Lê Tấn Đại: Dắt díu nhau đi giữa cuộc đời

Thảo luận trong 'NGƯỜI ĐƠN DƯƠNG' bắt đầu bởi tandai, 16/08/2008.

  1. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    Tám tuổi mới biết đi. Và những bước đi đầu tiên là nhằm để nhặt ve chai - dĩ nhiên là kiếm sống. Những người bạn cùng trang lứa khác thế nào Đại không biết, nhưng với bản thân Đại chỉ như thế mới có thể tồn tại...

    Lê Tấn Đại người nhỏ tẹo, cân chắc chắn không quá 27kg, 15 tuổi nhưng cao không hơn một đứa bé lên 9. Đại mới học lớp 6 bởi 6 tuổi Đại mới biết nói và 8 tuổi mới được “làm quen” với lớp 1.

    Tất cả nỗi đau của Đại và gia đình bắt đầu từ trận sốt bại liệt khi Đại mới sinh vài tuần, di chứng dắt dây đến ngày hôm nay. Từng có lúc người thân đã “quên” luôn đôi chân kia của Đại khi nghĩ nó chẳng thể nào đứng lên được.

    Gia đình Đại nhà ở đã không có (có người thương tình nên mới đây đã cho gia đình về ở nhờ tạm bợ), một tấc đất cắm dùi cũng không luôn, mặc dù ở quê và lớn lên trên vùng rau Ka Đô - Thạnh Mỹ trù phú. Không có đất, người cha - anh Lê Văn Đoàn (39 tuổi) - ngày ngày làm “thợ đụng”, ai gọi gì làm nấy từ dọn cỏ, gánh phân..., đến đào giếng thuê cho những nông dân khác trong vùng.

    Người mẹ (33 tuổi) thì quanh năm “định cư” ở bệnh viện, hết bệnh viện này đến bệnh viện khác do một căn bệnh nan y đã nhiều năm. Người cha “bán sức”, nhưng chỉ may chăng ở mùa khô mỗi ngày cũng được 20.000 đồng, còn mùa mưa thường thất nghiệp. Chi tiêu sao đây cho ba đứa con và một người vợ bệnh kinh niên? Đại và đứa em gái - bé Lê Thị Phương Bình (10 tuổi) - phải ra đường với nghề nhặt ve chai.

    [​IMG]
    Hai anh em Đại (phía sau) và Bình trên đường nhặt ve chai mỗi ngày

    Từ khi Đại biết đi, hằng ngày người ta thấy Đại cùng đứa em gái dắt nhau đi nhặt ve chai ở quanh làng thôn xứ Ka Đô - một vùng quê trồng rau thuộc huyện Đơn Dương, Lâm Đồng.

    15 tuổi, chỉ có cái đầu phát triển, còn lại bộ phận nào cũng dường như không hề phát triển; riêng đôi chân teo gầy chỉ có thể nhích chầm chậm, không thể nhấc lên cao, chỉ cần những đứa trẻ khác tinh nghịch đẩy nhẹ là ngã nhào ngay. Người trong làng không ít lần gặp bé Bình cõng anh Đại và... cõng cả bao ve chai hai anh em đang đi nhặt băng qua những đoạn đường sình.

    Bé Bình kể: “Có khi anh Đại ham tìm kiếm chai, lọ, lon, trong khi chân quá yếu, đường gồ ghề, thế là trượt chúi nhào xuống vũng sình, mặt mũi bê bết bùn...”. Những lần đầu Bình khóc, thương anh. Riết rồi quen, cả hai anh em đều cười cho quên, cho nhẹ nhõm nỗi buồn tuổi thơ...

    [​IMG]
    Tôi hỏi Đại ước mơ gì, cậu bé nói ngay: “Được đi bán vé số!” và lý giải sự lựa chọn: “Đi nhặt ve chai nhiều lúc nắng nóng, cháu say hoài, đầu óc choáng váng. Nếu bán vé số thì còn có lúc được ở trong quán người ta (mát), nhưng bán vé số phải có vốn”...

    Hai anh em Đại, Bình vẫn đang là học sinh (Đại lớp 6, Bình lớp 5 Trường tiểu học Ka Đô), thế mà hàng xóm có người ngỡ thất học, chỉ vì lúc nào cũng thấy hai đứa lang thang nhặt ve chai. Đại bảo hễ rời khỏi trường là... nhớ đến chai, bao. Lúc nào bé Bình cùng đi Đại mới dám đi xa, còn như Bình bận nấu cơm, trông em hay đi học, Đại đủng đỉnh “cày” xung quanh làng.

    Vết chân yếu ớt ấy của Đại và đứa em gái vậy mà đã lội nát làng trên, xóm dưới, có ngày lại “dầm dề” bám lấy khu vực chợ Ka Đô. Mỗi ký ve chai được 2.000 đồng. Mỗi ngày Đại “săn” được 5-10 kg ve chai - “chạy” cho gia đình được 1,5-4 kg gạo, thêm chút nước mắm, xì dầu hay rau mót ngoài đồng nữa là thành bữa cơm. Người cha đôi mắt đỏ hoe: “Có khi một tuần liên tiếp không có người thuê, phải dựa vào gạo do các con kiếm được!”.

    Cứ thế, cái nghèo đã khiến đôi bàn chân ấy phải nhích lên với... hành trình sống và vượt lên số phận: một đôi chân non không chỉ phụ giúp kinh tế gia đình mà còn tự mình đến trường.

    Nguyễn Hàng Tình

    (Nguồn: Tuổi Trẻ Online, ngày 01/07/2005, http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=86232&ChannelID=7)
     

Chia sẻ trang này