Dang Dở !

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi kenkulee, 23/09/2009.

  1. kenkulee

    kenkulee New Member

    Bài thơ đầu anh viết tặng cho em
    Thì cũng là thơ cuối chia tay mãi
    Từng dòng chữ nghe trong lòng trĩu nặng
    Nước mắt rơi, rơi từ trái tim anh

    Anh muốn là ánh sáng trong đêm vắng
    Dẫn dắt em đi đến buổi bình minh
    Anh muốn là cánh chim bay trong gió
    Chấp cánh đầy những ước mơ từ em

    Anh muốn là tán cây thật nhiều lá
    Để là nơi em có thể dừng chân
    Anh muốn là bờ cát dài trên biển
    Để từng ngày sóng có thể ghé thăm

    Và anh muốn là anh của em mãi
    Để cùng em đi đến chốn yêu thương
    Ta cùng xây một ngôi nhà hạnh phúc
    Xa thật xa không ai biết, ai hay.

    Nhưng…..

    Nhưng ánh sáng của anh không thể đủ
    Để cùng em đi đến cuối con đường
    Và cánh chim của anh cũng không thể
    Chấp cánh đầy những ước mơ của em

    Lá vẫn đầy trên tán cây ngày ấy
    Nhưng bao giờ em mới đến dừng chân
    Và một ngày cát đau buồn biết được
    Sóng đi xa và mãi mãi không về

    Anh vẫn là anh của em, em nhé
    Nhưng chỉ là những ký ức ngày xưa
    Anh thầm chúc cho em được hạnh phúc
    Với tình yêu em đã chọn cho mình

    Em từng nói có gì là trọn vẹn
    Giữa cuộc đời đầy đau khổ chia li
    Nhưng với anh nó đã là trọn vẹn
    Trọn vẹn trong một cuộc tình dở dang !
     
    8 people like this.
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    Thêm một đêm trăng tròn
    Lại thấy mình đang khuyết
    Thêm một cách thiệp hồng
    Lại thấy mình dang dở.
     
  3. Keane

    Keane Ong tìm mật

    TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
    Mặc Nhân Sơn


    Chiến tranh giờ đã trôi qua
    Nỗi buồn ở lại xót xa ngậm ngùi
    Mất sạch tất cả niềm vui
    Cúi nhìn thân phận ngủ vùi trong mê
    Lang thang một cõi đi về
    Tiếc thương dĩ vãng tái tê nát lòng
    Làm người lữ khách đi rong
    Sống trong ảo mộng bềnh bồng phiêu diêu
    Đa tình đời bớt cô liêu
    Lãng mạn tìm lại ít nhiều hồn thơ…​
     
  4. Cỏ khát Mưa

    Cỏ khát Mưa New Member

    Hoa cỎ may



    Anh thương lắm một loài hoa cỏ dại
    Nhỏ nhoi một mình, heo hắt bụi đường xa
    Sao em cứ dùng dằng, vương vấn bước người qua?
    Chạm vào chân ai, níu vào ai... hôm ấy...
    Để quân tử dằn lòng như vậy
    Nhặt mảnh tình rơi, vùng vẫy khỏi tay mình
    Sao em không lặng thầm, giả bộ làm thinh?
    Đừng bươn bải và cả tin như thế

    Để sau lưng ai, em sẽ là không thể
    Bước theo cùng, day dứt lắm người ơi !
    Bụi đường cứ bay và năm tháng cứ trôi
    Khắc khoải đam mê, rơi rụng thời con gái

    Anh - lữ khách qua đây, thầm ái ngại
    Thương lắm một loài hoa cỏ dại... xót xa...!​



    Khải Nguyên​
     
    1 person likes this.
  5. Cỏ khát Mưa

    Cỏ khát Mưa New Member

    Em viết cho mình bài thơ cuối không anh.

    Bằng cả trái tim yêu thương vừa vụn vỡ.

    Sau giấc mơ hoang, em hồi sinh thắp lửa.

    Đốt những nồng nàn, nhung nhớ của ngày xưa.

    Em xóa nỗi buồn, nước mắt chảy trong đêm.

    Gói những yêu thương cuộn trong dòng ký ức.

    Rồi mai thức giấc, chìm trong màu quên lãng.

    Thả nắm bụi tàn, kỷ niệm xuống mồ sâu...


    sưu tầm
     
    1 person likes this.
  6. smiley

    smiley New Member

    Gió mùa dang dở

    Giờ có còn mùa gió nữa không em?
    Hoa bưởi đã hết thơm trong vườn đêm mộng mị
    Ta vẫy vùng giữa ngổn ngang ích kỷ
    Con đường dài ai sẽ dắt em đi?

    Phía mùa đông còn lại được những gì?
    Vòng tay ấm chỉ ôm ta một nửa
    Ai là gió và ai là lửa?
    Những lời yêu nồng nàn giấu nhau

    Ngồi nhặt từng đêm những mảnh vỡ không màu
    Ta gom lại lấp cho đầy nỗi nhớ
    Những mơ ước của một thời dang dở
    Bây giờ biết thả về đâu?

    Gửi lại ngày xưa nhành hoa tím trên đầu
    Sẽ không còn những hờn ghen nghịch lý
    Sẽ không còn những lời yêu vô ý
    Chờ em về nửa đêm

    Ừ thôi xa bài ca ấy êm đềm
    Café đầy như ly rượu cạn
    Trả lại ta với nụ cười ngạo mạn
    Con đường dài ta sẽ dắt ai đi?

    Ở ngoài kia, mùa gió chẳng quay về …

    MĐ,
    Một đêm trở gió
    từ blog của kingkong
     

Chia sẻ trang này