Nguyễn Trần Huy Phong: Khát vọng Ka Đơn

Thảo luận trong 'NGƯỜI ĐƠN DƯƠNG' bắt đầu bởi tandai, 12/08/2008.

  1. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Người phụ nữ bán bún riêu dõng dạc: “Tôi muốn 10 đứa trẻ ở đây thì phải có 6 em biết sử dụng máy tính”. Chồng bà, ông thợ hớt tóc thì ngồi cân nhắc giáo trình tin học nào phù hợp với các thầy cô giáo trong vùng. Còn cậu con trai cả cứ mỗi cuối tuần lại mở lớp tập huấn cho hai ông bà...

    [​IMG]

    Họ chung sức thổi bùng lên khát vọng của vùng đất thuộc diện đặc biệt khó khăn của cả nước: xã Ka Đơn, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng.

    Lớp học phía sau nhà

    Vừa xem xong trang web http://www.huyphong.com, vội gọi điện hỏi thăm về ý tưởng được trình bày trong đó, tác giả giọng rất trẻ: “Thôi, hỏi han làm gì, lên Ka Đơn một chuyến thăm tụi nhỏ đi”.

    Ka Đơn hun hút xa. Từ ngã ba Phi Nôm, rẽ về hướng Đơn Dương, luồn lách trong những đường đất lầy lội suốt gần 2 giờ đồng hồ mới đến nơi. Trước cửa nhà treo lủng lẳng tấm bảng “Bún riêu, giò”. Ở đây, một tô bún vẫn được bán với giá 500, 1.000 và sang nhất là 2.000 đồng. Trong nhà, cả một đám, dễ đến có 10 em, từ nhỏ xíu, nhỡ nhỡ cho đến lớn tồ cũng đều dán mắt vào màn hình của hai chiếc máy tính.

    Bài tập yêu cầu đánh văn bản câu chuyện về chiếc cửa không bao giờ khóa trong bộ sách Nghệ thuật sống của nhà xuất bản Trẻ. Tou Prong Rô, thằng bé người dân tộc K’ho học lớp 8 trường THCS Ka Đơn bặm môi, chăm chú bấm từng phím một. Ở máy bên cạnh, Tou Prong Tường có vẻ nhỉn hơn được vài dòng nhưng lại đang loay hoay vì quên mất làm sao để gõ được chữ in hoa.

    Thật khó tin đang ngồi đối diện với màn hình máy tính là các em chăn bò mà chúng tôi vừa gặp trên đường vào. Tou Prong Rô nói tỉnh queo: “Cha mới ra lùa tụi nó (bò) về cho em đi học. Em phải chạy tới đây cho kịp”. Thằng bé đi chân đất, mảnh áo lủng lỗ chỗ đã… bốc mùi, lem luốc quệt mũi sột sột rồi quay vào, tiếp tục với bài tập thứ hai: một đoạn trích về cách sử dụng chuột trong tạp chí tin học Echip.

    Gần 8 giờ tối, cả bọn tiếc rẻ rời máy. Các em vừa đi về, vừa trò chuyện bằng tiếng dân tộc, chen lẫn với những thuật ngữ máy tính file, open, save… nghe thật lạ…

    Người tiên phong

    Nguyễn Trần Huy Phong Nguyễn Trần Huy Phong chạy xe Trung Quốc cũ mèm, mặc áo gió thoáng nhìn là biết ngay là đồ si-đa, trông già hơn nhiều so với cái tuổi 23 của mình. Cũng phải thôi, chàng lập trình viên của công ty Vidaltek này đã nếm đủ mùi sương gió cuộc đời rồi còn gì.

    [​IMG]

    Nhà Phong nghèo, như tất cả những người đi kinh tế mới mấy mươi năm trước. Anh chàng chính thức “khởi nghiệp” năm 12 tuổi với việc giao bánh cho các cửa hàng tạp hóa nhỏ trong vùng. Lớn hơn một chút, một chiếc ghế đẩu để sát hiên nhà trở thành… tiệm hớt tóc bình dân của cậu học trò lớp 8. Loay hoay với những việc con con như thế, Phong nuôi dưỡng ước mơ. Giấc mơ không thể nằm trong cái vòng luẩn quẩn dưới chân Ka Đơn như thế được, nó phải nằm ở phố thị. 15 tuổi, Phong gói ghém đồ đạc trong một chiếc bao lát, thẳng tiến Đà Lạt. Ở đó, có máy vi tính.

    “Không thể quên những ngày đó được. Cứ đến giờ là ra, ép chặt cái mặt vô cửa kiếng để nhìn cho rõ màn hình máy tính. Chỉ mong người ta cho mình chạm vào cái máy xíu xiu thôi... Nhưng mà…” Anh chàng học lén kiểu đó, cứ nhìn, ngó, lẩm nhẩm thuộc, lẩm nhẩm suy nghĩ để tối về viết ra những gì biết được trên giấy… Ba năm, Phong bắt đầu biết chút đỉnh về tin học, và giấc mơ cứ lớn dần theo những đoạn mã, những chương trình tự chế chép đầy trên giấy học trò…

    Tính toán, cân nhắc mãi, Phong từ bỏ giấc mơ đại học. 18 tuổi, Phong xuống Sài Gòn làm người trông nhà với mức lương 500.000 đồng/tháng. Những người bạn học bên Bách Khoa thương tình, cho Phong “sở hữu” chiếc máy trong hai ngày cuối tuần. Chỉ tội cho cái máy. Anh chàng thức trắng, ngồi nghiên cứu cái này, mò mẫm cái kia trong suốt khoảng thời gian từ 6 giờ sáng thứ bảy, đến 6 giờ sáng thứ hai…

    Phong thi đậu vào một công ty máy tính trong công viên Phần mềm Quang Trung. Khi “đủ lông đủ cánh”, anh chàng tự tin cùng vài người bạn nhảy ra mở công ty thiết kế web Mắt Bão.

    Cứ thế, công việc bắt đầu có vẻ xuôi chèo mát mái thì chàng lãng tử này lại bỏ tất cả để về quê. "Về tự học. Hơn nữa, có về đây thì mới giúp các em được. Ngày mình thấy mấy đứa nhỏ ở Ka Đơn xúm xít vô nhìn hai thằng em mình ngồi chơi máy tính bằng ánh mắt thèm thuồng, mình thương ghê lắm”- Phong nói.

    Lớp học phía sau nhà dành cho những đứa bé người dân tộcTrước mắt, công việc quan trọng là cho các em làm quen với máy tính, tiếp cận những chức năng cơ bản. Sau đó, sẽ là tin học văn phòng, phục vụ những công việc trước mắt của xã. Và rộng hơn, Phong và ba mẹ đang tính toán việc hướng nghiệp cho các em với sự hỗ trợ của các ban ngành chuyên môn.

    [​IMG]

    Phong vẫn cặm cụi ngồi viết chương trình đơn giản hóa các tiện ích máy tính để dễ dàng sử dụng nhất. Anh chàng load về hàng loạt những tập tài liệu dày cộp đủ mọi chủ đề: kiến thức cơ bản, y học, khuyến nông… Một kho dữ liệu đang hình thành và phát triển mỗi ngày trong căn phòng loang lổ và có phần ẩm mốc.

    Chú Tân, ba của Phong cần mẫn ngồi sắp xếp lại từng quyển truyện tranh, từng tờ báo. "Mình muốn tạo cho các em một tủ sách nho nhỏ. Cũng được chút đỉnh rồi, nhưng chẳng thấm vào đâu cả, tụi nó đọc nhanh lắm, có những quyển hay quá, đọc đi đọc lại đến phát thuộc. Giá mà có nhiều người giúp sức…". Câu nói bỏ lửng khi một giọt sương đêm rơi xuống từ mái tôn, lạnh ngắt…

    Mod (quản lý forum) Hãy_thắp_ánh_sáng của diễn đàn TTVN đi chung với chúng tôi thì thầm: "Ngưỡng mộ anh chàng này quá. Nhưng mà giỏi như vậy thế nào cũng có ngày làm nên việc lớn…". Ừ, Phong giỏi chuyên môn thật, nhưng đó chẳng phải là tất cả, anh chàng có một tấm lòng, tấm lòng với quê hương, nơi mình đã sinh ra và lớn lên…

    Đêm Ka Đơn, gió lạnh hòa trong bản giao hưởng đồng quê yên bình. Phong vẫn ngồi làm việc, khe khẽ ngâm nga "Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…". Ngày mai, nắng sớm sẽ thổi bùng lên sắc vàng của hoa dã quỳ, ngập lối về Ka Đơn…

    Ông Phạm Tường Thanh, chủ tịch UBND xã Ka Đơn cho biết: Chúng tôi hoàn toàn ủng hộ sự ra đời của một mô hình đẹp. Tất nhiên, còn quá nhiều khó khăn ở phía trước. Xã nghèo, gia đình Phong cũng nghèo, nên đang rất, rất cần sự ủng hộ của xã hội để có thể thực hiện thành công mô hình này để nhân rộng ra. Bản thân tôi không biết nhiều về máy tính, nhưng chắc chắn mô hình còn cần nhiều yếu tố khác mới hoàn chỉnh được. Đó là một ý tưởng rất đáng trân trọng.

    Phong làm việc không bộc phát, mà có kế hoạch rõ ràng. Chương trình bắt đầu từ giữa tháng 10 với thành phần lớp học gồm 6 em. Học phí cho 6 buổi/tuần là 60.000 đồng/tháng, nếu anh em đi học chung thì chỉ đóng thêm 30.000 đồng nữa. Nhưng tới tháng, học viên không đóng tiền thì cũng chỉ biết nhìn nhau… cười.

    Trần Vũ Nguyên
    (Tuổi Trẻ, ngày 05/01/2004, http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=15183&ChannelID=7)
     
    2 people like this.
  2. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    nganhangmau.com

    “Đó là trang web mang tính nhân bản mà tôi thích nhất từ trước đến nay.[FONT=Times New Roman, serif]”[/FONT]


    Huy Phong không khoa trương, lặng lẽ làm những điều mình thích và www.nganhangmau.com (ngân hàng máu) được tạo ra từ tấm lòng đôn hậu của chàng trai trẻ ấy.
    [​IMG]

    Một đêm = một trang web


    Lần nọ, người bạn của Phong bảo chẳng biết mình thuộc nhóm máu nào, lỡ có bị tai nạn giữa đường thì thật là nguy. Huy Phong liền nhớ lại những lần mình vào bệnh viện Chợ Rẫy thăm người thân, chứng kiến cảnh người bệnh đằng đẵng chờ được truyền nhóm máu thích hợp. Đau lòng hơn là có người đã mất vì bệnh viện đã không tìm ra nguồn máu hiếm hoi ấy. Thật ra, nhiều người sẵn sàng hiến máu của mình cho những người bệnh, nhưng họ không biết đăng kí ở đâu để có thể hiến máu trong trường hợp cần thiết nhất. Nghĩ là làm, hôm đó Huy Phong đã thức suốt đêm viết trang web www.nganhangmau.com. Và sáng hôm sau, trang web đã có thể hoạt động rồi.
    26 tuổi, Nguyễn Trần Huy Phong đang là Giám đốc công ti phần mềm VNAZ, chuyên kinh doanh hosting và thiết kế web. Mê vi tính, 15 tuổi, Huy Phong rời quê nhà ở xã Ka Đơn, huyện Đơn Dương, khăn gói lên TP. Đà Lạt. Ba năm cấp III, Phong biết ít nhiều về vi tính. 18 tuổi, Phong từ giã giấc mơ vào đại học vì nhà quá nghèo, vào TP.HCM làm người trông nhà với mức lương 500.000 đồng/tháng. Rồi Phong cũng được vào học hành đàng hoàng trong công viên phần mềm Quang Trung. Ra trường, Phong vào làm cho công ti Vidaltek. Sau đó, hùn vốn với bạn bè thành lập công ti thiết kế web Mắt Bão. Và hiện là ông chủ của VNAZ.

    Với trang web này, mọi người có thể đăng kí tên tuổi, nhóm máu của mình theo địa chỉ địa phương nơi mình cư ngụ. Nếu bạn đi du lịch đến một nơi nào đó lỡ gặp chuyện không may, người thân của bạn có thể vào trang web trên và liên lạc với cơ sở y tế ở địa phương. Trong trường hợp khẩn cấp, mọi người có thể gọi điện cho Huy Phong, anh chàng sẵn sàng giúp bạn liên lạc với những người hiến máu.


    Tiện lợi là thế, nhưng rất nhiều người truy cập vào nganhangmau.com, khi bắt đầu đăng kí thì lại không biết mình thuộc nhóm máu nào. Vậy là Huy Phong nhờ Mực Tím thông báo giúp: những ai muốn hiến máu mà chưa biết mình thuộc nhóm máu nào. Nhân ngày hiến máu nhân đạo 7/4 sắp tới, hãy nhín chút thời gian hiến máu và sẽ biết ngay tên nhóm máu của mình.

    Con đường phía trước


    Huy Phong cho biết duy trì một trang web bằng kĩ thuật không khó, nhưng để nuôi nó sống thực sự tùy thuộc vào mức độ phổ biến của trang web này. Vậy nên anh chàng đang cố gắng thông tin về trang web với nhiều người. Nhưng, nơi mà Huy Phong muốn gởi gắm www.nganhangmau.com là các cơ sở y tế từ địa phương đến trung ương. Vì đó là những nơi đáng tin cậy nhất. Huy Phong không muốn công bố rộng rãi thông tin của những ai đăng kí hiến máu, vì nếu ai đó cố ý liên lạc với họ với mục đích xấu thì rất nguy.


    Hiện Huy Phong đã tạo một phiên bản mới cho www.nganhangmau.comwww.vietnambloodbank.com dành riêng cho người nước ngoài truy cập. Đến thời điểm này, hai tháng sau khi trang web ra đời đã có đến 25 quốc gia trên thế giới “click” vào. Trong tương lai xa, Huy Phong dự định sẽ hợp tác với một tổ chức y tế trong hoặc ngoài nước như WHO chẳng hạn, để cùng nhau “quán xuyến” trang web một cách hiệu quả.
    [​IMG]
    Giao diện trang www.nganhangmau.com

    Theo cách tính sơ của Huy Phong thì mỗi cơ sở y tế ở xã phải có một máy tính nối mạng mới có thể tận dụng được nguồn dữ liệu ở nganhangmau.com. Liệu các vùng quê nghèo ở Việt Nam có đủ lực để làm điều này? Vậy nên dự án này phải có sự giúp đỡ của những tổ chức y tế lớn.


    Huy Phong cho biết sẽ tiếp tục “nuôi” www.nganhangmau.com trong hai năm nữa, hi vọng chỉ cần tận dụng được 10/100 thông tin đăng kí hiến máu của những tấm lòng nhân ái là thành công lắm rồi. Mong rằng sự nhiệt thành không màng đến lợi ích của cá nhân của Huy Phong sẽ được đền đáp xứng đáng. Và bạn sẽ là một trong những nhân tố quyết định đến sự thành công của trang web trên đấy. Nào, chúng ta cùng gõ www.nganhangmau.com...


    Nguyên Hoàng (Ảnh: H.P.)
    (Nguồn: Mực Tím Online, ngày 12/03/2006, http://xuan.muctim.com.vn/Vietnam/The-gioi-tuoi-moi-lon/Ban-trang-lua/2006/3-12/4224/)
     
    1 person likes this.
  3. SweetLove

    SweetLove Ong non & nai ^^

    Bán rau Đà Lạt qua mạng

    Anh Nguyễn Trần Huy Phong cung ứng bắp cải, cà rốt, khoai tây... do chính nhà vườn Đà Lạt gieo trồng qua kênh online, giá bán cao hơn thị trường cả chục nghìn đồng.
    Nhiều rau củ bày bán tại các chợ có xuất xứ từ Trung Quốc, nhưng người tiêu dùng khó biết cách phân biệt và không dễ tìm được hàng Đà Lạt chính gốc. Đó là lý do anh Nguyễn Trần Huy Phong nảy ra ý tưởng mang nông sản chất lượng từ Đà Lạt do chính người nông dân trồng và đưa tận tay người tiêu dùng chỉ với một cú nhấp chuột. Anh sinh ra và lớn lên ở Đơn Dương (cách Đà Lạt khoảng 50 km) - vùng nguyên liệu trồng rau, củ quả cung cấp cho Sài Gòn mấy chục năm, nên mong muốn của anh có cơ sở thành hiện thực.

    Năm 2009, anh lập website chuyên cung cấp thông tin liên quan đến nông nghiệp để nhiều người có thể cập nhật tình hình rau, củ quả ở Đà Lạt cũng như các tỉnh khác. Trong khoảng thời gian này, anh nhận được lời đề nghị thường xuyên từ bạn bè trong Nam ngoài Bắc nhờ gửi rau Đà Lạt về dùng cho bảo đảm an toàn. Từ nhu cầu của những người xung quanh cùng kinh nghiệm 14 năm làm việc trong ngành công nghệ thông tin, anh quyết định mở kênh mua bán rau, củ trực tuyến để tất cả mọi người đều có thể thoải mái lựa chọn những sản phẩm ưa thích.

    “Rau tươi ai cũng cần nên việc thành lập website để mua bán thế này không phải canh bạc liều mà đây là xu hướng ai cũng nhìn thấy”, anh Phong nói.

    Tháng 7 vừa qua, dịch vụ đặt rau, củ quả trực tuyến chính thức hoạt động. Người tiêu dùng có thể tìm thấy thông tin liên quan đến quá trình gieo trồng, chăm sóc, thu hoạch các loại rau củ quả và phản hồi từ những người đã dùng trước đó trên trang web này. Nhiều khách chụp lại các công đoạn nhận hàng và món ăn chế biến từ nguyên liệu đó mang lên Facebook cho mọi người xem và bình luận. Nhờ đó, vườn rau online của anh được biết đến nhiều hơn.

    rau-O-JPG-8956-1383113201.jpg
    Các loại rau, củ quả sẽ được đóng thùng và gửi đến cho khách hàng.
    Nhờ áp dụng công nghệ, nên nhiệm vụ của nông dân giờ là tập trung trồng trọt, không phải lo lắng nơi tiêu thụ, giao hàng. Phần mềm hệ thống quản lý bán hàng giúp anh chủ động hơn về số lượng giao, ước tính thời gian, chi phí, năng suất của một vụ, từ đó lên kế hoạch gieo trồng để phù hợp với nhu cầu khách hàng.

    Tiêu chí kinh doanh của anh là rau, củ phải tươi, không dùng thuốc bảo quản và đưa các sản phẩm mới thu hoạch đến người tiêu dùng trong thời gian ngắn nhất. Để mua hàng, người tiêu dùng có thể truy cập website, điện thoại, email hay mạng xã hội. Việc giao hàng diễn ra theo ngày nhất định. Khách ở TP HCM nhận hàng vào thứ ba và thứ sáu, khách ở Hà Nội là thứ tư và thứ bảy.

    Mỗi đợt giao hàng, khu vực TP HCM, Hà Nội phải đạt tối thiểu 50 đơn hàng, trị giá một đơn hàng khoảng 150.000 đồng. Lượng đặt ít hơn anh không dám nhận vì không đủ bù đắp chi phí giao hàng. Trường hợp số đặt hàng chưa đủ như trên sẽ chuyển sang đợt tiếp theo. Sau khi hoàn tất giao dịch thanh toán qua online, hàng sẽ được giao tận nhà theo yêu cầu của người mua, khách trả thêm chi phí vận chuyển 10.000 – 30.000 đồng.

    rau1-O-JPG-7172-1383113201.jpg
    Sau khi gom đơn đặt hàng, đủ số lượng, anh chuyển rau, củ quả bằng xe, máy bay gửi đến kho tạm tại TP HCM, Hà Nội để đóng thùng.
    Dịch vụ đặt rau, củ quả trực tuyến có hơn 30 danh mục và hiện có trên 300 khách hàng. Đây chủ yếu là người quen, bạn bè biết đến kiểu kinh doanh này đến ủng hộ anh và giới thiệu thêm những người khác hưởng ứng cùng. Ngoài ra, để tăng lượng tiêu thụ, tạo điều kiện gia tăng quy mô sản xuất, cải thiện thu nhập cho nhà vườn, anh nghiên cứu cung ứng rau sạch cho các chợ ở TP HCM. Có như vậy, bà nội trợ nào cũng có cơ hội mua hàng ngon, đảm bảo chất lượng.

    Trở ngại lớn nhất của các sản phẩm này là giá cả. Chẳng hạn cà rốt ở bên ngoài khoảng 20.000 đồng một kg, nhưng trên website của anh chào bán 34.500 đồng. Anh cho rằng, mức chênh lệch này là hợp lý vì các loại rau củ được trồng theo tiêu chuẩn xuất khẩu, đòi hỏi chi phí đầu tư cao, chất lượng kiểm soát chặt. Hàng ngày, đội ngũ nhân viên có mặt tại các vườn kiểm tra thường xuyên để xem nông dân có thực hiện đúng quy trình sản xuất, chứ không khoán hoàn toàn. Đối với những ngày mưa bão, thời tiết thay đổi đột ngột, hầu như anh liên tục cử người đến các vườn giám sát.

    "Hàng chính gốc Đà Lạt, luôn tươi mới, trồng theo quy trình sạch, dịch vụ tốt là chìa khóa giúp tôi có những khách hàng trung thành, dù giá bán có đắt hơn thị trường", anh chia sẻ bí quyết thu hút một số người tiêu dùng vốn quen đi chợ, siêu thị, cửa hàng tiện lợi. Khu vực Đơn Dương vốn có truyền thống lâu đời xuất khẩu rau củ quả nổi tiếng của cả nước, đáp ứng các yêu cầu khắc khe của thị trường nước ngoài.

    Tuy nhiên, với mức giá cao, người mua hiện chủ yếu là người có thu nhập khá và coi trọng chất lượng sản phẩm. Để giữ chân các vị khách này, anh đặc biệt quan tâm tới khâu hậu mãi, khi khách gọi điện hay gửi email than phiền về sản phẩm nào đó, nhân viên sẽ phản hồi ngay và nhanh chóng xử trí. Ví dụ: nếu rau bị dập thì người mua được bù lại vào đợt sau mà không trả phí nào.

    Cho đến thời điểm này, nguồn vốn đầu tư vào vùng nguyên liệu là tốn kém nhất, lên đến vài tỷ đồng. Số vốn này anh lấy từ hoạt động kinh doanh phần mềm do anh sở hữu để bù qua, chứ mô hình rau online chưa mang lại nguồn thu ổn định.

    Trong thời gian phát triển website bán rau trực tuyến, điều băn khoăn lớn nhất của anh Phong là vùng nguyên liệu đang rải rác làm tăng chi phí đầu vào. Do vậy, mong muốn lớn nhất hiện nay của anh là có thể kêu gọi đầu tư từ bên ngoài để ổn định vùng nguyên liệu và gom cả vùng trồng trọt tập trung vào một nơi, vừa dễ quản lý đồng thời giảm bớt chi phí.

    (Nguồn Vnexpress.net , ngày 01/11/2013 http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/doanh-nghiep/ban-rau-da-lat-qua-mang-2903128.html)
     
    2 people like this.
  4. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Những ý tưởng lãng mạn, từ người làm cho đến người viết! Chúc Huy Phong luôn hạnh phúc và sẽ thành công với những ý tưởng táo bạo của mình!
     

Chia sẻ trang này