Nhớ Phanrang qua thơ của bạn

Thảo luận trong 'TẢN MẠN ĐƠN DƯƠNG' bắt đầu bởi LamNguyen, 23/05/2013.

  1. LamNguyen

    LamNguyen Ong xây tổ

    Phanrang ơi, tháp Chàm vương bóng khói
    Con chuồn kim tuổi dại biết về đâu
    Nguyễn Nam Trân


    ( Tặng Bố Cu Hưng, K’lu Viễn Sự và cư dân Phanrang )


    Tất nhiên các bạn thừa biết tôi không phải là dân Phanrang . Điều này thì tôi đã nói nhiều lần rồi mà . Tôi không thích Phanrang . Phanrang có gì ngoài những cô gái mắt toét ( xin lỗi con gái Phanrang ). Phanrang có gì ngoài cái nắng như phang, nóng như rang . Phanrang có gì đâu mà bận lòng . Thi thoảng tạt ngang chứ chẳng mấy khi dừng lại . Ấy chỉ là cái suy nghĩ từ thuở còn đơn thương độc mã nhưng từ lúc từ bỏ chủ nghĩa độc thân cuốn gói theo nàng thì mọi sự đã xoay chiều . Giờ đây, cứ nghe ai chê Phanrang một tí thì đã nóng mặt . Ai khen Phanrang một tẹo thì đã phổng mũi . Ai nhằc/nói/viết đến Phanrang một chút xíu thôi là vội vồ vập lấy ngay . Chả là, Phanrang là quê của Người Kia mà . Chẳng phải :” Người đẹp nhất là người mình đang yêu, nơi đẹp nhất là nơi người yêu của mình dang ở “ đó sao . Thì ra, Phanrang đã là một phần trong tâm thức của tôi rồi .

    Dũng – Đào Hữu Dũng bạn tôi, một cư dân của Dran . Hiện cư trú ở Paris, giảng dạy đại học tại Tokyo . Vốn thể trạng ốm yếu, luôn mang trong người chứng hen suyển, nên sau khi thi Primaire xong thay vì tiếp tục học ở Dalat thì gia đình lại đưa về Phanrang . Khí hậu ở đây lại thích hợp với Dũng . Cứ ngỡ bốn năm lưu học có là bao . Không ngờ, Phanrang vói Dũng lại quá nhiều kỷ niệm . Nghe dường như có một mối tình đơn phương của tuổi học trò chưa kịp đơm hoa .

    Tôi muốn mời các bạn cùng tôi nhớ về Phanrang qua một bài thơ của Dũng dưới bút danh Nguyễn Nam Trân :

    Phố bờ đê
    Yuyake no koyake, aka tombo
    (Dân ca Nhật)


    Thạch bán kẹo và ở với bà
    Phố bờ đê lang thang mây trắng
    Lần trở lại nhà, trời Phan Rang vẫn nắng
    Nhưng quãng đời thơ ấu đã xa bay

    Không phải vô tình tôi trở lại đây
    Cái xứ cát loà, con người cùng khổ
    Không phải vô tình Thạch ở lại đây
    Bên phố bờ đê, đếm mùa nước lũ

    Tôi về Phan Rang khóc hỏi hàng keo
    Sao bốn mươi năm Thạch vẫn ngồi sau thẩu kẹo?
    Những hàng keo chỉ kể thầm thôi:
    Cánh chuồn đỏ đã bay vào ráng đỏ

    Trời xanh trong, trời nắng lửa Phan Rang
    Bốn mươi năm, phố bờ đê có nhớ
    Đứa học trò nghèo thích đọc Hoa Vông Vang
    Yêu cô gái mồ côi mà không dám ngỏ

    Tôi về đây nghe chuột chí ban đêm
    Nước mắm ngủ giữa muôn hồn chum vại
    Những tàu dừa vẫn xào xạc gió đêm
    Như Thạch ngồi kia suốt thời con gái

    Thạch mời tôi ngồi lại nghỉ chân
    Hai cuộc chiến cạn một dòng nước mắt
    Nhớ làm gì câu chuyện chồng con
    Phố ngày xưa đã chôn vùi tuổi trẻ

    Tôi lên xe chạy trốn bóng mình
    Phố bờ đê lại ngập oà ánh nắng
    Thạch vẫn đuổi ruồi mấy thẻ đường đen
    Đếm kẹo tính tiền những người khách nhỏ

    Vĩnh biệt bờ đê, chẳng ngó lại đằng sau
    Tôi không là Ronsard cho Hélène bất tử
    Đành để Thạch già theo phố bờ đê
    Ôi con phố những người không trí nhớ

    Thạch bán kẹo và ở với bà
    Bà bây giờ chắc gần trăm tuổi
    Phan Rang ơi, tháp Chàm vương bóng khói
    Con chuồn kim tuổi dại biết về đâu !

    NGUYỄN NAM TRÂN
    Tokyo, 05/03/1997
     
    3 people like this.

Chia sẻ trang này