Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh: Thầm lặng một vầng trăng

Thảo luận trong 'NGƯỜI ĐƠN DƯƠNG' bắt đầu bởi tandai, 07/09/2008.

  1. tandai

    tandai Tự hành lữ khách...

    30 năm làm thơ, giờ đây, chị được người Đà Lạt gọi là nhà thơ nữ xứ ngàn hoa.

    Mùa thu ơi, thầm lặng một vầng trăng. Đêm nay lạnh rét run từng chiếc lá. Chia tay nhau ta trở thành người lạ và em nhớ anh vì gió những buổi chiều.


    Đã bao lần tôi nghe bài hát đó và tự hỏi, ai là tác giả của những lời thơ da diết ấy.


    Cho đến một lần lên Đà Lạt chơi, được một người Đà Lạt rủ: “Đi thăm một nhà thơ nữ xứ ngàn thông”, tôi mới biết.

    NHỮNG BÀI THƠ ĐẦU TIÊN NĂM 16 TUỔI[​IMG]


    Chị là nhà thơ Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh. Một phụ nữ âm thầm vượt qua nỗi bất hạnh của bản thân để trở thành nhà thơ danh dự của thành phố sương mù.
    Năm 1973, trên một số tờ báo, người ta đọc được loạt thơ cùng một tựa đề: Tình khúc cho alpha đỏ của tác giả Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh. Nghệ sĩ ngâm thơ Hồng Vân, lúc bấy giờ chưa biết mặt tác giả của những bài tình khúc ấy. Nhưng sự đồng cảm của người nghệ sĩ khiến chị bật lên lời thán phục: “Gớm! Thơ Hạnh đau như thơ TTKH. Đọc thơ Hạnh mà muốn rơi nước mắt”. Năm ấy, Hạnh mới 16 tuổi, là một cô gái có đôi chân teo tóp do di chứng của cơn sốt bại liệt để lại. Cô sống thui thủi ở thị trấn Đơn Dương nhỏ bé dưới chân đèo Dran.


    Nụ cười dịu dàng, chị kể: “Gia đình mình đông anh em. Cho nên từ ngày còn nhỏ mình đã hiểu rằng đôi chân tật nguyền của mình là gánh nặng cho gia đình”.


    Hiểu được phận mình, Mỹ Hạnh buồn nhưng không bi quan. Cô thêu áo, đan len và làm thơ.

    MỘT THỜI LÀM THƠ ĐỂ NUÔI SỐNG MÌNH


    Chị cười thú nhận: “Có thời mình làm thơ như điên. Khi nghề đan len không còn giữ vai trò cơm áo gạo tiền, chị làm thơ tốc hành, làm thơ quá xá. Báo nào chị cũng gửi thơ đến, chủ yếu là để… có nhuận bút nuôi sống bản thân”.


    Còn bây giờ? “Chỉ làm thơ khi nào có cảm xúc thật sự. Bởi hiện nay, đã có thứ để nuôi thơ mình, để mình có thể làm thơ thực sự”.[​IMG]
    Và, một trong những bài thơ thực sự của chị là Thầm lặng một vầng trăng. Bài thơ, sau khi đăng trên báo Văn nghệ Trẻ, đã được nhạc sĩ Trần Hữu Bích phổ nhạc.


    Sự cảm nhận tài hoa của nhạc sĩ đã đẩy bài hát vào hàng top ten trong các chương trình Quà tặng âm nhạc của Đài truyền hình Lâm Đồng và HTV7 với số người yêu cầu lên đến hàng nghìn.


    Bài thơ ấy, như lời chị kể, là điều chị thay lời muốn nói về mối tình với người đàn ông mà chị chọn là một nửa còn lại của mình. Chị đã chờ đợi người ấy hơn 10 năm trời. Để cuối cùng, chị đành thốt lên: Huế ơi! Thắp vào tim nỗi nhớ, nghe đêm sâu dằng dặc một nỗi niềm.

    VỚI CHỊ GIỜ ĐÂY THƠ LÀ TẤT CẢ


    Hơn 30 năm làm thơ, giờ đây Mỹ hạnh mặc nhiên được người Đà Lạt gọi chị là nhà thơ nữ chính gốc xứ ngàn thông, xứ ngàn hoa…
    Trong các cuộc giao lưu văn nghệ quan trọng ở Đà Lạt, chị luôn là khách mời danh dự. Chị đến với những cuộc giao lưu ấy không chỉ với tư cách là một điển hình người khuyết tật vượt lên số phận. Mà hơn hết, chính là vì thơ chị để lại dấu ấn sâu trong lòng người đọc.[​IMG]
    Có người biết thơ chị qua thơ, nhưng cũng có người biết thơ chị qua nhạc. Họ biết thơ chị qua các giọng hát của Lam Trường, Phương Thanh, Hồng Nhung, Quang Dũng, nhóm Mắt Ngọc…


    Nhưng ít ai biết, đêm đêm trong căn nhà nhỏ không bật đèn dưới chân đèo Dran, nhà thơ nữ vẫn thầm lặng như một vầng trăng. Chị nhấp ngụm cà-phê nóng, nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh và ngộ ra rằng: Tôi sẽ còn gì? Nếu một ngày nào đó thơ bỏ tôi mà đi.

    Thiên Hồng
    (Nguồn: Tạp chí Thế giới Văn hoá, ngày 01/6/2006)
     

Chia sẻ trang này