100 bài thơ hay nhất thế kỉ XX

Thảo luận trong 'VƯỜN THƠ' bắt đầu bởi truongluu1575, 18/12/2009.

  1. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    56.Dặn con
    Trần Nhuận Minh

    Chẳng ai muốn làm hành khất
    Tội trời đày ở nhân gian
    Con không được cười giễu họ
    Dù họ hôi hám úa tàn

    Nhà mình sát đường, họ đến
    Có cho thì có là bao
    Con không bao giờ được hỏi
    Quê hương họ ở nơi nào

    Con chó nhà mình rất hư
    Cứ thấy ăn mày là cắn
    Con phải răn dạy nó đi
    Nếu không thì con đem bán

    Mình tạm gọi là no ấm
    Ai biết cơ trời vần xoay
    Lòng tốt gửi vào thiên hạ
    Biết đâu nuôi bố sau này...

    (Cửa Lục Thủy 13–11–1991)
     
  2. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    57.Hội Lim
    Vũ Đình Minh

    Tôi trót biết đời riêng em trắc trở,
    Nên hội này em hát chẳng vô tư!
    Nón thúng quai thao em thẹn thùng che má,
    Hát đắm say cho đứt ruột gan người.
    Hát như thể cuộc đời toàn nhàn hạ,
    Chỉ để yêu, để nhớ, để thương thôi.
    Xin gió lạnh đừng lật nghiêng vành nón,
    Kẻo tôi nhìn thấy nước mắt em rơi...


    1988
     
  3. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    58.Khóc người vợ hiền
    Tú Mỡ

    Bà Tú ơi! Bà Tú ơi!
    Té ra bà đã qua đời, thực ư ?
    Tôi cứ tưởng nằm mơ quái ác,
    Vùng dậy là tỉnh giấc chiêm bao
    Tỉnh dậy, nào thấy đâu nào,
    Nào đâu bóng dáng ra vào hôm maị
    Đâu bóng dáng con người thùy mị,
    Tuy tuổi già xấp xỉ bảy mươi,
    Vần còn khỏe mạnh, vui tươi,
    Le te, nhanh nhẹn như thời xuân xanh.
    Nhìn sau lưng vô tình cứ ngỡ
    Một cô nào thiếu nữ thanh tân.
    Vậy mà cái chết bất thần
    Cướp bà đi mất, vô ngần xót xa!
    Kể từ thuở đôi ta kết tóc,
    Thấm thoát gần năm chục năm qua
    Thủy chung chồng thuận vợ hòa,
    Gia đình hạnh phúc thật là ấm êm.

    Tôi được bà vợ hiền thuần thục,
    Cảm thấy mình tốt phúc bao nhiêu!
    Đôi ta cùng một cảnh nghèo,
    Đạo chồng vợ lấy chữ yêu làm nền.
    Nhớ khi giường bệnh đã nằm,
    Bà còn thủ thỉ tình thâm thương chồng
    "Tôi mà chết thì ông sẽ khổ,
    Vì, cứ theo câu cổ ngữ ta
    Xưa nay con cái nuôi cha
    Cũng không chu đáo bằng bà nuôi ông."
    Bà ơi, hãy dầu lòng yên dạ,
    Giấc nghìn thu cho th?o vong hồn,
    Bà đi, đã có dâu con,
    Một lòng phụng dưỡng, chăm nom bố già.

    Tôi có khổ, âu là chỉ khổ
    Vì thiếu bà, nhà cửa vắng tanh,
    Khổ khi thức giấc tàn canh
    Bên giường trống trải một mình nằm trơ.
    Khổ nhớ lại sớm trưa ngày trước
    Pha ấm trà chén nước mời nhau.
    Giờ tôi chẳng thấy bà đâu,
    Bên bàn thờ nhắp chén sầu đầy vơi...

    Khổ những lúc ra sân mê tỉnh
    Ngắm vườn nhà thấy cảnh thênh thang,
    Mà bà khuất núi cho đang,
    Quả cau tươi, lá trầu vàng ai xơi ?
    Khổ trông thấy cái cơi còn đó,
    Đã khô trầu, khô vỏ, khô cau.
    Ba thước đất đã vùi sâu
    Cặp môi cắn chỉ ăn trầu đỏ tươi
    Ngẫm: cảnh già cuộc đời sung sướng,
    Tưởng vợ chồng còn hưởng dài lâu
    Không ngờ con tạo cơ cầu,
    Bà đi, để tủi dể sầu cho tôi

    Ôi! Duyên nợ thế thôi là hết,
    Năm mu_ơi năm thám thiết yêu nhau!
    Bà về trước, tôi về sau
    Thôi đành tạm biệt, nuốt sầu gượng vui
    Bà đi rồi nhưng tôi phải ở,
    Công việc đời còn dở tí thôi,
    Bao giờ nhiệm vụ xong xuôi,
    Về nơi cực lạc, lại tôi với bà...

    19/11/1968
     
  4. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    59.Cuộc chia ly màu đỏ
    Nguyễn Mỹ

    Ðó là cuộc chia ly chói ngời sắc đỏ
    Tươi như cánh nhạn lai sắc hồng
    Trưa một ngày sắp ngả sang đông
    Thu, bỗng nắng vàng lên rực rỡ

    Tôi nhìn thấy một cô áo đỏ
    Tiễn đưa chồng trong nắng vườn hoa
    Chồng của cô sắp sửa đi xa
    Cùng đi với nhiều đồng chí nữa

    Chiếc áo đỏ rực như than lửa
    Cháy không nguôi trước cảnh chia li
    Vườn cây xanh và chiếc nón trắng kia
    Không giấu nổi tình yêu cô rực cháy.
    Không che được nước mắt cô đã chảy
    Những giọt lonh lanh nóng bỏng sáng ngời
    Chảy trên bình minh đang hé giữa làn môi
    Và rạng đông đang bừng trên nét mặt
    - Một rạng đông với màu hồng ngọc

    Cây si xanh gọi họ đến ngồi
    Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai
    Ngày mai sẽ là ngày sum họp
    Ðã toả sáng những tâm hồn cao đẹp!
    Nắng vẫn còn ngời trên những lá cây si
    Và người chồng ấy đã ra đi...

    Cả vườn hoa đã ngập tràn nắng xế
    Những cánh hoa đỏ vẫn còn rung nhè nhẹ
    Gió nói tôi nghe những tiếng thì thào
    "Khi tổ quốc cần, họ biết sống xa nhau..."

    Tôi biết cái màu đỏ ấy
    Cái màu đỏ như cái màu đỏ ấy
    Sẽ là bông hoa chuối đỏ tươi
    Trên đỉnh dốc cao vẫy gọi đoàn người
    Sẽ là ánh lửa hồng trên bếp
    Một làng xa giữa đêm gió rét...
    Nghĩa là màu đỏ ấy theo đi
    Như không hề có cuộc chia ly...


    9/1964
     
  5. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    60.Quê hương
    Giang Nam

    Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
    Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
    "Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
    Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

    Nhớ những ngày trốn học
    Đuổi bướm cầu ao
    Mẹ bắt được...
    Chưa đánh roi nào đã khóc
    Có cô bé nhà bên
    Nhìn tôi cười khúc khích...

    Cách mạng bùng lên
    Rồi kháng chiến trường kỳ
    Quê tôi đầy bóng giặc
    Từ biệt mẹ tôi đi

    Cô bé nhà bên (có ai ngờ)!
    Cũng vào du kích
    Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
    Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

    Giữa cuộc hành quân không nói được
    một lời...
    Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
    Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

    Hòa bình tôi trở về đây
    Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
    Lại gặp em
    Thẹn thùng nép sau cánh cửa
    Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
    - Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
    Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn
    Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

    Hôm nay nhận được tin em
    Không tin được dù đó là sự thật
    Giặc bắn em rồi quăng mất xác
    Chỉ vì em là du kích em ơi!
    Đau xé lòng anh chết nửa con người!

    Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
    Có những ngày trốn học bị đòn roi
    Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
    Có một phần xương thịt của em tôi.
     
    1 person likes this.
  6. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    61.Thị Màu
    Anh Ngọc

    Người mấy trăm năm làm rung chuyển những sân đình
    Làm điên đảo những phông màn khép mở
    Người táo bạo
    Người không hề biết sợ
    Người chưa từng lùi bước trước tình yêu

    Người phá tung khuôn khổ những điệu chèo
    Để cuộc sống ùa lên đầu cửa miệng
    Người trung thực đến không cần giấu giếm
    Cặp môi hồng con mắt ướt đong đưa

    Người cả gan sàm sỡ cả cửa chùa
    Chọn sắc áo cà sa mà chọc ghẹo
    Thừa sinh lực nên người luôn túng thiếu
    Nên hương trầm tiếng mõ khéo trêu ngươi

    Người đi qua nghiêng ngả những trận cười
    Chấp tất cả lời ong ve mai mỉa
    Người chịu hết mọi thói đời độc địa
    Chiếc quạt màu khép mở vẫn ung dung

    Trên môi người câu hát cứ trẻ trung
    Từng sợi tóc cũng rung theo nhịp phách
    Mùi táo chín, mùi hương, mùi da thịt
    Người đi qua sân khấu tới đời thường

    Người sống trong hơi thở của nhân dân
    Mấy trăm năm ai để thương để giận
    Câu sa lệch cũng hò reo nổi loạn
    Nhịp trống gầm lên những khát vọng không lời

    Những khát vọng nằm sâu trong mỗi trái tim người
    Được sống đúng với lòng mình thực chất
    Những xiềng xích phết màu sơn đạo đức
    Mấy trăm năm không khóa nổi Thị Màu

    Những cánh màn đã khép lại đằng sau
    Táo vẫn rụng sân đình không ai nhặt
    Bao Thị Màu đã trở về đời thực
    Vị táo còn chua mãi ở đầu môi .
     
  7. truongluu1575

    truongluu1575 Ong tìm mật

    62.Nhớ
    Hồng Nguyên

    Lũ chúng tôi
    Bọn người tứ xứ,
    Gặp nhau hồi chưa biết chữ
    Quen nhau từ buổi "Một hai"
    Súng bắn chưa quen,
    Quân sự mươi bài
    Lòng vẫn cười vui kháng chiến
    Lột sắt đường tàu,
    Rèn thêm gao kiếm,
    Áo vải chân không,
    Đi lùng giặc đánh.
    Ba năm rồi gửi lại quê hương.

    Mái lều gianh,
    Tiếng mõ đêm trường,
    Luống cày đất đỏ
    Ít nhiều người vợ trẻ
    Mòn chân bên cối gạo canh khuya
    Chúng tôi đi
    Nắng mưa sờn mép ba lô,
    Tháng năm bạn cùng thôn xóm.
    Nghỉ lại lưng đèo
    Nằm trên dốc nắng.
    Kì hộ lưng nhau ngang bờ cát trắng.
    Quờ chân tìm hơi ấm đêm mưa.
    - Đằng nớ vợ chưa?
    - Đằng nớ?
    - Tớ còn chờ độc lập
    Cả lũ cười vang bên ruộng bắp,
    Nhìn o thôn nữ cuối nương dâu.
    Chúng tôi đi mang cuộc đời lưu động,
    Qua nhiều nơi không nhớ hết tên làng.
    Đã nghỉ lại rất nhiều nhà dân chúng
    Tôi nhớ bờ tre gió lộng
    Làng xuôi xóm ngược mái rạ như nhau
    Có nắng chiều đột kích mấy hàng cau.
    Có tiếng gà gáy xóm,
    Có "Khai hội, yêu cầu, chất vấn!"
    Có mẹ hiền bắt rận cho những đứa con xa.
    Trăng lên tập hợp hát om nhà.

    Tôi nhớ
    Giường kê cánh cửa,
    Bếp lửa khoai vùi
    Đồng chí nứ vui vui,
    Đồng chí nứ dạy tôi dăm tối chữ,
    Đồng chí mô nhớ nữa,
    Kể chuyện Bình - Trị - Thiên,
    Cho bầy tôi nghe ví,
    Bếp lửa rung rung đôi vai đồng chí
    - Thưa trong nớ hiện chừ vô cùng gian khổ,
    Đồng bào ta phải kháng chiến ra ri.

    Đêm đó chúng tôi đi
    Nòng súng nghiêng nghiêng,
    Đường mòn thấp thoáng...
    Trong điếm nhỏ,
    Mươi người trai tráng,
    Sờ chuôi lựu đạn.
    Ngồi thổi nùn rơm
    Thức vừa rạng sáng.
    Nhìn trời sương nhẩm bước chúng tôi đi
    Chúng tôi đi nhớ nhất câu ni:
    Dân chúng cầm tay lắc lắc:
    "Độc lập nhớ rẽ viền chơi ví chắc!"


    1948
     

Chia sẻ trang này