Mẹ Tôi

Thảo luận trong 'THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG' bắt đầu bởi tvb03, 26/12/2008.

  1. tvb03

    tvb03 Ong tìm mật

    Tôi cảm nhận được rõ rệt là mẹ đang già đi.

    Khi tôi 20, tôi bắt đầu được nghe mọi người nói rằng mẹ tôi là một người tuyệt vời. Chao ôi, 20 tuổi, cái tuổi ngang ngạnh và hay lý lẽ! Tôi đã không muốn chấp nhận hai từ "tuyệt vời", bởi nó diễn đạt không chuẩn xác về những gì mà tôi có thể cảm nhận được từ mẹ.


    20 tuổi, đầu óc của tôi tràn ngập những câu văn trong sách vở. Tuyệt vời nghĩa là hoàn hảo, không tì vết. Ở đó, người mẹ là hiện thân của sự dịu dàng, của những đức tính tốt đẹp nhất. Ở đó, người mẹ thấu hiểu, tinh tế và có khả năng chia sẻ cảm xúc, ý nghĩ với những cô con gái. Ở đó, mẹ là một mẫu hình lý tưởng để những đứa con vươn tới.

    20 tuổi, tôi nghĩ mẹ là một người phụ nữ khốn khổ. Mẹ vất vả, lam lũ. Mẹ là con người của đời sống với những lo toan thường nhật, những xúc cảm thường nhật, những thói quen thường nhật.

    Trong nỗi hổ thẹn của mình, tôi buộc phải thú nhận rằng, phải càng lớn lên tôi mới càng cảm thấy yêu và thương mẹ hơn. Tôi quý trọng cuộc sống của tôi vì cuộc sống ấy do mẹ ban tặng. Tôi hiểu được sự tuyệt vời của mẹ, tình thương vô hạn, sự hy sinh không điều kiện mà mẹ dành cho những đứa con.

    Tôi hiểu vì sao mẹ tôi gia trưởng và độc đoán: vì gánh nặng của vai trò mà mẹ tôi đảm nhiệm khi bố tôi mất đi. Tôi hiểu vì sao mẹ tôi hay kêu ca, than thở vì mẹ tôi quá mệt mỏi với những nỗi lo toan để có từng đồng từng hào nuôi chúng tôi ăn học. Tôi hiểu mẹ tôi bướng bỉnh đến cố chấp. Nếu mẹ là người phụ nữ yếu đuối đã không thể chèo lái đưa gia đình vượt qua những sóng gió. Tôi hiểu mẹ nấu ăn không ngon vì lúc nào mẹ cũng muốn mọi thứ xong thật nhanh để còn làm được nhiều việc khác. Tôi hiểu vì sao mẹ thích ăn cá kho mặn hơn là xào nấu cầu kỳ. Từ bé mẹ tôi đã ăn như vậy, khẩu vị của mẹ tôi đã quen với sự đơn giản, nghèo khó mất rồi.

    Tôi hiểu rằng, nếu bớt đi những gánh nặng gia đình, những rủi ro không đáng có và những lo toan về vật chất, mẹ tôi cũng dịu dàng, cũng tinh tế và tuyệt vời trong đối nhân xử thế trong cái tâm tốt lành. Bởi đó là tất cả những phần ẩn chứa trong con người mẹ, điều làm nên hai chữ "tuyệt vời" trong đánh giá của người khác về mẹ.

    Nhưng tôi cũng cảm nhận được rõ rệt là mẹ đang già đi. Vì thế, mỗi ngày, tôi càng cuống quýt hơn để mang niềm vui đến cho mẹ. Mẹ ơi, con được học bổng. mẹ ơi, con xin được chỗ làm rồi; mẹ ơi, con được đi xa. mẹ ơi, mọi người ở cơ quan quý và tốt với con lắm... Đó là những điều sẽ làm mẹ tôi vui. Vì niềm vui đó, mẹ có thể vượt qua sự vất vả khác một cách đơn giản hơn chăng?

    Tôi cài lên áo mình nụ hồng đỏ, trong niềm hạnh phúc thấy cả sự phấp phỏng lo âu. Mẹ như ngọn đèn trước gió. Một bông hồng cài áo để lòng vui sướng hơn. Nhưng sao vẫn lo âu, sợ ngày mai mình vẫn còn nhiều điều chưa kịp làm.


    ST
     

Chia sẻ trang này