Bâng khuâng áo trắng!

Thảo luận trong 'Khóa 2008' bắt đầu bởi otcaydalat, 13/12/2012.

  1. otcaydalat

    otcaydalat New Member

    Ngày xưa ơi!
    Những tháng năm áo trắng học trò, cùng bạn bè, thầy cô và mái trường yêu thương chỉ còn nằm vỏn vẹn trong hai chữ dĩ vãng. Thầy cô, bạn bè, người còn người mất. 4 năm nào có quá dài cho những đổi thay chưa kịp quen tên! Rời mái trường tung cánh vào đời, mỗi đứa chọn một con đường, một lối rẽ mà thật khó để còn hội ngộ. Những cái tết tha hương, những nụ cười không kịp trao nhau khi lướt qua giữa dòng đời vội vã. Thầy cô tôi, bạn bè tôi... nhìn quanh chắc chỉ còn màu áo trắng ghi khắc kỉ niệm ngày xưa trong buổi tan trường qua phố nhỏ. Dran tím trong chiều, hằn lên trong tim vết nhớ ngày cũ. Con đường dã quỳ vàng, vòng xe xoay xoay mang tiếng cười trong trẻo của bọn học trò chúng tôi ngày nào cũng bắt đầu phai màu.
    Ngỡ một thoáng thôi, mà ngày tốt nghiệp phổ thông cũng trôi qua 4 lần con số 365. Ai có thể khóc cho 2 lần chia tay, ai có thể khóc cho hai lần tuổi trẻ, ai có thể khóc cho 2 lần 1 kỷ niệm áo trắng.
    Ngày cứ chầm chậm trôi mà nghe thương nhớ đong đầy! Nhớ lắm áo trắng ngày xưa, vết mực còn in dấu trên tà áo ngày cuối.
    Đi qua những buồn vui của cuộc sống bon chen mới biết cái yên bình đến hồn nhiên ngày đi học... Có ai tiếc như tôi, có ai nhớ như tôi và có ai cần một chút lắng lòng, quay lại nhìn một thời áo trắng...
    Mỉm cười với ký ức thiêng liêng...
     

Chia sẻ trang này