Những bài thơ hay của thế Kỉ 20

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi songphaxua, 24/12/2009.

  1. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Tặng bac SP bài thơ của NTN, để bác biết nỗi đau của " thằng thi hỏng tú tài đôi", tú tài đôi là tú tài 2 đó bác

    Gái Bắc
    by Nguyễn Tất Nhiên

    Em nhớ giữ tánh tình con gái bắc
    Nhớ diêu ngoa nhưng giã bộ ngoan hiền
    nhớ thật thà nhưng thâm ý khoe khoang
    Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xão nghuyệt
    Ta cố dặn dò lòng nên tha thiết
    nên dễ dàng tin tưởng chuyện vu vơ
    nên yêu dương bằng gương mặt khờ khờ
    nên hùng hổ dễ dợi chờ thua thiệt
    hay tin em vừa thi rớt luật
    môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
    mắt công nương thầm khép mộng chân trời
    ôi tội nghiệp lần dầu em thất vọng
    (dù thật vậy cũng dáng dời em lắm )
    rớt di Duyên rớt dể thương người
    ta thằng mang hận tú tài dôi
    tâm sự buồn không biết tìm ai kể lễ
    Chim lớn thôi dành cam rớt lệ
    Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh
    nếu vì em mà ta phải diên tình
    Cơn giận dữ dã tột cũng mê muội
    Thì dừng sợ Duyên ơi thiên tài yếu duối
    Ta tre khô mối mọt ăn luồn
    dễ gãy dòn tơi ta miêng sương
    khi tàn bạo xiết cỗ người yêu dấu
    Em chằng bao giờ rung dộng cũ
    Ta quang năm nguyệt ngã với tình sầu
    dễ trở về như một con sâu
    lê chân mõng qua các tàn cây lậm
    Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm
    Lá xanh em chưa vết lỡ loan nào
    dễ ta thành thi sĩ nhất loài sâu
    nhìn lá nõn tiếc thèm dâu dám cắn
    Nếu vì em mà thiên tài chán sống
    Thì cũng vì em ta ngại bước xa dời
     
    1 person likes this.
  2. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    NtN yêu điên cuồng người con gái tên Duyên. Từ yêu trở thành hận. Rồi nổi tiếng. Nhưng cũng có 1 ngày ngồi lại. Để rồi xót xa. Nghĩ mình là tên quái đản. "cầu nhục vinh trên nước mắt người tình". Thật tội năm ấy anh mới có 20 tuổi đời.

    Tạ lỗi cùng người
    by Nguyễn Tất Nhiên

    năm năm trời ... ta làm tên quái đản
    cầu lợi danh trên nước mắt của người tình
    năm năm trời có nhục có vinh
    có chua, chát, ngọt, bùi, cay, đắng ...
    có hai mái đầu chia nhau thù oán
    có thằng ta trút nạn xuốn vai em!
    năm năm trời ... có một tên Duyên
    ta ca tụng, rồi chính ta bôi lọ
    tình ta đẹp nhưng tính ta còn nít nhỏ
    nên lỗi lầm đã đục màu sông
    nếu em còn thương mến tuổi mười lăm
    xin nuốt hận mĩm môi cười xí xóa
    hồn ta đẹp nhưng đời ta thảm quá
    nên tị hiềm nhen nhúm giữa ngây thơ
    nếu em còn chút đỉnh mộng mơ
    xin rộng lượng thứ dung người lỡ dại!
    năm năm trời ... ta là tên chiến bại
    tìm mưu thâm hạ thủ đê hèn
    và lần nào ta lén lút đâm em
    bằng những ngọn dao mù lòng quáng dạ
    Duyên oàn oại cũng là Duyên sáng giá
    bởi trước đây ta đã tự đâm mình!
    năm năm trời ... đeo đuổi hư danh
    ta mấy kiếp vẫn là ta mắc nợ
    mình hậu thế cách chi mà gặp gỡ
    bởi vì ta không dễ được đầu thai!
    nếu được đầu thai, không dễ được làm người!
    (dù chỉ làm người trên đất ... mọi!)
    2.
    ta háo thắng nên tưởng mình cứng cỏi
    tưởng đâu mình can đảm giết tình yêu
    tưởng đâu mình Quan Đế tuyệt đường siêu
    giờ ngã ngựa, tiểu nhân như ... Tào Tháo
    ta háo thắng nên thành người trâng tráo
    bị đời khinh lại giở giọng khinh đời!
    kỷ niệm đầu thơm ngát cả đôi môi
    ta nông nỗi đưa tay cầm chén máu!
    3.
    năm năm trời ... có tình giông nghĩa bão
    có con sông chờ cuốn kẻ quên bờ
    có trăm ngàn cánh lá trúc đào khô
    rơi rụng trước sân nhà em thổn thức
    Duyên kiêu hãnh cũng là Duyên chết giấc!
    sau năm năm ... hồn chắc cũng lạnh mồ (?)
    ta ngày nay, tạ lỗi một bài thơ
    em hãy ráng thuộc lòng ... cho trẻ lại!

    (1972)
     
    1 person likes this.
  3. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Anh Nguyễn Tất Nhiên mất năm anh được 40 tuổi. Nhưng thế hệ chúng tôi. Cái thế hệ học trò mà " thế kỷ chúng tôi trót buồn trong mắt, dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư", sẽ vẫn nhớ những dòng thơ của anh. Như ngày nào anh đã phả hương mơ mộng về 1 người con gái tên Duyên vào những tâm hồn mới lớn. Câu thơ nào đã là định mệnh:

    Ta phải khổ cho đời ta chết trẻ
    Phải ê chề cho tóc bạc với thời gian
    Phải đau theo từng hớp rượu tàn
    Phải khép mắt sớm hơn giờ thiên định.
     
  4. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Hehe! có bạn nào biết những bài thơ hay của miền Bắc trong thời nội chiên, được phổ nhạc không, cho LT thưởng thức với
     
  5. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Ủa sao kì vậy. Không có bài thơ nào được phổ nhạc trong suốt 20 năm sao?. Hehe, cái này là thi sĩ dở hay là nhạc sĩ dở đây hổng biết
     
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    PHIÊN CHỢ TẾT
    Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
    Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
    Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
    Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết

    Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
    Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
    Vài cụ già chống gậy bước lom khom,
    Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ.

    Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
    Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
    Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
    Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa.

    Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
    Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
    Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
    Người mua bán ra vào đầy cổng chợ

    Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
    Để lắng nghe người khách nói bô bô
    Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
    Tìm đến chỗ đông người ngồi dọn bán

    Một thày khóa gò lưng trên cánh phản
    Tay mài nghiên hý hoáy viết thơ xuân
    Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
    Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ

    Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
    Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
    Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
    Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu

    Áo cụ lý bị người chen lấn kéo
    Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
    Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
    Quên cả chị bên đường đang đứng gọi

    Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
    Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
    Những mẹt cau đỏ chót tựa son pha
    Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết

    Con gà trống màu thâm như cục tiết
    Một người qua cầm cẳng dốc lên xem
    Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
    Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh

    Trên con đường đi các làng hẻo lánh
    Những người quê lũ lượt trở ra về
    Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
    Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ
    ĐOÀN VĂN CỪ
     
  7. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    LỜI THỈNH CẦU Ở NGÃ BA ĐỒNG LỘC
    Mười bát nhang, hương cắm thế đủ rồi
    Còn hương nữa hãy dành phần cho đất
    Ngã xuống nơi này đâu chỉ có chúng tôi
    Bao xương máu mới làm nên Đồng Lộc
    Lòng tưởng nhớ xin chia đều khắp
    Như nắng trong thung, như cỏ trên đồi
    Hoa cỏ may khâu nặng ống quần, kìa!
    Ơi các em tuổi quàng khăn đỏ
    Bên bia mộ, xếp hàng nghiêm trang quá
    Thương các chị lắm phải không?
    Thì hãy quay về
    Tìm cây non trồng trên đồi Trọ Voi và bao vùng đất trống
    Các chị nằm còn khát bóng cây che
    Hai bảy năm trôi qua, chúng tôi không thêm một tuổi nào
    Ba lần chuyển chỗ nằm lại trở về Đồng Lộc
    Thương nhớ chúng tôi, các bạn ơi đừng khóc
    Về bón chăm cho lúa được mùa hơn
    Bữa ăn cuối cùng mười chị em không có gạo
    Nắm mì luộc chia nhau, rồi vác cuốc ra đường.
    Cần gì ư? Lời ai hỏi trong chiều
    Chúng tôi chưa có chồng và chưa ngỏ lời yêu
    Ngày bom vùi tóc tai bết đất
    Nằm xuống mộ rồi, mái đầu chưa gội được
    Thỉnh cầu đất cằn cỗi nghĩa trang
    Cho mọc dậy vài cây bồ kết
    Hương chia đều trong hư ảo khói nhang…
    VƯƠNG TRỌNG
     
  8. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    NGỒI UỐNG RƯỢU VỚI ÔNG LÁI ĐÒ
    Ngồi nán lại ngắm trăng cùng với lão
    Khuya rồi khỏi ngại khách sang sông
    Rượu còn hơn nửa chai cũng đủ
    Nhớ lung tung và chuyện thêm nồng

    Ngày chú nhỏ bỏ làng đi biệt
    Lão cũng vừa chí tuổi trung niên
    Tuổi đời cách chẵn hai con giáp
    Ba mươi năm, chú lưu lạc bao miền?

    Thưa, cụ vẫn đưa đò không nghỉ
    Đưa đò ròng rã bấy nhiêu năm?

    Cũng như chú nhỏ làm thơ vậy
    Nào khác đưa đò cho thế nhân
    Phần lão đi hoài không thấy đến
    Trên sóng đâu quyền được mỏi chân?

    Chén này chú phải cạn nguyên chén
    Ơ kìa sao mắt lại se buồn?
    Chú về khuya khoắt gay tôm cá
    Chỉ có trăng đầy với rượu suông!

    Cháu hỏi câu này không phải lắm:
    Cụ có bao giờ muốn đổi thay
    Cái nghề đi mãi mà không đến
    Lắm dập vùi xưa, bạc bẽo nay?

    Ông lão ném chai vừa hết rượu
    Làm xao nhẹ mặt sóng lăn tăn
    Trả lời, chỉ tiếng cười khanh khách
    Chỉ tiếng cười lay buốt ánh trăng…
    TƯỜNG LINH
     

Chia sẻ trang này