ChỈ lÀ thẾ thÔi!!!

Thảo luận trong 'THÔNG ĐIỆP CUỘC SỐNG' bắt đầu bởi cloud, 11/12/2009.

  1. cloud

    cloud New Member

    Trưa tháng Tư, cả thành phố như một chảo dầu đang sôi sùng sục, xe cộ cứ đan chéo vào nhau qua các ngã tư, vẫn hối hả, vẫn tấp nập..

    Cả cậu – bé – bán – mơ - ước cũng hối hả cho kịp giờ, công việc của cậu thật đơn giản nhưng chẳng nhẹ nhàng tí nào, cậu lang thang khắp phố phường, từ những con hẽm sâu hun hút đến các con đừơng rộng thênh thang. Dù có không ít những cơn mưa như trút nước và nắng như thiêu đốt chợt đến chợt đi của cái thành phố này đổ xuống làm cho cậu bé thêm gầy gò, nhưng chân cậu chưa chịu dừng lại bao giờ. Cậu không những bước đi không mệt mỏi mà còn rất lạc quan. Cậu đặt tên cho những tấm vé số là tờ - giấy – mơ - ước. Cầm những tờ - giấy – mơ - ước trên tay, ánh mắt cậu luôn dâng lên một niềm hy vọng to lớn, cậu rất mong những tờ giấy chỉ đáng giá một gói xôi này sẽ mang lại niềm vui cho người khác, cậu mong rằng từ những tờ 2000 đồng của những người - mua – mơ - ước cậu sẽ được đến lớp mà không phải nợ tiền học phí.

    Trên vỉa hè của một quán càfê sang trọng, cậu thanh niên lưng ướt đẫm mồ hôi, mặt mũi đỏ bừng vì công việc trông xe và dắt xe cho khách vào quán ngay giữa những ngày nắng tháng Tư cháy da cháy thịt. Anh tất bật với công việc của mình mà không than vãn, trong lòng vẫn nuôi một mơ ước là có thể gánh vác chi phí học Đại Học mà không phải nhận tiền trợ cấp từ bố mẹ vất vả mưa nắng dưới quê.

    Rồi một buổi chiều mưa to, những con phố không thoát nước kịp, mọi người cho chiếc xe lì lợm lội ì ạch dưới nước, cố gắng kéo được nó về nhà, quán càfê nơi anh thanh niên trông xe vắng tanh không một người khách, anh được một buổi ngồi trông mưa mà không được trả lương, cậu - bé - bán - ước – mơ lang thang mỏi mệt được một buổi đi giữa trời mát mẻ, không khói không bụi và cũng không có tí nắng nào mà chưa có một đồng nào lót túi... Thế rồi, cầm xấp giấy – mơ - ước gói trong túi nilon cho khỏi ướt, cậu bé bước đến chỗ anh thanh niên ngồi và chìa ra xấp giấy – mơ - ước với ánh mắt nài nỉ. Anh thanh niên khẽ lắc đầu mặc dù trong lòng rất muốn giúp đỡ cậu bé tội nghiệp, sau một lúc do dự mắt anh ta sáng lên, lục lọi trong túi áo và cả túi quần của mình, anh cầm xu 2000 đồng đưa cho cậu bé và bảo: “anh tặng em một phần của mơ ước nhé, đổi lại em phải cố gắng để thực hiện được mơ ước của mình”. Cậu bé nhoẻn miệng cười “em cũng tặng anh một phần của mơ ước nè, chúc anh mau thực hiện đựơc ước mơ!”.

    Thế đấy, cả hai không ai biết được ước mơ của nhau là gì, nhưng vẫn tặng được niềm hy vọng cho nhau. Cứ thế, dòng đời thì cứ trôi hối hả, ước mơ của anh thanh niên được chia sẻ làm ước mơ của cậu bé thêm mạnh mẽ, rồi những ứơc mơ của mọi người được cậu bé mang đến mời mọc, mọi người lại trao cho cậu bé một phần mơ ước của cậu để lấy phần mơ ước của mình… Cứ thế, cứ thế.. ngày này qua ngày nọ, mọi người , anh thanh niên và cậu bé ấy vẫn có được những hy vọng nhỏ bé để nuôi ước mơ của chính mình thành sự thật. Mặc dù sẽ có rất nhiều chông gai để thực hiện được ước mơ, nhưng không ai chịu sống mà thiếu những mơ ước. Thế còn bạn? Bạn có mơ ước chứ? Cò thể ước mơ của bạn rất khó để thành hiện thực nhưng … “…ở đời này không có con đường cùng, mà chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là ta phải có sức mạnh để vượt qua cái ranh giới ấy…”, những dòng chữ này đã được anh thanh niên ghi vào một tờ giấy để thỉnh thoảng lấy ra nhắc nhở chính mình, cũng chính là mảnh giấy anh ta đã dúi vội vào tay cậu bé vào buổi chiều đó. Bạn thấy đấy! Mơ ứơc là động lực và là con đường ngắn nhất để đi đến thành công. Vì thế đừng bao giờ ngừng mơ ứơc, cho dù nó là ước mơ nhỏ bé hay to lớn, bạn nhé!


     

Chia sẻ trang này