Nhớ Đơn Dương Ngày Xưa.

Thảo luận trong 'ĐƠN DƯƠNG MẾN YÊU' bắt đầu bởi taman, 19/04/2010.

  1. taman

    taman New Member

    Trời Đơn Dương lạnh thế sao anh đành.
    Bắt em dậy sớm mỗi sáng để khua tay,
    Anh đứng đó đếm một, hai, ba, bốn.
    Em dưới này ngáp dài, ngáp ngắn, thèm ngủ.
    Đoán thử biết em là ai không?
    Người Đơn Dương, nhưng nay đã đi xa,
    Tận bên kia nữa quả địa cầu,
    Lắm lúc nhớ nhà em chảy nước mắt,
    Kêu thầm tiếng mẹ, mẹ ơi.
    Đơn dương có nhiều kỷ niệm, buồn vui.
    Em bên này một mình trong Chem Lab,
    Vui buồn với những công trình nghiên cứu,
    Nơi xứ người em nhớ lại những ngày xưa.
     
    2 people like this.
  2. Pie

    Pie New Member

    hay quá tks bác taman nhìu nhìu :biaoqing_012:
     
  3. bonghong_tangem889

    bonghong_tangem889 New Member

    vần thơ lạc ý chưa truyền được cảm xúc viết theo phong cách thơ hiên đại nhưng dùng từ khó hiểu nếu có ý định làm nhà thơ thì nên từ bỏ sớm nhưng rất có tinh thần hoài hương đáng khen
     
  4. nutan

    nutan New Member

    hhj đâu nhất thiết làm thơ để trở thành nhà thơ đâu... đôi khi chỉ là những cảm xúc thoáng qua thui, như vậy mới hay...
     
  5. bonghong_tangem889

    bonghong_tangem889 New Member

    vậy những người là nhà thơ chắc họ chỉ có hư danh ah
    rõ điên thơ như vậy đã khen hay thi những bài thơ của các nhà nhơ thực thụ chắc ko có từ để diễn tả
     
  6. taman

    taman New Member

    Xin đừng tranh cãi làm gì để mất tình người Đơn Dương
    Người xưa có nói trong trăm cái dở của người cũng có được 1 cái hay.
    Nếu bạn là người hay thì bạn luôn thấy cái hay của người.
    Chỉ có kẻ dở mới luôn tìm thấy cái dở của người.
    Tội nghiệp cả đời chả học được cái hay của người.
    Chỉ vì luôn tìm cái dở của người.
    Nhìn lại mình thấy dở hay hay?????
     
  7. rose white

    rose white New Member

    không dở đâu. Đọc thấy nhớ Đơn Dương, nhất là những con người xa quê mình nè
     

Chia sẻ trang này