Dalat

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi bingo, 31/03/2010.

  1. bingo

    bingo New Member

    Những giấc ngủ nghìn đêm buốt giá
    Hắt hiu thông, đèn lạnh, phố sương vàng
    Đã bao năm qua rồi không nhớ nữa
    Người lấp lửng, mơ hồ, thấy rồi tan

    Trời cứ thế, xanh thắt lòng quạnh quẽ
    Du khách đi, dập dìu, đến rồi đi
    Phố cùng thông suốt bốn mùa lặng lẽ
    Đứng trên cao nghe gió nổi trăm bề

    Ai viễn xứ ghé lên tìm chút lạnh
    Nhịp guốc khua trong thinh lặng thoáng chiều
    Rồi lại tan về phía đời rộn rã
    Bỏ núi rừng ở lại với đìu hiu

    Dalat ơi cao chi mà lạnh lẽo
    Như bóng thông cô độc giữa mây trời
    Chẳng có gì ngoài mơ mộng hư ảo
    Để nghìn mùa ôm buốt giá mà thôi.
    Nguyễn Danh Lam
     
    4 people like this.

Chia sẻ trang này