mưa. Nghe văng vẳng đâu còn có tiếng chim nữa cơ. Anh Sư Tử thính tai, khẽ khàng nói, hình như hết mưa rồi!

    Ôi! cả bọn đang mệt nhoài, chập chờn ngủ cũng ùa nhau tỉnh dậy xem có thật mưa đã dứt rồi không. Cả bọn bước ra nhìn xung quanh, mưa đã dứt hẳn, nước cũng từ từ rút hết. Trên cao, Mặt Trời đang cười kia kìa, mà còn có một vầng sáng gì lạ lắm ở gần Mặt Trời nữa. Cả bọn hớn hở nói cùng nhau rằng mấy hôm nay mưa, Mặt Trời cũng mắc mưa, nên vắt chiếc khăn lau khô chúng ta đấy. Nào cùng chạy đến cho nó khô ráo vậy, khi chúng chạy ùa về phía trước thì chúng thấy trên những mảng cỏ xung quanh bây giờ lác đác mấy "cái gì đó" trông giống giống Mặt Trời, chắc là lũ con Mặt Trời đấy!

    Cả bọn đứng tụ tập quanh Mặt Trời và chiếc khăn lông bảy màu to lớn, chúng lên tiếng hỏi Mặt Trời lúc có mưa biến đi đâu. Mặt Trời chẳng nói chỉ cười khà khà, cả bọn nghĩ bụng chắc là lão ấy ngủ với đám mây chứ đi đâu. Sư Tử hỏi cái khăn lông bảy màu mua ở đâu đẹp thế, Mặt Trời cười lớn, bảo rằng đây là cầu vồng, từ hôm nay, hễ khi mưa xuống, sau cơn mưa sẽ có cầu vồng hiện lên. Mặt Trời còn hỏi tất cả rằng cầu vồng có đẹp lắm không? Muôn thú nhìn mà không chạm vào được nên cũng tiếc lắm. Chỉ có bác Dê già là lẩm nhẩm, cầu vồng là ánh sáng cuả Mặt Trời, vì không thể chạm vào nên ta chỉ đứng xa ngắm nhìn, vì đứng xa một chổ ngắm nhìn nó lung linh nên khi nào ta cũng thấy nó đẹp, caí đẹp là cái ta không thể cảm nhận bằng tay mà bằng tâm hồn mình.

    Cả bọn nghe bác Dê nói, cũng cho là tạm hiểu và cũng thấy có lý. Nhưng bác Dê lại hỏi Mặt Trời những "cái" trông giống bác Mặt Trời là "cái gì", mà sao hôm nay lại có, có phải con bác Mặt Trời không. Bác Mặt Trời bảo chỉ cười, nói rằng chẳng hề biết đến hoa ấy đâu, nhưng mà "cái ấy" gọi là bông hoa, và chắc là hoa dại ấy, rồi hướng ánh nhìn về những bông hoa tấm tắc khen, khen hoa giống ta quá, rực rỡ quá, hoành tráng quá (bác Mặt Trời cố ý nhấn mạnh ưu điểm cuả minh với muôn loài). Mấy chị Bò cũng quẩn quanh ngắm hoa ra chiều thích thú, Bác Dê lại vẫn trâm ngầm, thôi ta kêu là Hoa Hướng Dương, vì nó giống bác Mặt Trời, vì sau cơn mưa nó tràn lên sức sống, nó mang nhiều sức sống quá, màu vàng cuả nó cũng giống bác Mặt Trời nữa. Thế là cánh đồng hoa ấy có cái tên Hoa Hướng Dương, muôn thú thì có vẻ hạnh phúc hơn nhiều, thấy xung quanh mình cảnh vật đồi khác, rực rỡ hơn và thân thương hơn, chứ chằng còn nhàm chán nữa.

    Buổi tối hôm ấy, muôn thú cùng nhau ăn mừng, bên ánh lửa ngồi cạnh nhau. Muôn thú gợi lại cho nhau những kỉ niệm ít ỏi chúng có với nhau những ngày mưa (và cả những kỷ niệm mà chúng nhớ được về những ngày tháng trước khi có trận mưa dữ dội kia nữa chứ), dẫu là ít ỏi vậy thôi chứ thực ra là nhiều lắm, chúng không sống thờ ơ với nhau như dạo trước nữa, kỉ niệm mới, kỉ niệm cũ cứ dâng dấy trong mắt chúng theo từng ánh lửa đêm. Sáng hôm sau, thung lũng cỏ xanh vẫn như xưa, chỉ đổi khác rằng có thêm nhiều loài "hoa" (như lời bác Mặt Trời nói) mới mọc lên đẹp cho thung lũng, muôn thú gắn bó với nhau hơn, từ thung lũng mọc lên một khu vườn, gần cái hang mà muôn thú tránh mưa. Khu vườn ấy mọc rất nhiều hoa, có hướng dương nè, có cúc nè, có hoa mắc cỡ nè, nhiều nhiều hoa lắm, có hoa vừa đặt tên và có cả những hoa chưa kịp đặt tên. Muôn thú nhất trí đặt tên cho khu vườn ấy là vườn kỉ niệm để gợi nhớ những ngày thuộc về hôm qua hôm kia, thuộc về kí ức.

    Vườn kỉ niệm ấy tồn tại mãi đến ngày hôm nay. Ngày nay, trong mỗi chúng ta cũng có một khu vườn kỉ niệm cho riêng mỗi người, nơi đó chúng ta cũng gieo trồng nhiều những bông Hoa Hướng Dương, hoặc những bông hoa hồng để giúp ta gợi nhớ những ngày bình yên, tươi đẹp, hay những ngày mưa trong cuộc đời mình. Để một lúc nào đó, khi bất chợt nhìn ánh cầu vồng, ta nhớ về một khu vườn đầy những kỉ niệm vui có, buồn có đó... Khu vườn ấy mang nhiều màu sắc âm thanh và mãi mãi sống trong lòng chúng ta, bởi vì kỉ niệm không phải nhất thiết phải là kỉ niệm vui hay buồn, đơn giản vì chúng ta không có chúng lần thứ hai, ta chỉ biết đơm thêm vào khu vườn ấy những bông hoa khác mà thôi. Và vì thế, hãy nhớ nâng niu những kỉ niệm cuả chúng ta và trồng thêm vào khu vườn cuả chính mình những bông hoa cuộc đời. Khi biết nhớ, biết yêu những điều đã qua cũng chính là lúc ta thắp lên trong ta nghị lực cho ngày mai.

    Có một khu vườn ngự trị trong lòng mỗi người. Nơi đó thấp thoáng những phiền muộn cũng như những hạnh phúc, vì nó là một khu vườn nên người ta hay cứ ngắm nhìn nó, khu vườn ấy chính là kỉ niệm, là nhớ đến và nghĩ về…




    (Theo Hạnh Nguyễn)
     
    Chỉnh sửa cuối: 02/11/2008

Chia sẻ trang này