Những bài thơ hay của thế Kỉ 20

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi songphaxua, 24/12/2009.

  1. songphaxua

    songphaxua New Member

    Nhằm tiếp sức với bạn Truongluu, SôngPha xin đăng thêm vài bài thơ mà sông Pha cho là hay. ( điều này tùy thuộc vào yếu tố khách quan). Nếu không hay xin cấc bạn cứ phê bình . Cho vui í mà. Cám Ơn nhiều, lắm lắm.......
     
    2 people like this.
  2. songphaxua

    songphaxua New Member

    Theo SP bài thơ hay nhất của thế KỈ là bài " Đôi Bờ" của Quang Dũng. Bạn nào biết xin tiếp sức giùm. Cám Ơn
     
    1 person likes this.
  3. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Hehe! hồi còn trung học em mơ thơ QD lắm dù trong chương trình miền Nam không có dạy thơ của ông. Em cũng thích bài này lắm nhưng lâu rùi không nhớ. Cố gắng viết lại cho bác SP nhé
     
    1 person likes this.
  4. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
    Sông xa từng lớp lớp mưa dài
    Lối xưa em có sầu cô quạnh
    Khi chớm thu về một sớm mai
    Rét mướt mùa sau trùng khuất ngự
    Kinh thành em có nhớ ta chăng
    Giăng giăng mua bụi trong phòng tuyến
    Hiu hắt chiều sương lạnh bến tề
     
    3 people like this.
  5. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Khói thuốc say vàng xây lối xưa
    Đêm đêm sông Đáy lạnh đôi bờ
    Thoáng hiện em về trong đáy cốc
    Nói cười như chuyện một đêm xưa
    Xa lắm rồi em người mỗi ngã
    Bên này đất nước nhớ thương em
    Em đi áo mỏng đan hờn tủi
    giòng lệ thơ ngây có dạt dào
     
    3 people like this.
  6. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Bài thơ này đựoc QD làm năm 1948. Đó là thời của Dũng trong " Đoạn Tuyệt." Thày dậy văn của LT cũng là 1 người đi kháng chiến, nhưng di cư vào Nam năm 1954 đã phán 1 câu " thời kháng chiến chỉ có thơ QD là đầy đủ chất người"
     
    2 people like this.
  7. votienlong

    votienlong Noname

    Hồi xưa thích nhất thơ Quang Dũng....hihi
     
  8. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    hehe! chú Long cười gì vậy
     
  9. songphaxua

    songphaxua New Member

    Quang Dũng còn có 1 bài thơ hay nữa. Đó là bài " Đôi Mắt Người Sơn Tây". Bài này tôi nghĩ hay hơn bài " Tây Tiến". Bác Lãng chắc chắn biết.
     
    1 person likes this.
  10. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    đương nhiên là phải biết. bài này hồi xưa đã được Hoài Bắc (Phạm Đình Chương) phổ nhạc. Nghe đồn cha nội Nguyễn cao Kỳ hồi đó mê bài này lắm. Đêm nào cũng vào vũ trường Đêm Màu Hồng yêu cầu Thái Thanh hát bài này, vì chả cũng là người Sơn Tây. Cái thằng cha này tội ác tày trời, thế mà chính phủ ta vẫn thương tình cho về dưỡng già, đi dánh golf ở Sơn Tây. Hoan hô chính sách khoan hồng của Đảng và nhà nước
     
    1 person likes this.
  11. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Em ở thành Sơn chạy giặc về
    Tôi từ chinh chiến cũng ra đi
    Cách biệt bao lần quê Bất Bạt
    Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

    Vừng trán em vương trời quê hương
    Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương
    Tôi thấy xứ Đoài mây trắng lắm
    Em có bao giờ em nhớ thương

    Từ độ thu về hoang bóng giặc
    Điêu tàn thôi lại nối điêu tàn
    Đất đá ong khô nhiều ngấn lệ
    Em có bao giờ lệ chứa chan

    Mẹ tôi em có gặp đâu không
    Những xác già nua ngập cánh đồng
    Tôi cũng có thằng em bé nhỏ
    Bao nhiêu rồi xác trẻ trôi sông

    Đôi mắt người Sơn Tây
    U uẩn chiều lưu lạc
    Buồn viễn xứ khôn khuây
    Cho nhẹ lòng nhớ thương
    Em mơ cùng ta nhé
    Bóng ngày mai quê hương
    Đường hoa khô ráo lệ

    Bao giờ trở lại đồng Bương Cấn
    Về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng
    Sông Đáy chậm nguồn quanh Phủ Quốc
    Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng

    Bao giờ tôi gặp em lần nữa
    Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa
    Đã hết sắc mầu chinh chiến cũ
    Còn có bao giờ em nhớ ta

    (1949)
     
    2 people like this.
  12. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    ĐÔI MẮT NGƯỜI SƠN TÂY - nàng là ai ?

    Nguyễn Duyên

    Bài thơ Đôi Mắt Người Sơn Tây của Quang Dũng, được người yêu thơ thuộc nằm lòng. Quang Dũng là nhà thơ thời tiền chiến có nhiều bài thơ hay, trữ tình như : Tây Tiền, Đôi bờ.. nhưng Đôi mắt người Sơn Tây là một bài thơ được nhiều ngườI ái mộ. Bài thơ như nói lên cuộc gặp gỡ đượm màu chia ly giữa nhà thơ với người con gái trong thời loạn lạc,một thoáng quen nhau và chia tay giã biệt - một cuộc tình buồn ngắn ngủi:

    Em ở thành Sơn chạy giặc về
    Tôi từ chinh chiến mới ra đi
    Cách biệt bao lần quê Bất bạt
    Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì

    Như vậy người con gái nầy chắc hẳn ở Sơn Tây, và đã gặp nhà thơ ? nhưng nàng là ai, tên gì, làm gì, ở đâu? nhiều giai thoại cho rằng Quang Dũng quen người con gái Pháp ( vì có câu “ Mắt em dìu dịu buồn Tây Phương “ ? ) nhưng Tây Phương cũng là địa danh của tỉnh Sơn Tây ngày ấy ( nay là tỉnh Hà Tây ) với ngôi chùa Tây Phương nổi tiếng ( bài thơ Mười hai vị La Hán ở chùa Tây Phương của Huy Cận ).

    Trong lịch sử thi ca đã có nhiều thiếu nữ làm ngẩn ngơ bao người thưởng ngoạn, luôn cả các văn nhân thi sĩ như chuyện của nàng T.T.kh tác giả bài Hai sắc hoa TiGôn, hay hình ảnh người con gái trong Tống biệt hành của Thâm Tâm ( …Em nhỏ thơ ngây đôi mắt biếc- gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…) đã làm các nhà phê bình tốn bao nhiêu giấy mực. ThờI kháng chiến ngoài những bài thơ trữ tình kể trên, Quang Dũng còn có những bài thơ khác cũng hay như bài Những Làng đi qua:

    Những làng trung đoàn ta đi qua
    Tiếng quát dân quân đầu vọng gác
    Vàng vọt trăng non đêm tháng chạp
    Nùn rơm khói thuốc bạch đầu quân

    Quang Dũng là người đa tài ,có thời gian nhà thơ sống bằng nghề vẽ tranh, làm nhạc công cho gánh hát… Trong kháng chiến, có lần Quang Dũng tham dự cuộc triển lãm hội họa với bức tranh tựa đề: Gốc Bàng. Ông còn soạn cả nhạc nữa,bài Ba Vì mờ sương được nhiều người hát trong thời kháng chiến:

    Ba Vì mờ cao
    Làn sương chiều xa buông
    Gió về hương ngát thơm
    Đưa hồn về đâu …?

    Trở lại chuyện Người con gái Sơn Tây, theo nhạc sỹ Phạm Duy ( bạn học của Quang Dũng ở trường Thăng Long Hà NộI- Quang Dũng ngồi sau Phạm Duy hai hàng ghế, người to con nhưng rất hiền) kể lại, lúc Quang Dũng còn là đại đội trưởng trung đoàn Tây Tiến đóng quân ở Hoà Bình. Vừa được nghỉ phép, về thăm gia đình ở Phùng thuộc tỉnh Sơn Tây ,anh tạt qua nơi có tên là kinh Đào ở gần chợ Đại, thăm người tình cũ tên là Nhật. Người tình nầy, còn có một mỹ danh nữa là Akimi, nàng có hàng cà phê trong vùng cách mạng mà ông thường hay ghé uống.Nàng chính là người đẹp Sơn Tây,nguồn cảm hứng dạt dào cho Quang Dũng viết bài Đôi mắt người Sơn Tây, ông đã tặng nàng bài thơ có câu :

    Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
    Em đã bao ngày em nhớ thương

    Akimi Nhật sống cùng mẹ ,trong cái quán nước đơn sơ nầy, nhà thơ thường hay lui tới ,có lần Quang Dũng sáng tác ngay một bài thơ ca ngợi nàng và dán ngay lên vách nứa:

    Tóc như mây cuốn, mắt như thuyền
    Khuấy nước kênh đào sóng nổi lên
    Ý nhị mẹ cười sau nếp áo
    Non sông cùng đắm giấc mơ tiên…

    ( đây là bài thơ mới phát hiện sau nầy do chính bà Nhật - định cư ở Hoa Kì cung cấp ).

    Qua thơ, người thưởng thức vẫn thấy một bóng hình đẹp,lãng mạn của người con gái ,tuy rằng không thấy mặt…?. Có lần Phạm Duy cùng Quang Dũng đi xe đạp về chợ Neo, hai người chạy song song trên đường làng..Thi sĩ kể về mốI tình của mình với người đẹp Akimi và đọc lên bài thơ tặng nàng:

    Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
    Sông kia từng lớp lớp mưa dài
    Mắt kia em có sầu cô quạnh
    Khi gió heo về một sớm mai
    (Đôi bờ )

    Sau nầy, chiến tranh lan rộng, Akimi theo mẹ về thành bỏ lại người xưa…tan vỡ một mối tình….

    Tới 1954, nàng di cư vào Nam ,sống ở Sài Gòn,một thờI là kiều nữ của nhà hàng Tự Do, đến 1975 sang Mỹ định cư. Nàng đi để lại cho Quang Dũng một nỗi nhớ ơ hờ chỉ biết:

    Bên nầy đất nước nhớ thương nhau
    Em đi áo mỏng buông hờn tủi
    Dòng lệ thơ ngây có dạt dào…

    Bài thơ càng nổi tiếng như cồn ở Miền Nam, khi cố nhạc sỹ Phạm Đình Chương phổ nhạc qua cung thứ rất hay.( Bài hát nầy chỉ qua giọng truyền cảm của nam danh ca Duy Trác mớI thể hiện nổi ). Có người ngạc nhiên khi thấy ông phổ một lượt tới hai bài thơ trong đó: đoạn đầu ad lib lại lấy Đôi Bờ, phần sau là phần chính, phổ từ bài Đôi mắt người Sơn Tây , rất độc đáo, rất hiếm trong âm nhạc.

    Chính người đẹp Akimi, là nguồn cảm hứng dạt dào cho những bài thơ bất tử của Quang Dũng và Phạm Đình Chương là người có công đã chấp cánh tiếp cho thơ Quang Dũng bay cao ,bay xa mãi trong lòng người…
     
    2 people like this.
  13. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Nói đến thơ hay chúng ta không thể nhắc đến thơ của thi sĩ Đinh Hùng. Thơ ông này phê lắm, vì nghe đồn ông hút thuốc phiện. Hồi còn trung học, có 1 bài rất hay mà tuổi vừa lớn như LT, đọc xong ngứa ngáy cả người. Đó là bài "Kỷ Nữ"

    Kỳ Nữ
    by Ðinh Hùng

    Ta thường có từng buổi sầu ghê gớm
    Ở bên Em -- ôi biển sắc, rừng hương!
    Em lộng lẫy như một ngàn hoa sớm,
    Em đến đây như đến tự thiên đường.

    Những buổi đó, ta nhìn em kinh ngạc,
    Hồn mất dần trong cặp mắt lưu ly,
    Ôi mắt xa khơi ! Ôi mắt dị kỳ !
    Ta trông đó thấy trời ta mơ ước.
    Thấy cả bóng một vầng đông thuở trước,
    Cả con đường sao mọc lúc ta đi,
    Cả chiều sương mây phủ lối ta về,
    Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ.

    Ta run sợ, cho yêu là mệnh số,
    Mặc tay em định hộ kiếp ngày sau.
    Vì người em có bao phép nhiệm mầu,
    Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc.
    Ta đặt em lên ngai thờ Nữ Sắc,
    Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da.
    Buổi em về xác thịt tẩm hương hoa,
    Ta sống mãi thở lấy hồn trinh tiết.
    Ôi cám dỗ! Cả mình em băng tuyết,
    Gợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân.
    Ta gần em, mê từng ngón bàn chân,
    Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão.
    Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo,
    Nhưng cúi đầu trước vẻ ngọc trang nghiêm.
    Ta khẩn cầu từng sớm lại từng đêm,
    Chưa tội lỗi, đã thấy tràn hối hận.
    Em đài các, lòng cũng thoa son phấn,
    Hai bàn chân kiêu ngạo dẫm lên thơ.
    Ôi vô lương ! Trong một phút không ngờ,
    Ta đã muốn trở nên người vô đạo.
    Tất cả em đều bắt ta khổ não,
    Và oán hờn căm giận tới đau thương.
    Và yêu say, mê mệt tới hung cuồng,
    Và khát vọng đến vô tình, vô giác.
    Hỡi Kỳ Nữ! Em có lòng tàn ác,
    Ta vẫn gần - ôi sắc đẹp yêu ma !
    Lúc cuồng si, nguyền rủa cả đàn bà,
    Ta ôm ngực nghe trái tim trào huyết.
    Ta sẽ chết ! Sẽ vì em mà chết !
    Một chiều nào tắt thở giữa môi hôn,

    Ta hái trong em lấy đóa hoa hồn.



    ************* tap tho chon loc ***************
     
    1 person likes this.
  14. songphaxua

    songphaxua New Member

    Bác Lang chỉ vẽ vời. Tôi thấy bài "tự tình dưới hoa" của Đinh Hùng có mùi thuốc phiện gì đâu. Bài thơ này có chút pha trộn cái tình yêu mộc mạc trong thơ của Nguyễn Bính, và cái sâu sắc của Thâm Tâm.

    Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng:
    Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng.
    Mắt xanh là bóng dừa hoang dại,
    Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng.

    Em đến như mây, chẳng đợi kỳ,
    Hương ngàn gió núi động hàng mi.
    Tâm tư khép mở đôi tà áo,
    Hò hẹn lâu rồi - Em nói đi !

    Em muốn đôi ta mộng chốn nào ?
    Ước nguyền đã có gác trăng sao.
    Truyện tâm tình: dưới hoa thiên lý,
    Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào.

    Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ.
    Nắng trong hoa, với gió bên hồ,
    Dành riêng em đấy. Khi tình tự,
    Ta sẽ đi về những cảnh xưa.

    Rồi buổi ưu sầu em với tôi
    Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời.
    Vai kề một mái thơ phong nguyệt,
    Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười.
     
    1 person likes this.
  15. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Bài này cũng được nhạc sĩ Phạm Đình Chương thêm lời , và phổ thành nhạc. Đó là bài "Mộng Dưới Hoa"

    Chưa gặp em, tôi vẫn nghĩ rằng
    Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
    Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại
    Âu yếm nhìn tôi không nói năng

    Ta gặp nhau yêu chẳng hạn kỳ
    Mây ngàn gío núi đọng trên mi
    Áo bay mở khép nghìn tâm sự
    Hò hẹn lâu rồi em nói đi

    Nếu bước chân ngàn có mỏi
    Xin em dựa sát vào anh
    Ta đi vào tận rừng xanh
    Vớt cánh rong vàng bên suối

    Ôi hoa kề vai, hương ngát mái đầu
    Đêm nào nghe bước mộng trôi mau
    Gió ơi gởi gió lời tâm niệm.
    Và nguyện muôn chiều ta có nhau.


    Tôi cùng em, mơ những chốn nào
    Ước nguyền chung giấc mộng trăng sao
    Sánh vai một mái lầu phong nguyệt
    Hoa bướm vì em nghiêng cánh chao

    Hy vọng thơm như má chớm đào
    Anh chờ em tới hẹn chiêm bao
    Dưới hoa tưởng thấy ngàn sao rụng
    Hoa lệ ân tình môi khát khao

    Bước khẽ cho lòng nói nhỏ
    Bao nhiêu mộng ước phù du
    Ta say thành mộng nghìn thu
    Núi biếc sông dài ghi nhớ

    Ôi chưa gặp nhau như đã ước thề
    Mây hồng giăng tám ngã sơn khê
    Bóng hoa ngã xuống bàn tay mộng
    Và mộng em cười như giấc mơ
     
    1 person likes this.
  16. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Ngoải ra trong thập niên 60 có 1 nhà thơ mới xuất hiện, đó là nhà thơ Nguyên sa. Ông này có rất nhiều bài thơ rất trữ tình. thơ ông đã được vài nhạc sĩ nổi tiếng như Phạm Duy phổ nhạc
     
    1 person likes this.
  17. sói con

    sói con New Member

    Thơ Nguyên Sa được phổ nhạc rất hay, em bon chen post bài thơ gốc của nhạc phẩm "Áo lụa Hà Đông" nhé:

    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
    Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

    Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
    Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
    Thơ học trò anh chất lại thành non
    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

    Em không nói đã nghe lừng giai điệu
    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
    Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
    Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
    Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

    Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
    Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
    Giữa hộ anh màu áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

    Nguồn: Thơ Nguyên Sa, Tổ hợp Gió xuất bản, 1971
     
    2 people like this.
  18. songphaxua

    songphaxua New Member

    SP thì thích bài ông tả người "Đẹp"

    Đẹp

    Người dáng bước bơ vơ của bầu trời hải đảo
    Tóc bồng bềnh trến nếp trán ưu tư
    Những ngón tay dài ướp trọn mấy ngàn thu
    Mà men sáng trong xanh mầu trăng vời vợi

    Hơi thở mới nguyên của đồng tiền mừng tuổi
    Tôi nhìn người ngóng đợi mắt lên ba
    Người về đây có phải tự trời xa
    Với nét mắt vòng cung của cầu vồng che mưa nắng ?

    Có phải tên người là âm thanh vô vọng
    Nên mắt buồn le lói thoáng bơ vơ
    Hay một đêm nao nước lụt Ngân Hà
    Thượng đế đưa sao mang gửi về khóe mắt ?

    Người về đâu giữa đàn khuya dìu dặt
    Hơi thở thiên thần trong tóc ẩm hương xưa
    Người đi về trời nắng hay mưa
    Sao để sương gió trầm tư thêu thùa má ướt

    Mắt dịu ngọt đúc từ rừng ngọc bích
    Hay linh hồn trăm phiến đá chân tu
    Sao người về mang trọn một mùa thu
    Với mây trắng lênh đênh của những chiều nguyệt tận

    Là gió trăm cây hay là cồn nước đọng
    Người không cười mà hoa cỏ gói trong tay
    Đường áo màu viền trắng cổ thơ ngây
    Màu sắc thời gian người thu tròn giữa áo

    Bóng nhỏ xa đi trên lá vàng cổ đạo
    Bước chân chìm theo mỗi phím đàn khuya
    Tay trần gian tôi đếm ngón so le
    Đã có phút âu lo đường về dương thế

    Người về đâu mà lầu đài hoang phế
    Mang dáng người trên mỗi nấm bia phai
    Trăm vạn đường mây xê dịch chân trời
    Theo tiếng nhặt khoan của từng nhịp bước

    Dù về đâu tôi xin đừng chậm gót
    Để làm gì cho mỏi mắt trần gian
    Có bao giờ tôi sẽ phải làm quen
    Lời ngỏ ý sẽ là kinh cầu nguyện ...
     
    1 person likes this.
  19. langtukhongtien

    langtukhongtien New Member

    Hồi đó LT ái mộ thầy lắm. Nghe nói thầy dạy triết bên trường Văn Học, muốn qua học nhưng kinh tế gia đình không cho phép. Có thằng bạn nói , vợ thầy , cô Nga, đẹp lắm. Cả 2 đêu là dân du học, gặp nhau ở Pháp. Hèn gì thầy làm thơ hay. Hehe, có người yêu xấu, chắc khó làm thơ được như vầy:

    Tháng Sáu Trời Mưa

    Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
    Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa
    Anh lạy trời mưa phong toả đường về
    Và đêm ơi xin cứ dài vô tận
    Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại
    Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
    Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
    Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...

    Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
    Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
    Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu
    Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

    Và hãy nói năng nhương lời vô nghĩa
    Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
    Hãy để môi rót rượu vào môi
    Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn

    Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
    Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
    Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn
    Nếu em sợ thời gian dài vô tận

    Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
    Trời không mưa em có lạy trời mưa?
    Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
    Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm

    Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
    Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
    Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
    Vì anh gọi tên em là nhan sắc

    Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
    Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
    Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
    Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu
     
    1 person likes this.
  20. sói con

    sói con New Member

    Thêm một bài thơ của Nguyên Sa được phổ nhạc mà em biết: Paris có gì lạ không em

    Paris có gì lạ không em ?
    Mai anh về em có còn ngoan
    Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
    Em có tìm anh trong cánh chim

    Paris có gì lạ không em ?
    Mai anh về giữa bến sông Seine
    Anh về giữa một giòng sông trắng
    Là áo sương mù hay áo em ?

    Em có đứng ở bên bờ sông ?
    Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
    Anh về có nương theo giòng nước
    Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

    Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
    Mỗi lần tan một chút suơng sa
    Bao giờ sáng một trời sao sáng
    Là mắt em nhìn trong gió đưa ...

    Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
    Tóc em anh sẽ gọi là mây
    Ngày sau hai đứa mình xa cách
    Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

    Anh sẽ chép thơ trên thời gian
    Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
    Vì em hay một vừng trăng sáng
    Đã đắm trong lòng cặp mắt em ?

    Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
    Anh đàn mà chả có thanh âm
    Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
    Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

    Paris có gì lạ không em ?
    Mai anh về mắt vẫn lánh đen
    Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
    Chả biết tay ai làm lá sen ? ...

    Ta có thể dễ dàng nhận thấy khi phổ nhạc cho các bài thơ trên, nhạc sĩ đã giữ nguyên văn những khổ thơ hoặc những câu thơ của Nguyên Sa, không hề thay đổi lời, dù chỉ là một từ.

    Em thấy nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ thơ của Nguyên Sa nhiều, còn nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc bài nào thì em không biết, bác có thể giới thiệu không ạ?
     
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này