LỤc bÁt tÌnh yÊu

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi truongluu1575, 20/05/2010.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Lục bát tình yêu

    Mười năm

    Biết nhau từ thuở dại khờ
    Giờ đây cát bụi đã mờ mắt trong
    Nhánh hồng em chiết bên sông
    Đã mười xuân rụng mười bông hoa cười
    Con chim bạc má già rồi
    Mỏ vàng đã nhạt hết lời thơ xanh
    Còn gì nữa ở lều tranh
    Ở lòng em, ở lòng anh còn gì ?
    Tương phùng là để biệt ly[​IMG]
    Biệt ly là một người đi qua lòng
    Giờ đây em đã sang sông
    Anh nhìn khói sóng ngỡ trông mây đèo
    Mười năm mới hiểu tình yêu
    Một nguồn hương nhẹ mây chiều gió đưa
    TRẦN HUYỀN TRÂN
     
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Nhớ nhau



    Mờ mờ mưa luống rau xanh
    Nắng còn thoi thóp như tình tiễn đưa
    Trông mưa chạnh nhớ lời thơ
    Với người hôm ấy cũng mưa âm thầm


    Người là một kiếp thi nhân
    Tóc xanh đã nhuộm mấy lần biển dâu
    Nhà người bên một dòng sâu
    Xác xơ khóm trúc hàng cau lạnh lùng


    Hồn thơ về lánh bụi hồng
    Quyển vàng tóc bạc nằm chung một lều
    Có đàn con trẻ nheo nheo
    Có dăm món nợ eo sèo bên tai


    Chừng lâu rượu chẳng về chai
    Nhện giăng giá bút một vài đường tơ
    Nghiên son lớp lớp bụi mờ
    Mọt ôn tờ lại từng tờ cổ thi


    Phải đây là bóng tôi kìa
    Con đò bến cũ đi về phong ba
    Nhìn tôi người bỗng cười khà
    Đời là thế ấy – ta là thế thôi!


    Tôi giờ ngược ngược xuôi xuôi
    Rót vào lòng khắp tình người hợp tan
    Chiều nay chiều dệt mưa vàng
    Tôi buồn trông bóng nắng tàn trong mưa
    TRẦN HUYỀN TRÂN
     
  3. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Những cánh thơ vàng

    Đời tôi, em hỏi làm chi
    Đời tôi là chuyến tầu đi không người
    Sông trần bao ngả ngược xuôi
    Đã vắng cái bến lại dài con sông

    Tình tôi, em hỏi làm chi
    Tình muôn ngàn lối, tôi đi một mình
    Một mình dốc chén ly sinh
    Men ngây ngaat mãi, lòng mênh mông buồn

    Duyên tôi, em hỏi làm chi
    Mây nằm trái hướng, gió đi sai chiều
    Nước bèo nào được bao nhiêu
    Tuy giàu gặp gỡ nhưng nghèo yêu thương

    Lòng tôi, em hỏi làm chi
    Lòng rồ dại ấy còn gì nữa đâu
    Hình như nó chết từ lâu
    Bởi thương, bởi nhớ, bởi sầu, bởi vui

    Thơ tôi, em hỏi làm chi
    Một nguồn hương dại đi về ngẩn ngơ
    Thơ người là trái chín vừa
    Thơ tôi là trái không mùa, không tên

    Kìa em ! đừng hỏi nữa em
    Chim lồng đã vụt theo lên gió ngàn
    Rung lòng, lá động, chiều tan
    Nhặt đi em ! cánh thơ vàng đang rơi

    TRẦN HUYỀN TRÂN
     
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Tương tư

    phải đây mùa nhớ thương nhau
    chim ngoài ngọn gió hoa đầu cành mưa


    biết yêu thì khổ có thừa
    hình dung một thoáng tương tư chín chiều


    xa nhau gió ít lạnh nhiều
    lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh


    bóng đơn đi giữa kinh thành
    nhìn duyên thiên hạ nghe tình người ta


    đêm về hương ngát bên hoa
    tỉnh ra thì lại vần là chiêm bao
     
  5. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Khi đã về chiều

    Mờ mờ mưa tưới vườn dưa
    Mưa thưa trong nắng mờ mờ chiều nay
    Lòng say rốc nốt chén say,
    Bỗng dưng tôi nhớ một ngày cùng ai


    Một ngày lòng ấy lòng tôi
    Bên sông chia xẻ những lời tri âm
    Người là một kiếp thi nhân
    Tóc tơ nhuộm đã mấy lần bể dâu


    Nhà người tôi nhớ như đâu
    Lạnh lùng bên mấy hàng cau lạnh lùng
    Hồn thơ về ẩn bụi hồng
    Quyền vàng tóc bạc nằm chung một lều


    Có đàn con trẻ nheo nheo
    Có dăm món nợ eo sèo bên tai
    Chừng lâu rượu chẳng về chai
    Nhện giăng giá bút một vài đường tơ


    Nghiên son lớp lớp bụi mờ
    Mọt ôn tờ lại từng tờ cổ thi
    Chạnh lòng tôi nghĩ mai kia
    Chim ham sương gió quên khi chim già


    Nhìn tôi người bỗng cười khà
    Đời là thế ấy... ta là thế thôi
    Tôi giờ ngược ngược xuôi xuôi
    Rót vào lòng khắp tình người thế gian


    Chiều nay, chiều dệt mưa vàng
    Tôi buồn trông ánh nắng tàn trong mưa
    TRẦN HUYỀN TRÂN
     
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Thu

    mưa bay trắng lá rau tần
    thuyền ai bốc khói xa dần bến mưa...
    có người về khép song thưa
    để rêu ngõ trúc tương tư lá vàng



    Em là…

    Em là tiên nữ trên ngàn,
    Vui chân đi rắc hoa vàng cho xuân.
    Anh là du khách dưới trần,
    Lần xem hoa nở là lần tương tư.


    Trần Huyền Trân
     

Chia sẻ trang này