Những bức thư ngỏ đáng suy ngẫm

Thảo luận trong 'THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG' bắt đầu bởi ngodangduy, 18/09/2009.

  1. ngodangduy

    ngodangduy kẻ hát rong...

    Bức thứ 1

    Về tác phẩm Ma Chiến Hữu của Mạc Ngôn

    NXB Văn học liên kết với Công ty văn hóa Phương Nam ấn hành 2008.

    Kính gửi: Các ông Triệu Xuân và Ông Mạc Nguyên, biên tập
    Ông Trần Trung Hỷ, dịch giả
    Ông Nguyễn Cừ, chịu trách nhiệm xuất bản

    Nội dung của lá thư ngỏ này liên quan đến cuốn sách mang tên Ma Chiến Hữu của nhà văn Mạc Ngôn (Trung Quốc) được các ngài thực hiện và hoàn chỉnh ấn hành cho người đọc Việt Nam, qua hệ thống phát hành của nhà sách Phương Nam.

    Với tư cách của một người dân, tôi luôn ý thức rằng các hệ thống cầm quyền từ ngàn xưa cho đến hiện nay ở phương Bắc luôn coi Việt Nam như một đất nước phải thu hồi, và lớp lớp các thế hệ người Việt đều ý thức được đâu là kẻ thù xâm lược.

    Tôi thật sự ngạc nhiên khi biết quyển sách của các ngài thực hiện, lại là một tác phẩm ngợi ca các binh lính xâm lược Trung Quốc năm 1979 đã tiến đánh Việt Nam, mà nơi đó được họ mô tả như một vùng đất hoang sơ và man rợ.

    Là một công dân Việt, gìn giữ trong mình huyết thống ngàn đời của hàng triệu anh linh đã hy sinh dưới tay lính Trung Quốc xâm lược, tôi tin mình có đủ tư cách là chứng nhân của phần lịch sử đẫm máu đó của dân tộc để lên tiếng với các ngài, và tôi cũng muốn nhắc rằng chính phần lịch sử bi hùng đó cũng đã bảo đảm sự an bình cho chính dòng tộc gia đình và cá nhân của các ngài.

    Tôi thật sự căm phẫn khi đọc dòng quảng cáo “một cách ca tụng riêng về chủ nghĩa anh hùng” trên bìa sách. Một bìa sách được trau chuốt công phu và số phận được nâng đỡ đầy may mắn, so với những tác phẩm trong nước như tập thơ Trần Dần hay Rồng Đá của Vũ Ngọc Tiến.

    Mạc Ngôn có quyền ca ngợi dân tộc mình, có quyền phủ nhận chủ quyền của các quốc gia khác. Đó là sứ mệnh của một nhà văn quốc tịch Trung Quốc, ông ta xứng đáng được kính trọng với tài năng và chủ kiến của mình. Tiến Anh Hào, nhân vật trong quyển tiếu thuyết cũng có thể là một siêu anh hùng khi giết người Việt Nam, tàn phá đất nước Việt Nam để xứng đáng với thế giới sống và suy nghĩ của Trung Quốc.

    Nhưng chắc chắn, một người Việt Nam phải có chủ kiến của mình và biết phân định lẽ phải theo lịch sử và lòng kiêu hãnh của dân tộc mình. Phân định điều đó có thể không cần bằng học thức, mà chỉ cần bắt đầu bằng chút lương tri của người ít học ở ngoài hè phố.

    Tôi tin là các ngài đã nhận được ít nhiều những phản ứng từ cộng đồng đọc. Và tôi cũng hy vọng các ngài sẽ dành chút thời gian suy nghĩ về những điều mình đã làm.

    Một vài người bạn kể với tôi rằng, để trả lời với bên ngoài, ai đó trong số các ngài đã biện minh rằng quả có chút sai sót, và thật lòng chỉ sai sót trên tình thần của những người làm cái việc chạy theo đồng tiền trong ngành buôn bán sách vở.

    Thật lòng, tôi cảm thấy tuyệt vọng cho một lớp trí thức của Việt Nam mỗi ngày càng cơ hội - con buôn và đang phát rồ vì lợi nhuận, một lớp người tự vẽ mặt trí thức để vượt qua mọi ngưỡng tự trọng và lương tri, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là chuyện buôn bán: buôn bán anh linh hy sinh ngàn đời của tổ tiên mình, phải chăng là con đường nhanh nhất để kiếm được địa vị hoặc được dự phần thái thú trong hệ thống thuộc địa kiểu mới mang nhãn hàng made in China.

    Các ngài đang là kẻ chỉ đường cho bọn xâm lược dồn đuổi dân tộc mình đến chỗ khốn cùng. Vì tôi và các ngài cùng sống chung trên một mảnh đất thấm máu cha ông, tôi muốn nói thẳng rằng: các ngài, kể cả những ai còn giấu mặt có tham vọng bịt mắt dân tộc này, tất cả các ngài, nếu có thể, thì cứ tự do bán đi tất cả thuộc về các ngài, nhưng hãy giữ lại lương tri của tổ tiên truyền lại, để cứu chuộc cho chính bản thân mình.

    Tuấn Khanh
     
    10 people like this.
  2. vanpham

    vanpham Ong bầu

    Bây giờ "Họ" đã không còn biết mình là ai nữa rồi. Thật là ...
     
    6 people like this.
  3. ngodangduy

    ngodangduy kẻ hát rong...

    Bức thứ 2

    Bài thể dục cần thiết

    Nếu bạn sống ở Hà Nội
    Hãy đi tập thể dục
    ở vườn hoa Hoàng Diệu
    vào mỗi sáng

    Nếu bạn sống ở Sài Gòn
    Hãy cho lồng ngực chút khí trời quý giá
    ở góc ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai - Phạm Ngọc Thạch
    vào bất cứ khi nào rảnh rỗi

    Nếu bạn ở Washington DC
    hay Paris hay Sydney hay Mạc-Tư-Khoa hay Bá-Linh
    hay bất cứ một thành phố nào khác
    Hãy đến trước toà đại sứ Trung Quốc của nơi đó
    dù với bạn bè hay chỉ đi một mình

    Hãy dang hai tay ra
    Hãy giơ cao nắm đấm lên trời
    Hãy thét to tên tổ quốc mình
    Hãy đòi to đến khản giọng
    Tên những vùng đất và biển trời của cha ông mình
    đã bị chúng cướp mất
    Hãy đòi lịch sử máu và nước mắt
    chảy thành dòng
    đời này sang đời khác

    Đây là bài thể dục cần thiết để mỗi con người trở thành
    Con Người.

    Thận Nhiên
     
    6 people like this.
  4. lethanh

    lethanh Member

    Những bài học làm người mà quên, người ta trở nên vô tâm và đáng sợ!
     
    4 people like this.
  5. ngodangduy

    ngodangduy kẻ hát rong...

    Bức tiếp theo

    Anh không phải là người Việt Nam
    Thưa anh, tôi đúng là người Việt Nam.
    Là người Việt sao mày nói xấu người Việt Nam đến thế?

    Anh không phải là người yêu nước
    Thưa anh, tôi là người yêu nước.
    Mày yêu nước sao không ca ngợi chúng tao?

    Chúng bảo tôi như thế, anh nghĩ thế nào
    Anh Nguyễn Khoa Điềm?
    Ối dào,
    Ở tuổi 63,
    Bánh xe đạp không tròn nữa

    Chỉ một hòn đá vô tình cũng đủ ngã lăn chiêng.

    Nguyễn Đức Tùng

    Bức thư ngỏ này ra đời sau sự
    kiện một phóng viên của báo VieTimes, một trong những cơ quan ngôn luận của Vietnam Net phỏng vấn một cách như hỏi cung và đấu tố với nhà văn hóa Vương Trí Nhàn đã làm giới trí thức Việt Nam nói chung phẫn nộ. Bài viết được thực hiện vào ngày 2.11.2007, ngay sau đó vài ngày, một làn sóng phản đối đã lan rộng từ trong nước ra đến nước ngoài, bất chấp có sự ủng hộ của một số văn nghệ sĩ đón gió theo đuôi hoặc vì tư thù cá nhân.

    Ông Nhàn thực hiện một tuyển tập mang tên "Thói xấu người Việt", trong đó nhìn ra những điều mà người Việt hiện đại cần phải soi rọi mình để tiến vào tương lai. Ông bị coi như là một kẻ "phản động văn hóa" khi dám nói những điều mà nhiều người có đủ quyền để nói, nhưng câm. Một loạt các trích dẫn tác phẩm này đã được ấn hành trên tờ Thể Thao & Văn Hóa của TTXVN từ năm 2006 đến nay và được nhiều người đón đọc.

    Sau 3 ngày tồn tại, bài phỏng vấn nhà nghiên cứu Vương Trí Nhàn trên VieTimes ngày 02.11.2007 đã bỗng nhiên bị gỡ xuống. VieTimes không đưa ra một lời giải thích nào. Tuy nhiên độc giả vẫn có thể đọc bản gốc tại địa chỉ: http://www.viet-studies.info/VTNhan_VieTimes.htm

    (nguồn:talawas)
     
    4 people like this.
  6. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Tôn Tử có câu "tri kỉ tri bỉ, bách chiến bách thắng". Nếu chỉ biết cái tốt, cái giỏi của mình thì chưa gọi là "tri kỉ"; nếu chỉ biết cái dở, cái xấu của người thì cũng chưa gọi là "tri bỉ". Kể cả các thời kì lịch sử chiến công hiển hách, thì bài học rút ra vẫn là: vua nghe theo lời can gián của trung thần, tránh thói hư tật xấu, thì đất nước hưng thịnh thái bình; vua nghe theo lời xu nịnh, chỉ thích những lời khen vẽ vời hoa bướm thì đất nước suy vong.

    Trong mẩu phỏng vấn kia, ông Vương Trí Nhàn có vẻ đã không ngờ cuộc đối thoại đi theo hướng đó, nên nhiều chỗ đã rơi vào tình trạng "đôi co" với một kẻ chả ra gì. Ông đã biết mình "hớ" nên rút lui giữa chừng, dù rằng như thế cũng đã khá muộn.
     
    3 people like this.
  7. ngodangduy

    ngodangduy kẻ hát rong...

    Bức tiếp theo

    Mất Hoàng Sa, Trường Sa
    Rồng Việt Nam không còn chỗ núp
    Không có lối ra
    Tổ Quốc như bị giam trong ngục

    Xin Ngô Quyền trở về
    Xin Trần Hưng Đạo trở về
    Dìm quân xâm lược
    Tổ Quốc nguy nan
    Mỗi người Việt Nam
    Hóa thành cọc nhọn

    Bán đảo Đông Dương biển mất gần hết
    Hồng Hà biết chảy về đâu?
    Cửu Long rồi giãy chết?
    Linh hồn cha Lạc Long Quân
    Không còn chốn đi về

    Cái lưỡi bò ngoại tộc
    Rót vào tai nhà đương cục
    Mười sáu chữ vàng
    Miệng vờ ôm hôn
    Tay lừa bóp cổ
    Lưỡi bò đang liếm sạch Biển Đông

    Trọng Thủy xưa
    Từng dùng lưỡi bò tỏ tình
    Lừa tình cướp nỏ
    Lừa tình cướp nước
    Trong miệng người anh em
    Giấu một lưỡi bò

    Nếu Tổ Quốc không còn biển
    Dân tộc tôi sẽ chết đuối trên bờ
    Chết đuối trên cao nguyên
    Chết đuối trong bùn bô-xít

    Tổ Quốc không chịu chết
    Biển Đông gầm đang hóa Bạch Đằng Giang

    Trần Mạnh Hảo
    Sài Gòn 11-9-2009

    (Nguồn: blog NS Tuấn Khanh)
     
    2 people like this.

Chia sẻ trang này