Nỗi buồn mang tên 2 thì

Thảo luận trong 'QUÁN CÀ PHÊ ĐA NHIM' bắt đầu bởi SweetLove, 22/12/2011.

  1. SweetLove

    SweetLove Ong non & nai ^^

    Năm nay ngành xây dựng thật ế ẩm cuối năm chả biết làm gì ngồi nhâm nhi ly cafe suy nghĩ những năm tháng đam mê xe 2 thì, cả chục năm rồi ít ỏi gì đâu, cái thưở xe 2 thì còn rẻ bèo thì đã đam mê rồi, bẵn đi 10 năm sau mới có cơ hội chạm vào niềm đam mê và sở hữu nó.

    Như mọi ngày lang thang các trang tin tức, sang 5giay.vn dạo dạo box mô tô xe máy như thường lệ, chợt bắt gặp chiếc Satria bán, mừng húm cả lên vì xe nhìn còn cứng quá, thò tay vào túi móc cái Visa Debit ra check mà lòng buồn, thiếu những 20tr chứ ít ỏi gì, lòng lại buồn, tắt web đi ra dạo một vòng công trường.
    Ngày hôm sau, vẫn lang thang online như mọi ngày, lại vào box mô tô xe máy, lại thấy topic Satria hôm qua, vào xem thì thấy đã down giá, lại móc Visa ra check dù biết vẫn nhiêu đó tiền chứ có tăng được xu nào đâu :biaoqing_006:

    Cơm trưa xong, sau khi quyết định đắn đo kỹ lưỡng, làm liều mượn bạn bè 10tr, alo mượn mama 10tr nữa, cầm tiền mà lòng buồn hơn, xưa nay có bao giờ mượn mama tiền đâu, thôi kệ, vì chiếc xe đam mê, giờ không mua biết chừng nào mua, số con người trời kêu ai nấy dạ, biết đâu chưa kịp sờ vào đam mê thì đã lên bàn thờ ngồi rồi :biaoqing_006:
    Đêm ấy rút tiền rồi đón xe từ Sóc Trăng về SG ngay, chạy ào qua nhà anh bán xe bên Quận 8, vẫn không quên dẫn theo ông anh sửa xe bên Q10 theo xem xe cho chắc ăn, tới nơi sau khi xem xe ok đâu đó hết, giấy tợ hợp lệ, máy móc còn êm, mừng quá chồng tiền mua luôn, lúc đó hạnh phúc biết bao nhiêu

    Mua xe rồi, trong đầu đã suy nghĩ vấn đề bị mọi người quan tâm, hầu hết ai đã, đang và sắp sẽ chạy mấy dòng xe này 10 người cũng có hết 7 người nát óc, cắn răng :

    1.Mua được xe đã là 1 vấn đề khó
    2.Điều khiển xe là 1 việc khó tiếp theo (Đâu phải ai cũng biết chạy ambraya tay):biaoqing_015:
    3.Chạy xe lúc nào cũng phải kềm chế bản thân, không để háo thắng, lúc nào đáng hãy kéo, lúc nào không thì phải giữ bình tĩnh không thôi có ngày lên bàn thờ ngồi
    4.Xe khói ra, nhất là xe cũ thì tất nhiên lên Cos này nọ vẫn không bằng xe zin, khói vẫn ra, làm người sau mình khó chịu, đậu đèn xanh đèn đỏ khó chịu
    5.Tiếng pô, xe zin đi pô zin thì đỡ ồn ào, xe nào làm máy hoặc lên Cos cao thì đi AHM, ồn ào như xe hốt rác...
    6.Đi xe này dân chúng nhìn vào 10 người sẽ có lời khen lời chê tùy theo lứa tuổi, người lớn thì cho rằng là quậy, choi choi thì cho là đẹp, có người bảo xe thấy ghớm, có người bảo xe như xe lam, 9 người 10 ý
    7.Chạy chậm thì tưởng giật đồ đang me con mồi, chạy nhanh thì bị chửi là chạy đi kiếm ông nội hay là ăn cướp :biaoqing_017:
    8.Phải đỗ xăng cho xe, mới đầu chưa quen phải gọi là nhịn ăn để đổ xăng. Mình tự lập chứ đâu phải xòe tay xin tiền cha mẹ nên cũng tiếc cũng buồn nhưng biết trước sẽ như thế nên tâm lý vẫn cứ quyết chạy là chạy


    Suy nghĩ kỹ 8 điều trên nên sau khi mua xe tâm lý cũng ổn định, bỏ mặc tất cả lời khen lời chê vì cái mà mình đam mê 1 chục năm nay và rồi cũng đã có xe.

    Tưởng chừng câu chuyện tạm dừng ở đây thì có vẻ tốt đẹp, mỗi lần chạy xe ra đường thì tiếng pô đi tới đâu là bà con lo cất đồ tới đó, dân nào chai lỳ thì cứ kè kè kế bên để nghía chiếc xe, đường thì đông mà sợ xe bị trầy, hix, buồn tập 2. Mỗi lần kẹt xe, nóng nực, tay mỏi nhừ vẫn ráng vui vẻ mà chạy trong khi người sau che miệng bịt mũi, xài nhớt thơm mà vậy đó, hông lẽ quay qua phán 1 câu đi tìm khói xe này để mà ngửi không ra chứ ở đó mà bịt mũi, mà có phải xe khói ra nhiều đâu, riêu riêu như tô bún riêu, bày đặt trí thức che mũi che miệng, tức nhưng kệ, rang kềm chế.

    Những ngày qua nhà bạn gái mới cực hình, vì sợ hàng xóm bạn gái đanh giá, bảo là quen dân quậy này nọ, sợ tiếng pô xe mỗi lần vào hẻm làm phiền người khác, lần nào cũng tắt máy dẫn bộ đầu hẻm vào. Tưởng đâu an phận, tới lượt đấu tranh tình cảm, bạn gái bảo xe quậy quậy, thế là mỗi lần đi đâu cũng ngại, không ngồi xe, đi riêng xe, buồn tập 3, thương bạn gái mua pô zin gắn vô cho êm, ém hơi lại để không nghe tiếng, bạn gái khỏi ngại nhưng đâu có dễ, xe 2 thì chỉnh xăng gió đã mệt, xe làm máy mà đi pô zin sao mà đi, ráng chạy vì bạn gái, để bạn gái vui, khỏi ngại.

    Rồi thì bạn gái vẫn ngại ngùng như cũ, không muốn ngồi xe, bắt đầu đấu tranh tâm lý, không lẽ mình bán xe để mua tay ga đi cho đàng hoàng, buồn cho cái dòng 2 thì ai cũng bảo là ăn cướp, buồn vì bị kỳ thị, bị đám choi choi ghen tức, đôi lúc thương xe, dơ dơ là xách ra rửa, mấy đứa nhỏ đi ngang phán loáng thoáng 1 câu, Xì po cùi mà mang rửa hoài, ax ax, không lẽ quay qua phán 1 câu bây không có để rửa bây tức hả hehe, nghĩ bụng vậy nhưng thôi kệ, trách làm gì.

    Về nhà mà lòng buồn như đang trượt chân vào 1 hố sâu vực thẳm, bắt đầu đọc 1 bài thơ cho tâm trí bớt stress
    Nếu em là bịch thuốc phiện
    Anh sẽ là thằng nghiện đầu tiên
    Nếu em trại thương điên
    Anh sẽ là thằng điên mãi mãi

    Lại bắt đầu suy nghĩ, nếu như mình hy sinh cái niềm đam mê vì 1 người mình yêu thì chuyện đó cũng không khó, vì trái tim mình biết rằng cuộc sống này không có gì quý hơn người đó, trừ mẹ mình ra, mà ở đời ai lại đi lấy tình mẫu tử mà so với tình yêu bao giờ, chẳng khác nào lấy Sport mà so với SHi .

    Trầm ngâm 1 hồi mình lại tự hỏi, dân chúng ý kiến thế nào không quan trọng, mà không lẽ người mình yêu, mình đặt hy vọng, tin tưởng nhất cũng không hiểu và thông cảm cho mình? Lòng buồn miên mang!!!
    Cầm cái Nó kìa 8250 nhắn tin cho người yêu "anh có thể vì em mà bán xe mua tay ga đi, a có thể hy sinh niềm đam mê của mình vì em, nhưng không lẽ e không thể hy sinh điều đó vì a sao? nếu em thấy chiếc xe quan trọng hơn chính a, e không thể chấp nhận nó, có lẽ a không còn gì để nói" trầm ngâm nhìn dòng tin nhắn gần 10 phút, tay không muốn bấm gửi, trước kia mình đã hy sinh tất cả đam mê vì 1 người con gái, và đã mất người đó, mình đâu còn đam mê nào khác ngoài chiếc xe, nếu như thật sự hy sinh niềm đam mê cuối cùng mình vẫn sẽ làm được nhưng không lẽ bạn gái xem trọng xe như vậy sao. Dòng tin nhắn đã được gửi đi, và kết cuộc thì tự các bạn hiểu nhé, truyện ngắn thì tốt nhất và hay hơn hết để người đọc cảm nhận, suy nghĩ và đưa ra 1 kết cục cho riêng mình, không phải ai cũng có kết thúc tốt đẹp


    Đăng bán xe và nhiều người qua xem nhưng vẫn chưa chọn được 1 người đam mê nào thật sự để sở hữu em nó, một chiều đang uống cafe bên Bắc Hải thì 1 em sinh viên gọi điện thoại, năn nỉ muốn rớt nước mắt bán cho em, hơi buồn và muốn khóc. Có lẽ sẽ bán cho em sinh viên đó, hy vọng theo chủ mới em nó sẽ được cưng hơn, về rửa xe lần cuối, chạy dạo phố với em nó vài lần cuối rồi sau này chỉ có thể nghe tiếng em nó oán trách mình "mày là thằng chủ tồi".

    Quyết định bán em sport và tậu 1 em scooter 2 thì bé bé xinh xinh chạy cho đỡ buồn nhưng niềm đam mê thì bất tận sẽ có một ngày quay lai với 2 thì.....Comming soon!


    Show vài tấm hình bầy 2 thì nhà em cho đỡ nhớ

    Suzuki Satria & Scooter Dio ZX lừng danh 1 thời của Honda :9:

    [​IMG]
    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]
    [​IMG]
     
    4 people like this.
  2. Vô Danh

    Vô Danh Ong vò vẽ

    Kết cái Scooter của bác quá
     
  3. SweetLove

    SweetLove Ong non & nai ^^

    Bữa nào có dịp ghé cho cưỡi thử, em nó nhỏ xíu như Chaly máy 50cc nhưng bao chạy ăn Exciter luôn nha :biaoqing_008:
     
  4. mattroi

    mattroi Ong tìm mật

    Hình như em có được ngồi ké 1 lần ở quê phải hem ta??

    Like :D
     
  5. Trung.Nguyen

    Trung.Nguyen New Member

    xe đẹp thế mà ai bảo cùi ! mà dạo này các nử củng thích di xe này lắm á nha . ma khoang cho hoi xe và chủ ỡ quê nhà là ỡ chổ nào vay cà :biaoqing_011:
     

Chia sẻ trang này