Chút thẩn thơ của người thơ thẩn...

Thảo luận trong 'ĐA NHIM THƯ QUÁN' bắt đầu bởi sao_bang205, 21/05/2009.

  1. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Mẹ ơi!
    Sương giăng trắng lối con về
    Mưa rơi ướt đẫm tràn trề nhớ thương...


    Mẹ ơi! có muộn lắm không?
    Khi giờ con mới thấy lòng biển sâu
    Suy tư thức suốt đêm thâu
    Chắc qua sóng gió mới mau thành người
    Mẹ ơi! nên khóc hay cười
    Sóng đời ập đến lệ trào ướt mi...
    Nhìn thấy mẹ rơi nước mắt
    Con thấy lòng quặng thắt tim đau
    Mẹ ơi chớ mãi âu sầu
    Con thương mẹ đời sao cay đắng quá
    Nhớ mẹ! con cũng nhớ ba
    Người công an có tấm lòng cao cả
    Chuông reo thức giấc đêm thâu
    Ngờ đâu bóng tối "đội cơn mưa sầu"
    Ai đem oán đến trả ân
    Ai gieo lòng mẹ hạt mầm đắng cay
    Đau thương nặng trĩu vai gầy
    Chăm ba chưa tỉnh mẹ còn lo con
    Mẹ ơi sức mẹ có còn...
    Ngoài hiên lạnh lẽo bước mòn ai hay
    Nén lòng con muốn mẹ vui
    Con mong mẹ sẽ nguôi đi phần nào
    Vắng mẹ con thấy lao đao
    Công lao của mẹ biết dường nào cao
    Chăm từng miếng cơm manh áo
    Mà con thì vẫn cứ mãi rong chơi
    Con thương mẹ lắm, mẹ ơi!
    Chỉ là lòng thốt vẫn chưa nên lời
    Con thương mẹ nhất trên đời
    Một sương hai nắng mãi đời con ghi...
    Thơ tặng mẹ yêu những ngày dài thương nhớ...
    9/5/09
     
    7 people like this.
  2. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Ngày ấy...


    Ngày ấy em đi
    gió ru sao thật khẽ
    Trắng sương mờ gió hát nhẹ vu vơ
    Và em... vẫn đứng đó chờ
    Gió xoay chiều
    hôn mềm theo đôi mắt
    Chút se se xáo lòng em im bật
    Lá phượng buồn khe khẽ lá đung đưa
    Gió nghe không?
    lòng em... đang dao động
    Ngước nhìn trời em dang rộng vòng tay
    Vài hôm sau giữa sớm hôm này
    Nơi em đứng...
    cỏ, cây,... là quê ngoại...
    6/6/09
     
    1 person likes this.
  3. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Mưa... mưa... nhớ ai?


    Xứ sở ngàn hoa - Đà Lạt nên thơ lắm
    Thành phố sương mù - Đà Lạt lắm mộng mơ
    Em nghe chăng... khúc hát mong chờ
    Vướng vạt nắng thông reo xanh vô tận
    Thác gập ghềnh trắng xoá nước reo ngân
    Tôi bước đi giữa sớm se gió lặng
    Lất phất mưa buồn nín lặng bờ vai
    Mưa rơi tí tách...
    ...mưa... nhớ ai?
     
  4. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Tôi ơi!



    Hôm qua rồi tới hôm nay
    Đi đi lại lại rồi ngày cũng qua
    Thời gian chớ để phôi pha
    Tôi ơi đừng ngó đừng mong gian chờ
    Chờ chi giữa cõi bơ vơ
    Ngày đi đêm bước tôi chờ ai đây
    Về đêm một cõi sương bay
    Bước đi lặng lẽ giữa mây gió ngàn
    Tiếc chi sương gió bẽ bàng
    Tôi ơi đừng nản giữa ngàn lối đi
    Cuộc đời thì có mấy khi
    Mấy khi mà khóc mấy khi mà cười
    Còn đời thì hãy cứ vui
    Cứ đi cứ bước đừng buồn nghe tôi.
     
  5. votienlong

    votienlong Noname

    Thắm Màu Nắng Hạ

    Bước vào hạ … là nắng trời rực sáng.
    Chiếu vào sương làm lóng lánh như châu.
    Cảnh ban mai. hào quang tòa muôn màu.
    Như ngủ sắc của vòng cầu trời tím.

    Nắng hạ về ! Sẽ tô thêm mộng cảnh.
    Không giá băng như đông lạnh từng đêm.
    Hay hoang tịch của trời thu vàng úa
    Hạ trở về như xuân của con tim.

    Mùa hạ đến ! Người sẽ ấm với êm.
    Khi lòng thôi … ! Kỷ niệm … hết lụy phiền.
    Của ngày tháng ! Đời mộng vỡ tơ duyên.
    Và sống cảnh với bình yên tự tại.

    Đây không hẳn nắng hạ về ấm lại.
    Cõi lòng người … khiến sống lại tuổi xuân.
    Đó vì yêu và được những ân cần.
    Trong tình cảm của duyên phần kỳ ngộ.

    Nói đúng hơn ! Đây chỉ lời ái mộ.
    Người mình yêu … muốn tiết lộ về nhau.
    Khi đôi lứa tình thắm đã nhuộm màu.
    Mơ chung bước sống bên nhau mãi mãi.:2:
     
    1 person likes this.
  6. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Mây Phiêu Lãng...

    Tặng chị Kim Anh Trắng


    Tôi là mây giữa bầu trời phiêu lãng
    Gió đưa ai vang vọng tiếng ai vang
    Có phải em giữa con sóng bạt ngàn
    Đưa mắt biếc cho lòng ai say đắm.

    Tôi là mây giữa bầu trời cao rộng
    Lững lờ trôi dợn tí tí trong lòng
    Nơi xa đó hỡi có nhớ tôi không
    Đám mây trôi giữa trời đất bềnh bồng.
     
    1 person likes this.
  7. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Tôi đi tìm tôi...

    Người hỡi người ơi có biết không
    Quả thật quanh ta trời quá rộng
    Tôi chỉ đám mây bé bềnh bồng
    Trôi đi trôi lại tránh được không.

    Tôi vẫn là tôi giữa cuộc đời
    Vẫn như con nước vẫn chơi vơi
    Chẳng biết đường qua bao ngã rẽ
    Tôi đi tìm tôi giữa đất trời...
     
    1 person likes this.
  8. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Gió Đông



    Bà có nghe chăng luồng gió đông
    Lạnh đến tái tê đến chạnh lòng
    Mặc gió, mưa phùn, mặc băng giá
    Ngọn lửa thương yêu vẫn mặn mà.

    Lúa vẫn xanh giữa đồng lúa xanh
    Sóng vẫn gợn giữa hồ lung linh nắng
    Mây trắng bay hay là bông tuyết trắng
    Ánh đèn vàng hay là nắng chứa chan.

    Cháu đứng đây giữa trời gió lộng
    Dang tay rộng ôm mây trắng bềnh bồng
    Tâm cháu hiện: "cháu ôm bà tóc trắng"
    Ôm cả quê nhà... cháu cứ mong.

    Một luồng gió lạnh bà nghe không
    Nhớ đến quê hương cháu ấm lòng
    Xa xa sâu thẵm tâm cứ ngóng
    Bà ơi! nơi ấy bà có mong?

    Thu đã đi xa mang theo cả vạt nắng
    Năm đi năm lại vẫn đôi lần
    Vẫn lãng mạn lá rơi, gió và nắng
    Thu xưa thu tới có khác chăng?
     
    1 person likes this.
  9. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Bài thơ không tên

    Tìm đến thơ
    mỗi khi
    đời nhàn rỗi.
    Lúc bận thì
    chỉ
    biết
    ngóng
    với
    trông.
    Áng mây trôi...
    thơ trôi...
    đời trống rỗng.
    Có phải là thơ giận tôi không?

    Thơ đi đâu
    tơ vương
    vướng cõi lòng.
    Thấy dạ bồi hồi
    lơ lửng
    mấy tầng không.
    Bay đi đâu cho tôi theo thơ với
    Lướt biển xanh
    tôi cũng
    muốn theo cùng.

    Đi nhé thơ
    ta về
    nơi tĩnh lặng
    Vút lên trời
    gom nhặt
    hết bâng khuâng.
    Nỗi đớn đau
    ta đã
    nếm bao lần...
    Có vị mặn
    biển xanh
    con sóng trắng.
     
    1 person likes this.
  10. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Linh tinh thôi!^^

    Mọi thứ trên đời vốn dĩ cũng chỉ tuân theo đúng một quy luật, một quy luật được ràng buộc bởi hai chữ "có" và "không".
    Thời gian đã đi thì không bao giờ quay trở lại. Vâng, đúng thế! Và con nước cũng vậy chẳng bao giờ chảy ngược. Nhưng ta có thể đi xuôi lẫn ngược con nước thì tại sao thời gian lại không thể nhỉ?
    Ngược thời gian ở đây không phải là ngược về quá khứ mà là ngược về tương lai, ngược về một chu kì lặp lại. Cũng giống như ta có thể vui có thể buồn nhưng chẳng bao giờ mà vui mãi cũng chẳng bao giờ mà buồn mãi, mà đó chính là sự đan xen và lặp lại.
    Một cái cây có thể lớn lên, ra hoa, kết trái... rồi tàn nhưng một cái cây khác sẽ lại lớn lên... và cứ như thế...
    Mặt trăng cũng có khi tròn khi khuyết, khuyết rồi tròn, tròn rồi khuyết...
    Tôi thiết nghĩ sự khác nhau giữa các chu kì phải chăng chỉ là hình thức và thời gian lặp lại của nó mà thôi.

    Giống thời gian vô tình là con nước
    Cứ đi xuôi chẳng bao giờ chảy ngược
    Muốn hay không len lỏi khắp bốn phương
    Chuyện thế nhân vốn dĩ rất bình thường.
    Ta có thể đi xuôi ngược con nước
    Như cuộc đời vấp ngã lại bước đi
    Dẫu rằng ta chẳng có chi
    Cũng... lúc đầu bước đi ta lại có
    Đi ngược ư... tất nhiên là gian khó
    Như cuộc đời lúc có lại lúc không
    Chuyện thế gian mãi cứ lòng vòng
    Ngược thời gian là không... ai bảo chứ?
     
    2 people like this.
  11. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Chiếc bóng

    Kể cũng đã lâu rồi ngoại nhỉ
    Từ cái thuở con chẳng biết chi
    Nắm tay mẹ chân bước con cứ đi
    Chẳng biết đi đâu chỉ biết về quê ngoại

    Đó là lần đầu, lần sau con chờ mãi
    Hình bóng ngoại dần cũng muốn phôi phai
    Con rất mong một ngày quay trở lại
    Mắt hướng nơi xa con thức suốt đêm dài

    Có lẽ... con đã yêu rồi ngoại ạ
    Một lần thôi nhưng nỗi nhớ diết da
    Tiếng quê hương - câu nói mặn mà
    Không văn vẻ nhưng tình quê chân thật

    Càng ước mong tháng năm càng đằng đẵng
    Lời nhớ thương con thủ thỉ trong tim
    Bức tranh quê con mãi kiếm tìm
    Là chiếc bóng con vơ hoài chẳng thấy

    Chẳng có chi mãi là không ngoại nhỉ
    Đời cứ xoay và con vẫn lớn khôn
    Con chẳng còn như ngày xưa bé bỏng
    Nhưng ngoại trong con... bóng xưa ấy vẫn còn

    Năm tháng đổi thay chợt lòng con thấy sợ
    Bức tranh quê sẽ thiếu bóng một người
    Thôi đừng nghĩ con dằn lòng không nghĩ
    Ôm trọn quê hương con nén cả tâm hồn
     
    1 person likes this.
  12. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Câu thơ dang dở

    Sóng đừng dâng vào lòng mẹ nhé
    Hãy để tôi ôm trọn sóng về mình
    Biển sẽ yên con nước sẽ lặng thinh
    Nhưng sẽ chứa tràn tình tôi ở đó

    Có thể tôi một con người bé nhỏ
    Giữa cuộc đời quá rộng lớn bao la
    Thật lớn lao, đời ơi! một món quà
    Cao quý nhất khi đời tôi có mẹ.
     
  13. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Được



    Khi sinh tôi ra mẹ cho tôi được sống
    Cha đã cho tôi một tổ ấm gia đình
    Anh đã cho tôi tình thương sự chiều chuộng
    Đời đã cho tôi một cái tôi giữa đời

    Thời gian qua đi thì thời tôi được lớn
    Lạc xoáy đời để được chững chạc hơn
    Đời dạy thôi biết yêu, ghét, căm, hờn
    Vui được cười, buồn thì tôi được khóc

    Đời giúp tôi biết suy tư, trằn trọc
    Hiểu được đời muốn nhận thì phải cho
    Phải dấn lên mới biết đời gian khó
    Phải sóng trào mới được thấy tự do

    Đời rẽ chia để cho tôi được nhớ
    Phải xa vời thì mới biết ước mơ
    Chuyện trước sau tôi được phút mong chờ
    Lạc lõng lòng lại được thấy bơ vơ

    Có những khi đời không như ta nghĩ
    Ta mới được có thứ để nghĩ suy
    Hỡi tôi ơi lưu luyến những gì
    Khi cuộc sống nhiều khi không như ý

    Này đời ơi đời có bao nhiêu vị
    Cho hết rồi đời còn giữ được chi
    Này đời ơi có công bằng không nhỉ
    Khi đời mãi cho đi mà chẳng nhận

    Đường nhiều lối tôi được phút phân vân
    Lạc lối đi tôi thành ra hối hận
    Nhịp sống xốn xang thành ra bận
    Những lúc chợt lòng lại lâng lâng

    Đôi khi lòng rớt xuống vực sâu
    Để biết đớn đau với nỗi sầu
    Để thấy con tim mình rỉ máu
    Để rồi gặp lại lòng không đau

    Những gì chưa biết ta ngây thơ
    Đôi khi chẳng thích lại giả vờ
    Muốn lên tiên cảnh ta được mớ
    Bật trào cảm xúc lại nên thơ

    Đôi khi ta lại được ngẩn ngơ
    Được biết nhẫn kiên với đợi chờ
    Được tắm lên mình màu hạnh phúc
    Đôi khi mà sợ lại biết lo

    Những vị lạ đời đã trải qua
    Ta được nhận thêm một món quà
    Manh danh cái tên "người từng trải"
    Phá vỡ luật đời thật khô khan

    Rồi khi mai này chẳng còn ta
    Ta sẽ được rơi như chiếc lá
    Chẳng có chi đâu chẳng sao cả
    Ta được về với nơi sinh ra

    Này tôi ơi đời ta toàn được cả
    Đứng dậy mà ôm trọn nó đi thôi

    22/10/09
     
    1 person likes this.
  14. sao_bang205

    sao_bang205 New Member



    MÙA DÃ QUỲ​



    Nhắc đến quê hương, sẽ thật lãng mạn khi trong tôi lại hiện lên một mùa dã quỳ, với những cánh hoa vàng rực rỡ, giữa một thung lũng - nơi được bao quanh bởi rừng thông, với bản nhạc rừng, đặc trưng mà hoang dã... đó là tuổi thơ của tôi, quê hương tôi, nơi đã từng có tôi - tôi của tuổi thơ và tôi của bây giờ.

    Có lẽ những gì đẹp đẽ đã đi qua sẽ không bao giờ phai nhạt, và những gì là hạnh phúc tột cùng sẽ chẳng bao giờ nhạt phai trong kí ức.

    [​IMG]
    Những mặt trời bé nhỏ - tôi vẫn thường gọi thế, có phô trương lắm không khi nói về một loài cúc dại, nhưng cái dại không phải ai cũng biết, không phải ai cũng thấy khi cái dại kia chỉ có ở quê tôi. Cái dại vàng rực rỡ, cái dại ngây thơ, cái dại như một thứ bùa khắc sâu làm lòng tôi ngơ ngẩn, để rồi đôi lúc ngẩn ngơ như không cầm nổi lòng mình tôi chạy ùa ra vườn, tìm một thứ gì thân quen lắm. Tôi ngắm những cánh hoa vàng mỏng manh rung rinh trong gió, đưa tay nâng nhẹ rồi thả lòng theo hương hoa thoang thoảng...


    [​IMG]
    Có thể sẽ hơi khó chịu nếu như lần đầu lỡ "chạm" vào hương hoa ấy, nhưng ai có thể ngờ rằng nó có thể làm người ta "say".

    Cũng bình thường như bao thứ bình thường khác, cũng như một sự thật hiển nhiên là đúng vậy. Hoa Cúc Quỳ - cái tên luôn xuất hiện trong những trang kí ức tuổi thơ tôi, với những trò nghịch ngợm, với những chiếc xe Cúc Quỳ lăn nhanh trên thảm cỏ, trên những chặng đua xe tinh quái. Chiếc xe, vâng chiếc xe của tuổi thơ, cũng là chiếc xe đặc trưng của chúng tôi, đặc trưng cho xứ sở. Có thể mường tượng ra không nhỉ? khi bánh xe là hai bông Cúc Quỳ vừa tàn rụng hết cánh, đựơc mắc thêm trục là một đoạn cây nhỏ xuyên vào giữa tâm nhị hai bông hoa ấy. Chiếc xe hai bánh sẽ chạy làm sao đây? Nó sẽ thật đơn giản khi chọn lấy một thân cây Cúc quỳ, ngắt hết lá và cành, nhưng phải chọn cành bẻ làm sao để một đầu cây có hình giống chữ Y, để trục bánh xe đó vào giữa tâm chữ Y, cứ thể giữ đầu kia của chữ Y mà đẩy.
    Rồi thì những túp lều nhỏ, cũng từng được những "kĩ sư tí hon" dựng nên từ cây Dã Quỳ. Những tiếng đàn môi thổi cánh hoa phù phù...giữa vi vu tiếng thông reo, tiếng thác chảy, tiếng của quê hương tôi đang hoà theo nhịp sống...
    Sẽ thật khó nếu như phải rời xa, khi hoa Cúc Quỳ đã quá đi sâu vào những kí ức, những suy tư và cảm xúc của tôi. Nhưng tôi đã đánh quên nó, không phải hình, không phải bóng, cũng không phải là nó nhưng lại chính là nó. Tôi đã quen dần với cái tên Hoa Dã Quỳ khi nó được nhiều người biết đến và trở thành đặc trưng của xứ sở. Nó không còn là loài cúc hoang dại và chắc hẳn chẳng mấy ai biết được nó hoang dại. Nó như được chau chuốt, như trở thành một "tiểu thư" Dã Quỳ nhã nhặn. Cũng phải công nhận rằng: tôi thật sự cảm phục ai đã đổi tên cho nó, hay rất hay.
    Cứ vào mùa Dã Quỳ, như một thói quen, tôi lại thích đi dạo ngoài vườn - nơi có những mặt trời bé nhỏ, tôi ngắm nghía nhẩm đi nhẩm lại cái tên từ hoang dại Cúc Quỳ cho đến Dã Quỳ, lòng nhẹ hẵng tôi mỉm cười: ấm lắm quê hương ơi...


    [​IMG]

    Ơi! Quê hương... quê hương... tôi muốn ôm trọn vào lòng...



    * Bài viết sao băng có dùng hình ảnh của các bạn trong diễn đàn

     
    1 person likes this.
  15. sao_bang205

    sao_bang205 New Member

    Chơi Vơi

    CHƠI VƠI

    Lâu lâu bỗng lặng im...
    là lúc lòng mệt mỏi
    Đôi khi muốn dừng lại...
    là lúc muốn buông lơi

    Ôi! nỗi nhớ không lời
    Như gió chiều quạnh quẽ
    Thoảng qua dù rất nhẹ
    Cũng khiến người chơi vơi


    TP.HCM, Ngày 26/11/2012
     
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này