Dừng chân chợt nhớ

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi truongluu1575, 03/10/2009.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật



    Càng đi xa càng nhìn rõ quê mình
    Biêng biếc tím chân trời tuổi nhỏ
    Rong ruổi đường dài, dừng chân chợt nhớ
    Hoa mướp rực vàng, vút thẳng hàng cau.

    Ngỡ trôi vèo chẳng đọng gì đâu
    Hòn cuội trắng lăn tròn lời thủ thỉ
    Bãi ngô xanh, hương đồng thơm quá thể
    Hóa nỗi nhớ cồn cào, thao thức giấc chiêm bao.

    Ai tát nước bên đường gieo thương nhớ cho nhau
    Thương vầng trăng nơi góc trời lặng lẽ
    Trăng hao gầy hay dáng hình của mẹ
    Giữ ánh trăng rằm vằng vặc mãi đời con.


    Thời gian trôi sàng lọc những mất còn
    Thương quê mình vẹn nguyên màu thuở ấy
    Vẫn nắng vàng thảo thơm mùa gặt hái
    Khói lam chiều nương nhẹ khóm trầu cay.

    Ai đi xa sống dư dả đủ đầy
    Chốn phồn hoa nỡ nhạt nhoà nguồn cội
    Đất quê không hờn, đất quê không tủi
    Chỉ riêng người tự vấn với lòng thôi.


    Không nhớ tác giả
     
    1 person likes this.
  2. Ong bầu

    Ong bầu Ong bầu Thành viên BQT

    Tác giả bài thơ có phản hồi cho BQT như sau:

     

Chia sẻ trang này