Mùa hoa cải bên sông

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi truongluu1575, 25/10/2010.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    *
    [​IMG]

    Thơ Nghiêm Thị Hằng
    Có một mùa hoa cải
    Nở vàng bên bến sông
    Em đang thì con gái
    Đợi anh chưa lấy chồng
    Anh rụt rè không dám
    Hái một bông cải ngồng
    Sợ làm con bướm trắng
    Giật mình bay sang sông.
    Qua bao mùa hoa cải
    Chỉ mình anh biết thôi
    Mình anh không dám hái
    Hoa cải bay về trời.
    Bâng khuâng chiều làng bãi
    Không còn hoa cải ngồng
    Ai xui anh trở lại
    Ngày em đi lấy chồng.
    Anh lại gieo hạt cải
    Lại âm thầm đợi mong
    Có một người con gái
    Đợi anh chưa lấy chồng.
    *
     
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Ngẫu hứng mùa hoa cải - thơ Nghiêm Thị Hằng


    Có một mùa hoa cải,
    dạo chơi trên bến sông Hồng
    thả thơ.

    Có bao nhiêu màu vàng nhỉ? Vàng như lửa cháy trưa hè, vàng như trời chiều trước bão, vàng như cúc đại đoá ngày đông, vàng như hướng dương đầu hè, vàng như gà con mới nở,.. vàng như mùa hoa cải của Nghiêm Thị Hằng.
    Bài thơ như thế nào ấy nhỉ? Hoa cải, màu vàng, bên sông, người con gái ấy, hình bóng tôi, rồi lại hoa cải, con sông, tôi, và hình bóng người con gái ấy. Vật đổi sao dời, nhưng xuyên suốt vẫn một màu vàng hoa cải, ấm áp như nắng mùa đông, mỏng manh mềm mại trước gió như hoa bươm bướm ngày Tết. Chắc hẳn hai người đã kịp trao nhau ánh mắt nơi bến sông ấy, gợi tôi nhớ đến dòng sông quê hương của Giang Nam, dòng sông chứa bao kỷ niệm tuổi ấu thơ, chứa đôi mắt đen tròn, chứa cái nhìn ngoái lại làm ấm cả một bầu trời mưa gió, làm ấm lên cái hy vọng:

    Tôi lại gieo hạt cải
    Lại âm thầm đợi mong
    Có một người con gái
    Đợi tôi chưa lấy chồng.

    Nhưng cái bài hát thơ này tôi lại không thích. Nó đẩy đi quá xa nỗi khắc khoải chờ mong trong vô vọng, làm như có ai cầm cuống tim mà thắt lại, làm tắt đi cả chiều vàng rực nắng, làm u ám cả sắc vàng của hoa. Người đi không về, người ở nhà và cả người thứ ba nữa, cả ba đều không hạnh phúc. Nghiệt ngã quá, chả lẽ tố cáo tội ác chiến tranh lại phải làm ra thứ không thực như thế sao? Vô lý, nghiệt ngã và không thực. Câu chuyện của người trai ngày trở về nay đã thành tâm sự người thiếu phụ, tuy đã sang sông mà vẫn còn ngoái lại, thẫn thờ đánh rơi tấm chăn hạnh phúc đâu đó trên dòng sông.

    Tuy vậy, bài hát thơ đó quả cũng có nhiều câu đáng giá. Thôi thì, nhặt nhạnh đây đó, làm ra cái dị bản Mùa hoa cải của riêng mình.

    Có một mùa hoa cải
    Chỉ mình tôi biết thôi
    Em đương thì con gái
    Đợi tôi chưa lấy chồng.

    Tôi rụt rè không dám
    Lại âm thầm đợi mong
    Sợ làm con bướm trắng
    Giật mình bay sang sông

    Bao mùa vàng rực nắng
    Không còn hoa cải ngồng
    Nắng vàng trong mê mải
    Ngày em đi lấy chồng

    Có một mùa hoa cải
    Nở vàng bên bến sông
    Hái một bông cải ngồng
    Thẫn thờ chiều ven sông.
     
  3. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Trăng tan

    Trăng vẫn chỉ là trăng
    Nếu mình trăng lẻ bóng
    Biển muôn ngàn cơn sóng
    Vẫn một mình cô đơn

    Nếu tình không trao nhau
    Em như trăng lẻ bóng
    Anh - biển ôm mối sầu
    Bạc đầu muôn lớp sóng

    Trăng tan vào lòng biển
    Em tan vào tình anh
    Biển tan trong muối mặn
    Trời tan trong mắt xanh

    Sóng tan trên bờ cát
    Nụ hôn tan trên môi
    Tình yêu tan cơn khát
    Tan đắng cay cuộc đời

    Tan nắng vào với gió
    Tan gió vào với mây
    Tan đất vào với nước
    Tan cỏ vào với cây
    Tan thừa vào với thiếu
    Cuộc đời tan trong nhau
    Nên bao điều kỳ diệu
    Tan hòa không lẻ loi
     
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Em Vẫn đợi anh về


    Em vẫn đợi anh về
    Nơi chốn cũ đồng quê
    Cỏ mật thơm trong gió
    Nói những lời đam mê.

    Em vẫn đợi anh về
    Tìm nơi xưa chốn cũ
    Lặng nghe mầm cỏ nhú
    Tháng giêng chiều mưa mưạ

    Anh có về chốn xưa
    Tìm em nơi xóm nhỏ
    Hoa cau rơi đầy ngõ
    Nắng ngủ vàng chân đê.

    Em vẫn đợi anh về
    Năm quên năm quên tháng
    Đợi chờ trong hy vọng
    Anh có về chốn xưả

    Đợi anh bao chiều mưa
    Như ngày xưa thơ dại
    Dẫu mình không trẻ lại
    Vẫn đợi chờ như xưạ
     
  5. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Ngày xưa

    Ngày xưa em trả anh rồi
    Câu thơ còn nợ tình đời còn mang
    Ngày xưa thương con dã tràng
    Một mình xe cát đã tàn tháng năm.
    Ngày xưa một thủa xa xăm
    Em đi hái lá chăn tằm ươm tơ
    Tơ em hong nắng đến giờ
    Áo tơ chưa mặc còn chờ mùa đông.
    Ngày xưa em chưa lấy chồng
    Sao anh không gói nắng hồng sang chơi?
    Ngày xưa giờ đã xa rồi
    Gặp nhau lại ước một thời ngày xưa...
     
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Sâm cầm lẻ bạn

    Du thuyền sóng nước Hồ Tây
    Bốn bên làng phố ôm quây mặt hồ.
    Nắng lên khua mặt sương mờ
    Nhịp chày Yên Thái bây giờ lặng thinh.

    Du Hồ Tây với bạn tình
    Thuyền say sóng để chúng mình say nhau
    Sâm cầm xưa trốn về đâu?
    Còn loang mặt sóng nỗi đau xé đàn

    Thuyền ai vén mặt sương loang
    Để con sóng nhỏ theo sang bến chùa
    Để em chợt tỉnh giấc mơ
    Hồ Tây chốn cũ, người xưa đâu rồi?

    Chỉ mình em biết mà thôi
    Sâm cầm xưa cũng lẻ đôi như mình …
     
  7. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Mùa Hoa Bưởi

    Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
    Nhớ về anh nhớ mùa hoa bưởi
    Cánh hoa rơi lòng em bối rối
    Chút hương thầm làng bãi lan xa

    Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
    Ngõ nhà anh đầy hoa xoan tím
    Nhớ bến sông thuyền ai ghé bến
    Hương bưởi quê mình níu khách sang sông

    Nhớ tuổi thơ em nhặt bông bưởi trắng
    Tháng ba này mẹ giã bánh trôi
    Anh lớn lên -đi vào quân ngũ
    Chúng mình mỗi đứa mỗi nơi

    Em về làng giữa mùa hoa bưởi
    Hương hoa thơm ướp nước gội đầu
    Mẹ bảo anh mùa này nơi biên giới
    Hai đứa mày có nhận tin nhau?

    Chẳng thể nào giấu mẹ được đâu
    Chúng mình yêu nhau từ mùa hoa bưởi
    Em đi học xa quê, xa mẹ
    Anh về phép thăm nhà buổi ấy tiễn em

    Chúng mình dọc lối ngõ quen
    Vườn tím hoa xoan, trắng ngần hoa bưởi
    Chiều chia tay có gì bối rối
    Trăng mọc bao giờ hai đứa không hay

    Một mùa hoa chúng mình chia tay
    Một mùa mong ngày gặp lại
    Ôi mùa hoa lòng em mong đợi
    Mùa hoa quê mình, hoa bưởi tháng ba.
     

Chia sẻ trang này